Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 139: Ngoại Tình Bị Bố Vợ Bắt Gặp



“Yến Chi… Ba em… ông ấy trên đường mang đồ đến cho em thì gặp tai nạn… Bác sĩ nói rất nguy hiểm… Em sợ lắm…”

Thẩm Yến Chi nhíu mày, đưa tay vỗ nhẹ sau lưng cô ta, trầm giọng nói: “Đừng lo, cứ đợi phẫu thuật xong đã.”

Vừa dứt lời, đột nhiên không xa truyền đến một giọng nói giận dữ.

“Hai người đang làm gì đó?!”

Thẩm Yến Chi và Tần Tri Ý đồng thời quay đầu lại, liền thấy Quý Vĩ Hoành vẻ mặt tức giận sải bước về phía họ, trong mắt toàn là lửa giận.

Ôn Kính Hồng đi sau ông muốn kéo ông lại nhưng không thành công.

Quý Vĩ Hoành nhanh chân đi đến trước mặt Thẩm Yến Chi, giơ tay tát anh ta một cái.

Thẩm Yến Chi không né, cái tát này giáng thẳng lên mặt anh ta, trên mặt lập tức hằn lên một dấu năm ngón tay.

Sắc mặt Tần Tri Ý biến đổi: “Yến Chi…”

Quý Vĩ Hoành tức đến mặt đỏ bừng, toàn thân run rẩy.

“Thẩm Yến Chi, lúc cậu cưới con gái tôi, cậu đã nói thế nào? Kết quả bây giờ nửa đêm nửa hôm lại ôm ấp một người phụ nữ khác ở bệnh viện, cậu có xứng với con gái tôi không?!”

Trước đó ông vẫn còn thắc mắc sao dạo này Quý Dĩ Ninh trông có vẻ u uất, còn một mình dọn ra ngoài ở, tối nay cuối cùng cũng đã hiểu.

Thì ra là Thẩm Yến Chi ngoại tình!

Nghĩ đến việc cô phải chịu ấm ức lớn như vậy, mỗi lần đến thăm ông vẫn cố tỏ ra vui vẻ, chỉ báo tin vui chứ không báo tin buồn, Quý Vĩ Hoành lại thấy đau lòng.

“Ba, mọi chuyện không như ba nghĩ đâu, ba nghe con giải thích.”

Quý Vĩ Hoành lạnh lùng nhìn anh ta, trong mắt toàn là băng giá: “Tôi gọi Dĩ Ninh đến đây, cậu giải thích trước mặt chúng tôi!”

Nói rồi, Quý Vĩ Hoành run rẩy lấy điện thoại ra định gọi cho Quý Dĩ Ninh.

Còn chưa kịp bấm số, điện thoại đã bị Thẩm Yến Chi giật lấy.

“Ba, con biết bây giờ ba rất tức giận, cô ấy là thư ký của con, bây giờ ba cô ấy gặp t.a.i n.ạ.n đang phẫu thuật, vừa rồi con chỉ đang an ủi cô ấy thôi.”

Phải tìm cách ổn định Quý Vĩ Hoành, nếu không sau này Quý Dĩ Ninh còn muốn ly hôn thì sẽ không có ai đứng về phía mình nữa.

Thế nhưng, đối với lời giải thích của anh ta, Quý Vĩ Hoành lại không tin một chữ nào.

Ông chủ nhà nào lại nửa đêm chạy đến bệnh viện an ủi khi ba của thư ký phẫu thuật? Hơn nữa an ủi không thể nói chuyện bình thường, nhất định phải ôm ấp sao?

Hơn nữa, ông chưa bao giờ thấy thư ký nào dám gọi thẳng tên ông chủ cả.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

“Thẩm Yến Chi, tôi chