Thẩm Tứ nhíu mày, ngước mắt nhìn cô ta: "Cô Hoàng, chuyện này có vẻ không liên quan đến cô?"
Thấy sự lạnh lẽo trong mắt anh, tim Hoàng Y Nhân chùng xuống, quả nhiên cô ta đoán không sai!
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Thẩm tổng, không biết chuyện anh thích cô Quý, cô ấy có biết không?"
Thẩm Tứ nhìn cô ta với vẻ mặt trầm lạnh vô cùng: "Cô Hoàng, hy vọng cô biết mình đang nói gì."
Hoàng Y Nhân cười một tiếng, không chút sợ hãi nhìn anh: "Tôi đương nhiên biết mình đang nói gì, chỉ không biết Thẩm tổng có biết mình đang làm gì không thôi. Tơ tưởng cháu dâu của mình, nếu chuyện này truyền ra ngoài, cô Quý sẽ gặp phải chuyện gì, Thẩm tổng chắc hẳn rất rõ."
Đôi mắt Thẩm Tứ nheo lại: "Uy h.i.ế.p tôi?"
"Đương nhiên không phải, tôi chỉ định giúp Thẩm tổng thôi."
"Ồ? Cô Hoàng định giúp tôi thế nào?"
Cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ người Thẩm Tứ, Hoàng Y Nhân tiến lên hai bước: "Thẩm tổng, anh nên biết rõ, cho dù cô Quý và tiểu Thẩm tổng ly hôn, hai người cũng không thể đến với nhau. Chi bằng anh ở bên tôi, tôi sẽ giúp anh giữ bí mật này."
Thẩm Tứ cười lạnh một tiếng, mỗi chữ thốt ra đều như những mảnh băng rơi xuống.
"Cô Hoàng, tôi không thích cô, cũng không thể ở bên cô. Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, Thanh Hồng sẽ lập tức hủy hợp đồng với Kiến Tân và vĩnh viễn không hợp tác. Cô tốt nhất nên cân nhắc xem Kiến Tân có gánh nổi hậu quả này không."
Thấy sự nghiêm túc trong mắt anh, Hoàng Y Nhân biết anh nói được làm được.
Nhưng... chỉ vì một Quý Dĩ Ninh mà anh không tiếc trở mặt với Kiến Tân sao?!
Trong văn phòng chìm vào sự im lặng đến nghẹt thở. Một lúc lâu sau, Hoàng Y Nhân mới lên tiếng: "Thẩm tổng, từ chối tôi sẽ là quyết định sai lầm nhất mà anh từng làm."
Cưới cô ta đồng nghĩa với việc có được cả tập đoàn Kiến Tân. Bên ngoài không biết có bao nhiêu người đàn ông thèm khát cô ta, vậy mà Thẩm Tứ lại không biết điều như vậy.
Điều khiến cô ta không thể chịu đựng nhất là mình lại thua một người phụ nữ không bằng mình về mọi mặt.
Vẻ mặt Thẩm Tứ không chút d.a.o động: "Cô Hoàng, tôi còn phải làm việc, cô có thể đi được rồi."
Hoàng Y Nhân c.ắ.n môi, xoay người rời đi ngay lập tức.
Trong văn phòng lại chìm vào yên tĩnh, khí tức quanh người Thẩm Tứ càng thêm trầm mặc.
Tôn Hành gõ cửa đi vào: "Thẩm tổng, lát nữa mười giờ phải đến phòng thí nghiệm để tìm hiểu tiến độ của cô Quý, ngài xem..."
Lời còn chưa dứt đã bị Thẩm Tứ lạnh lùng ngắt lời: "Tôi không rảnh, bảo Tổng giám đốc Triệu qua đó. Sau này dự án đó của cô ấy để Tổng giám đốc Triệu theo dõi."
Trong mắt Tôn Hành lóe lên sự bất ngờ. Anh ta thầm nghĩ, vậy lúc đầu ngài bảo người ta đến đây làm thí nghiệm làm gì? Rõ ràng ở Thành Viên cũng có thể làm được mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vâng, tôi biết rồi."
