Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 134



"Con đã nói rồi, cô ấy không thích chú Út, con cũng sẽ không để bọn họ có chuyện gì xảy ra."

"Con chẳng lẽ còn có thể lắp camera giám sát trên người Quý Dĩ Ninh chắc?"

Chỉ cần nghĩ đến việc Quý Dĩ Ninh dám quyến rũ Thẩm Tứ, Trần Tuyết Dung liền tức đến đau tim. Lúc đầu Thẩm Yến Chi bất chấp mọi người phản đối nhất quyết đòi cưới cô, bà ta đã biết người phụ nữ này không phải thứ tốt lành gì rồi!

"Đây là chuyện của con, không đến lượt mẹ phải lo lắng."

Trần Tuyết Dung tức đến đỏ mặt tía tai. Bà ta có lòng tốt vì hắn, kết quả hắn còn nói những lời này chọc vào tim bà ta!

"Được được được, coi như mẹ lo chuyện bao đồng. Dù sao bây giờ con cũng đủ lông đủ cánh rồi, mẹ không quản được con nữa. Tùy con muốn làm thế nào thì làm, mẹ mặc kệ!"

Thẩm Yến Chi không nói gì thêm, trực tiếp đẩy cửa rời đi. Vừa đi đến cửa thì gặp Thẩm Thế Ngạn, hắn sa sầm mặt mày gọi một tiếng "Bố". Thẩm Thế Ngạn biết con trai vẫn luôn không thích mình, chỉ gật đầu rồi lướt qua hắn đi vào biệt thự.

Vừa đẩy cửa vào, ông ta liền thấy Trần Tuyết Dung đang đứng ở huyền quan với vẻ mặt thất vọng.

"Đứng ở đó làm gì?!"

Nhìn thấy Thẩm Thế Ngạn, sắc mặt Trần Tuyết Dung càng thêm khó coi, bà ta nghiến răng nói: "Còn hỏi tôi làm gì? Con trai ông bị đội mũ xanh rồi kìa, ông nói xem tôi làm gì?"

Sắc mặt Thẩm Thế Ngạn trầm xuống: "Chuyện là thế nào! Nói rõ ràng xem!"

Trần Tuyết Dung thêm mắm dặm muối kể lại cuộc đối thoại giữa Thẩm Tứ và Quý Dĩ Ninh mà bà ta nghe lén được ở cửa phòng bệnh hôm nay, cuối cùng cười lạnh: "Cái con đàn bà đê tiện này, lúc đầu để nó bước chân vào cửa nhà họ Thẩm chính là quyết định sai lầm nhất đời tôi!"

Thẩm Thế Ngạn lúc đầu nghe thấy Thẩm Yến Chi bị đội mũ xanh thì trong lòng cũng vô cùng phẫn nộ, nhưng khi nghe thấy đối phương là Thẩm Tứ, thần sắc ông ta đột nhiên thay đổi. Ông ta gần đây đang đau đầu vì khoản vốn công ty cần huy động, hôm đó nói với Thẩm Tứ nhưng anh dường như không có ý định giúp đỡ.

Nếu anh thích Quý Dĩ Ninh, vậy thì chuyện này dễ giải quyết rồi. Chỉ cần đưa Quý Dĩ Ninh lên giường anh, đến lúc đó đừng nói là chút vốn liếng đó, bảo anh cho mình một công ty con cũng được.

Nghĩ đến đây, Thẩm Thế Ngạn thở phào nhẹ nhõm, sự phiền muộn vì không vay được vốn trước đó quét sạch sành sanh. Theo ông ta thấy, phụ nữ chẳng qua chỉ là món đồ tiêu khiển, chỉ cần có giá trị lợi dụng, cho dù Thẩm Tứ thích là Trần Tuyết Dung đi chăng nữa, ông ta cũng sẽ chuốc mê rồi đưa lên giường Thẩm Tứ, xong việc dỗ dành một chút là được. Về phần Thẩm Yến Chi, sau này ông ta sẽ tìm cho hắn một đối tượng kết hôn thích hợp hơn.

*

Tập đoàn Thanh Hồng, văn phòng Tổng giám đốc.

Lúc Tôn Hành vào đưa tài liệu, thấy Thẩm Tứ đang nhíu mày suy nghĩ gì đó, trong mắt xẹt qua sự kinh ngạc.

"Thẩm tổng, đây là tài liệu cần xử lý tối nay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ừ, để đó đi."

