Thẩm Yến Chi do dự một lát, nhìn cô với thần sắc nghiêm túc: "Chúng ta kết hôn bao nhiêu năm nay cũng chưa có thai... nếu em đồng ý, đứa bé đó coi như con ruột của chúng ta để nuôi."
Nghe ra trong từng câu từng chữ của hắn đều đang ám chỉ cô không thể sinh nở, Quý Dĩ Ninh cười lạnh một tiếng.
"Tôi không có sở thích nuôi con hộ người khác. Hơn nữa, anh cảm thấy tôi có thể chấp nhận đứa con của chồng mình và tiểu tam sao?"
Cô thật muốn bổ đầu Thẩm Yến Chi ra xem bên trong chứa cái gì. Hắn không lẽ tưởng rằng cô dọn về là đồng nghĩa với việc có thể dung túng cho tất cả mọi chuyện đồi bại của hắn chứ?
Thẩm Yến Chi bị nói cho sắc mặt khó coi, trầm giọng bảo: "Em nếu không muốn nuôi, anh cũng sẽ không ép, anh sẽ không để đứa bé đó xuất hiện trước mặt em."
Quý Dĩ Ninh rũ mắt không nói gì, bây giờ cô còn chưa thể trở mặt hoàn toàn với Thẩm Yến Chi. Về phần Tần Tri Ý và đứa bé trong bụng ả, cô ngay cả Thẩm Yến Chi còn chẳng thèm để ý, thì sao có thể bận tâm đến một kẻ không quan trọng.
"Tùy anh, tôi đã nói rồi, khi nào anh xử lý xong chuyện này, chúng ta mới giải quyết vấn đề giữa hai người."
Nhìn đôi mắt bướng bỉnh của Quý Dĩ Ninh, Thẩm Yến Chi thở dài một hơi. Tính cách của cô nếu giống như Tần Tri Ý, dịu dàng một chút, không bướng bỉnh như vậy thì tốt biết mấy.
Hắn ở trong cái vòng tròn thượng lưu này, những người có địa vị ngang hàng với hắn, ai mà chẳng "trong nhà cờ đỏ không ngã, bên ngoài cờ màu phấp phới". Sao người khác đều có thể nhịn, chỉ có cô là không thể? Những năm qua hắn đối với cô chẳng lẽ không đủ tốt sao? Chỉ vì hắn ngoại tình một lần mà cô lại làm căng mối quan hệ như vậy...
Cho dù biết cô làm vậy là vì để ý đến mình, Thẩm Yến Chi vẫn cảm thấy mệt mỏi. Công việc bận rộn mỗi ngày đã khiến hắn đủ sứt đầu mẻ trán rồi, về đến nhà Quý Dĩ Ninh còn bày sắc mặt cho hắn xem.
"Em dưỡng thương cho tốt, anh còn phải làm việc, về trước đây. Anh đã tìm cho em một hộ lý, có nhu cầu gì em cứ nói với họ."
Rời khỏi bệnh viện, Thẩm Yến Chi trực tiếp lái xe đến nhà Tần Tri Ý. Khoảnh khắc mở cửa, nhìn thấy là Thẩm Yến Chi, trong mắt Tần Tri Ý tràn đầy vui mừng: "Yến Chi, sao anh lại qua đây? Ăn tối chưa? Em đang định ăn, anh cùng ăn nhé?"
Dáng vẻ Tần Tri Ý toàn tâm toàn ý vì mình khiến tâm trạng thất bại của Thẩm Yến Chi ở chỗ Quý Dĩ Ninh trong nháy mắt được xoa dịu, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười: "Vẫn chưa ăn."
"Vậy anh đi rửa tay đi, em đi xới cơm."
Cả buổi tối, Tần Tri Ý đều cười nói với hắn những chuyện vui vẻ gặp phải trong ngày, trái tim Thẩm Yến Chi cũng dần dần nghiêng về phía ả. Dù sao lòng người đều làm bằng thịt, Quý Dĩ Ninh cứ lạnh nhạt với hắn như vậy, tình cảm của hắn dù có nồng nhiệt đến đâu cũng sẽ dần nguội lạnh.
*
Bên kia, Quý Dĩ Ninh ăn xong bữa tối, đang chuẩn bị xuống lầu đi dạo thì nhận được điện thoại của thám t.ử tư.
