Cục Cưng Đòi Chia Tay Thái Tử Gia

Chương 6



Điện thoại trên bàn rung lên liên hồi.

Màn hình sáng rực trong bóng tối yên tĩnh của phòng bệnh VIP.

Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua.

Người gọi đến: Tống Giài Kỳ.

Tôi nhướng mày.

“Ồ.”

“Bạch nguyệt quang của anh gọi này.”

Phó Thời Văn đang dựa đầu lên vai tôi nghe vậy thì lập tức nhíu mày, vẻ mặt chán ghét hiện rõ.

“Không nghe.”

“Tại sao?”

Tôi cố tình quơ quơ điện thoại trước mặt anh, cười như hồ ly nhỏ.

“Biết đâu người ta nhớ anh quá, nửa đêm gọi khóc lóc cầu xin nối lại tình xưa thì sao?”

Phó Thời Văn lạnh nhạt liếc màn hình.

“Cô ta khóc hay c.h.ế.t cũng không liên quan đến tôi.”

“Nói nghe vô tình thật đấy.”

Tôi vừa định cúp máy thì điện thoại lại rung lên lần nữa.

Sau đó là tin nhắn.

Một tin.

Rồi thêm một tin nữa.

hằng nguyễn

Tiếng ting ting vang liên tục đến mức khiến người khác đau đầu.

Tò mò thắng thế, tôi tiện tay mở ra.

Tống Giài Kỳ gửi tới một đoạn video.

Tôi vừa bấm mở, sắc mặt Phó Thời Văn lập tức thay đổi.

“Đừng xem!”

Nhưng đã muộn.

Trong video là hình ảnh một cô gái trẻ đang ngồi co ro trong góc phòng tối.

Mái tóc dài rũ rượi che khuất gần nửa khuôn mặt.

Mà điều đáng sợ nhất là…

Gương mặt ấy giống tôi đến bảy tám phần.

Tôi hơi khựng lại.

Video rất ngắn.

Chỉ vài giây sau, màn hình chuyển sang khuôn mặt Tống Giài Kỳ.

Cô ta mặc váy ngủ trắng, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc rất lâu.

“Thẩm tiểu thư.”

“Chắc cô rất tò mò vì sao Thời Văn thích cô như vậy đúng không?”

“Bởi vì…”

Khóe môi cô ta cong lên đầy ác ý.

“Cô giống tôi hồi trước.”

Tôi im lặng nhìn hết video.

Phòng bệnh đột nhiên yên tĩnh đến đáng sợ.

Tay Phó Thời Văn siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.

“Thẩm Yên.”

Giọng anh trầm xuống hiếm thấy.

“Đừng tin cô ta.”

Tôi không nói gì.

Chỉ cúi đầu nhìn màn hình điện thoại thêm vài giây rồi bật cười.

“Trời ạ.”

“Tôi còn tưởng chuyện gì.”

Phó Thời Văn ngẩn người.

Tôi quay đầu nhìn anh, vẻ mặt vô cùng chân thành.

“Phó tổng.”

“Gu của anh cũng ổn đấy chứ.”

“…Cái gì?”

“Tức là mắt thẩm mỹ không tệ.”

Tôi chỉ vào mặt mình, cực kỳ tự tin.

“Dù sao giống tôi cũng là chuyện đáng tự hào mà.”

Không khí căng cứng ban nãy bị tôi phá tan trong nháy mắt.

Phó Thời Văn nhìn tôi vài giây rồi bật cười thành tiếng.

Tiếng cười khàn khàn vang lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Anh kéo tôi ngồi hẳn lên đùi mình, cúi đầu vùi mặt vào cổ tôi.

“Đồ vô tâm.”

“Em không giận à?”

“Tại sao phải giận?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi nhàn nhạt đáp.

“Quá khứ của anh liên quan gì tới tôi?”

“Tôi chỉ quan tâm hiện tại ai đang tiêu tiền cho tôi thôi.”

Phó Thời Văn ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt anh tối lại rất sâu.

“Vậy nếu tôi nói…”

“Người từ đầu đến cuối tôi muốn giữ lại chỉ có em thì sao?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, điện thoại lại rung lên.

Lần này là tin nhắn thoại.

Tôi tiện tay bấm mở.

Giọng Tống Giài Kỳ nghẹn ngào vang lên trong phòng bệnh.

“Thời Văn…”

“Anh thật sự vì cô ta mà đối xử với em như vậy sao?”

“Anh quên trước kia anh từng thích em thế nào rồi à?”

“Tại sao một thế thân như cô ta lại có thể thay thế em?”

Nghe đến hai chữ “thế thân”, ánh mắt Phó Thời Văn lập tức lạnh xuống.

Anh giật điện thoại khỏi tay tôi rồi trực tiếp tắt máy.

“Đừng nghe mấy lời điên khùng đó.”

Tôi chống cằm nhìn anh.

“Thế thân?”

“Tôi thấy cô ta nói cũng hợp lý mà.”

“Dù sao lúc đầu anh chẳng phải vì tôi giống cô ta nên mới giữ tôi lại sao?”

Phó Thời Văn im lặng vài giây.

Sau đó đột nhiên cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi.

Nụ hôn rất khẽ.

Khác hẳn kiểu bá đạo cường thế trước kia.

Nhẹ đến mức như đang dỗ dành.

“Tôi thừa nhận.”

Giọng anh thấp khàn bên môi tôi.

“Ban đầu giữ em lại…”

“Đúng là vì gương mặt này.”

“Nhưng về sau…”

Anh siết c.h.ặ.t eo tôi hơn một chút.

“Tôi phát hiện Thẩm Yên còn đáng ghét hơn Tống Giài Kỳ gấp trăm lần.”

Tôi lập tức trợn mắt.

“Anh đang mắng tôi đấy à?”

“Ừ.”

Anh cười khẽ.

“Nhưng tôi thích.”

Tim tôi bỗng khẽ run lên. Mà đúng lúc ấy

“RẦM!”

Cửa phòng bệnh lần nữa bị đẩy mạnh ra.

Bà T.ử Lan quay trở lại với sắc mặt cực kỳ khó coi.

Trong tay còn cầm một tập tài liệu thật dày.

Bà nhìn tôi, lạnh lùng ném thẳng tập giấy xuống bàn.

“Thẩm Yên.”

“Nếu cô đã thích tiền như vậy…”

“Thì chắc hẳn sẽ rất hứng thú với thứ này.”

Tôi cúi đầu nhìn xuống.

Trang đầu tiên của tập tài liệu hiện rõ mấy chữ lớn.

Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần Phó Thị.

Tôi: “?....”

Phó Thời Văn: “?...”

Bà T.ử Lan khoanh tay, cười lạnh.

“Muốn làm con dâu nhà họ Phó?”

“Được.”

“Chỉ cần cô khiến thằng con ngu xuẩn này ngoan ngoãn quay về tiếp quản tập đoàn…”

“Tôi cho cô 5% cổ phần Phó Thị.”

Tôi hít sâu một hơi.

Sau đó quay đầu nhìn Phó Thời Văn bằng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.

“Chồng à.”

“Em thấy mẹ rất có thành ý.”