Sau khi Tôn Hành rời đi, Thẩm Tứ hít sâu một hơi đè nén sự bực bội, tiếp tục xem tài liệu. Nhưng xem một lúc vẫn không vào đầu được chữ nào, anh bực bội ném tài liệu xuống bàn, châm một điếu t.h.u.ố.c.
Mười giờ sáng, Quý Dĩ Ninh đang tách dung dịch thì Tôn Hành dẫn theo mấy người mặc vest đi vào.
"Cô Quý, đây là Tổng giám đốc Triệu của Thanh Hồng. Sau này anh ấy sẽ phụ trách kết nối thí nghiệm này với cô. Cô có yêu cầu gì hoặc tiến độ ra sao thì cứ trực tiếp làm việc với anh ấy."
Trong mắt Quý Dĩ Ninh lóe lên tia ngạc nhiên, cô theo phản xạ hỏi: "Thẩm tổng không phụ trách thí nghiệm này nữa sao?"
Cô nhớ lúc Thành Viên cử cô đến đây đã nói rõ là để Thẩm Tứ có thể theo dõi tiến độ bất cứ lúc nào.
Tôn Hành gật đầu: "Ừm, Thẩm tổng dạo này nhiều việc, chắc không có thời gian theo sát thí nghiệm này."
Quý Dĩ Ninh mím môi, cô biết Thẩm Tứ không phải không có thời gian, chỉ là anh không muốn nhìn thấy cô. Nhưng triệt để vạch rõ ranh giới cũng tốt, hai người gặp nhau sẽ đỡ khó xử.
"Vâng, tôi biết rồi."
Sau khi báo cáo sơ qua tiến độ, nhóm người rời đi. Quý Dĩ Ninh cho dung dịch vào bình cầu, ngồi bên cạnh viết ghi chép. Viết một lúc, tâm trí cô lại bắt đầu lơ đãng.
Mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại reo lên, cô mới giật mình hoàn hồn. Thấy là Thẩm Yến Chi, cô trượt máy nghe.
"Sao vậy?"
"Dĩ Ninh, tối nay có một bữa tiệc từ thiện, em đi cùng anh nhé."
Quý Dĩ Ninh cụp mắt, đáy mắt lóe lên sự trầm tư. Mấy giây sau cô mới đáp: "Được, em cần chuẩn bị trang phục gì không?"
"Những thứ này em không cần lo, anh đã bảo thư ký chuẩn bị cho em rồi."
Nếu Thẩm Yến Chi đã muốn lo liệu, Quý Dĩ Ninh cũng chẳng buồn bận tâm. Sau khi xác nhận thời gian, cô liền cúp máy.
Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ tan tầm. Quý Dĩ Ninh hoàn thành ghi chép, rửa sạch dụng cụ, khóa cửa phòng thí nghiệm rồi mới rời đi.
Đến địa điểm tổ chức tiệc đã gần bảy giờ tối. Sau khi xuống xe, Thẩm Yến Chi bảo Quý Dĩ Ninh khoác tay mình, khẽ dặn: "Những người ở đây em cơ bản đều quen mặt. Lát nữa anh phải đi bàn chuyện làm ăn, em cứ tùy ý trò chuyện với mọi người nhé."
"Biết rồi."
Thẩm Yến Chi quay đầu liếc nhìn Quý Dĩ Ninh. Hôm nay cô mặc một chiếc váy lụa cúp n.g.ự.c màu trắng, trước n.g.ự.c điểm xuyết những đóa hồng trắng sống động, để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Trên cổ cô đeo sợi dây chuyền kim cương tinh xảo lấp lánh dưới ánh đèn.
Mái tóc đen dài buông xõa sau lưng như dải lụa thượng hạng. Gương mặt chỉ trang điểm nhẹ nhưng đã đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Nếu có thể, hắn thật sự muốn giấu cô ở nhà, không cho bất kỳ ai nhìn thấy. Chẳng phải Thẩm Tứ cũng vì tiếp xúc với cô vài lần mà nảy sinh những ý nghĩ không nên có đó sao?