Tôn Hành gật đầu, đặt tài liệu xuống rồi xoay người rời đi. Vừa đi đến cửa, giọng nói của Thẩm Tứ đột nhiên từ phía sau truyền đến: "Đúng rồi, tôi có chuyện muốn hỏi cậu."

Tôn Hành quay đầu lại: "Chuyện gì ạ?"

Cậu ta thầm nghĩ, nếu là việc công thì mình đâu có phạm lỗi gì đâu nhỉ? Chẳng lẽ có sơ suất gì mà chính mình cũng không phát hiện ra, nhưng lại bị Thẩm Tứ nhìn thấu?

"Phụ nữ... có phải ai cũng đều muốn kết hôn không?"

Tôn Hành thở phào nhẹ nhõm, đồng thời có chút kinh ngạc nhìn Thẩm Tứ. Theo cậu ta thấy, Thẩm Tứ căn bản sẽ không bao giờ cân nhắc vấn đề này. Mỗi ngày anh chỉ nghĩ làm sao để dẫn dắt công ty tiến lên, không rảnh để xoắn xuýt chuyện yêu đương. Nếu anh đột nhiên nảy ra ý nghĩ này, hẳn là vừa rồi đi gặp Quý Dĩ Ninh đã bị nhắc đến chuyện này.

Cậu ta im lặng vài giây rồi chậm rãi nói: "Chắc là vậy ạ. Dù sao thanh xuân của phụ nữ rất quý giá, bạn gái cũ của tôi cũng thường xuyên tưởng tượng về cuộc sống sau khi kết hôn của chúng tôi."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Vậy sao lại thành bạn gái cũ?"

"Bởi vì tôi không muốn kết hôn, nên không muốn làm lỡ dở người ta nữa."

Thẩm Tứ nhíu mày, trầm giọng nói: "Biết rồi, cậu ra ngoài làm việc đi."

Sau khi văn phòng khôi phục sự yên tĩnh, Thẩm Tứ rũ mắt, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. Trước kia anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn, cũng không có ý định cùng người phụ nữ nào bước vào hôn nhân. Theo anh thấy, hai người chỉ cần ở bên nhau vui vẻ là được rồi. Giống như anh thích Quý Dĩ Ninh nên muốn ở bên cô, nhưng sẽ không cân nhắc chuyện kết hôn. Dù sao thứ có thể ràng buộc đôi bên chưa bao giờ là tờ giấy kết hôn kia, nếu không thì Thẩm Yến Chi và Thẩm Thế Ngạn đã không ngoại tình rồi.

Hơn nữa, anh rất chắc chắn mình thích Quý Dĩ Ninh, nhưng chưa thích đến mức nguyện ý vì cô mà bước vào một cuộc hôn nhân gò bó. Sau khi cân nhắc lợi hại, Thẩm Tứ quyết định nhân lúc tình cảm còn chưa quá sâu đậm sẽ vạch rõ giới hạn với cô. Dù sao thứ cô muốn anh không cho được, tiếp tục dây dưa chỉ gây tổn thương cho cô thêm thôi.

Anh cầm điện thoại nội bộ lên, trầm giọng dặn: "Tìm một hộ lý đến bệnh viện chăm sóc Quý Dĩ Ninh, mỗi ngày cho người nấu cơm đưa qua cho đến khi cô ấy xuất viện."

Tôn Hành tuy nghi hoặc nhưng vẫn nhanh ch.óng đáp: "Vâng, tôi đi ngay."

Cúp điện thoại, Thẩm Tứ đè nén sự khó chịu trong lòng xuống, cầm tài liệu lên bắt đầu làm việc.

Mấy ngày tiếp theo, cả Thẩm Yến Chi và Thẩm Tứ đều không đến bệnh viện tìm Quý Dĩ Ninh nữa. Cô thấy vậy lại càng vui vẻ thoải mái, mỗi ngày đều nghe lời bác sĩ ngủ sớm dậy sớm, uống t.h.u.ố.c đúng giờ, cơ thể hồi phục rất nhanh. Bệnh viện cô hẹn khám sức khỏe cũng chính là bệnh viện này, nên sau khi hồi phục, Quý Dĩ Ninh dứt khoát làm luôn buổi kiểm tra đã hẹn trước đó. Dù sao, cô cũng không tin tưởng Trần Tuyết Dung.

Tuy nhiên cô không biết rằng, ngay khi cô vừa làm xong kiểm tra, chuyện này đã truyền đến tai một người khác.