"Quý tiểu thư, tôi bị thuộc hạ của chồng cô phát hiện rồi. Bọn họ cảnh cáo tôi không được đến gần Tần Tri Ý nữa, nếu không sẽ báo cảnh sát."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kể từ khi Vu Phong đi điều tra vụ t.a.i n.ạ.n của Dược phẩm Vĩ Hoành, anh ta đã phái một trợ lý đi giám sát bên phía Tần Tri Ý. Trợ lý rốt cuộc vẫn còn non nớt, mới đó đã bị phát hiện.
"Không sao, sau này không cần giám sát nữa, thù lao của cậu lát nữa tôi sẽ chuyển trực tiếp."
Trước đó giám sát Tần Tri Ý là để lấy bằng chứng Thẩm Yến Chi ngoại tình, nhưng bây giờ ý nghĩa đã không còn lớn nữa. Đợi cô lấy được bằng chứng tống Thẩm Thế Ngạn vào tù, Thẩm Yến Chi e là sẽ hận thấu xương cô, lúc đó hắn sẽ không đời nào không đồng ý ly hôn.
Cúp điện thoại, Quý Dĩ Ninh chuyển tiền cho đối phương. Sau khi đặt điện thoại xuống, cô nhớ tới việc nghe lén được trong thư phòng Thẩm Thế Ngạn về chuyện ông ta vay tiền Thẩm Tứ, cô liền liên lạc với Vu Phong hỏi xem chuyện này tra đến đâu rồi. Đối phương không trả lời ngay, Quý Dĩ Ninh cũng không vội, vì cô biết Vu Phong khi điều tra thường rất bận.
Đột nhiên, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Thẩm Tứ xách một hộp cơm khoan t.h.a.i bước vào. Anh mang vẻ thanh lãnh, thân trên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng cởi hai cúc đầu, lộ ra làn da màu lúa mạch và xương quai xanh tinh xảo, bên dưới là quần tây thẳng tắp, đôi chân thon dài như nhân vật bước ra từ truyện tranh.
Quý Dĩ Ninh ngẩn người, mãi cho đến khi Thẩm Tứ đi đến trước mặt mới phản ứng lại, vội vàng chật vật quay mặt đi.
"Tiểu thúc, anh không cần đến thăm tôi đâu, bác sĩ nói tôi qua mấy ngày nữa là có thể xuất viện rồi."
Theo sự tiến lại gần của Thẩm Tứ, Quý Dĩ Ninh bị mùi hương gỗ thông trên người anh bao vây, hô hấp cũng bất giác nhẹ đi vài phần.
Thẩm Tứ ngồi xuống bên cạnh, mở hộp cơm lấy ra một bát canh gà đưa đến trước mặt cô, thản nhiên nói: "Em là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi nếu không qua đây chẳng phải là kẻ vong ân phụ nghĩa sao?"
"Tiểu thúc, tôi đã nói rồi, tôi đỡ cho anh nhát d.a.o đó coi như trả ơn anh cứu tôi ở quán bar trước đó."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thẩm Tứ nhìn cô, thần sắc bình tĩnh không chút gợn sóng: "Uống canh gà trước đi."
Anh biết rất rõ, nếu cô thật sự không có chút tình cảm nào với anh, chỉ đơn thuần là báo đáp ơn cứu mạng, thì lúc đó cô đã không không chút do dự mà chắn trước mặt anh như vậy. Dù sao, con người đều có bản năng tránh nguy hiểm.
Quý Dĩ Ninh nhíu mày, cảm thấy anh dường như không nghe lọt lời mình nói: "Tôi ăn cháo rồi."
Thẩm Tứ cũng không miễn cưỡng, đặt bát canh lại: "Vậy lát nữa uống."
Trong phòng bệnh im lặng trở lại. Thấy Thẩm Tứ không có ý định rời đi, Quý Dĩ Ninh cuối cùng không nhịn được mở miệng: "Tiểu thúc, tôi muốn nghỉ ngơi rồi, anh ở đây không tiện lắm."
Thẩm Tứ gật đầu, đứng dậy nói: "Vậy tôi ra ghế sô pha ngồi, em ngủ đi, có việc gì thì gọi tôi."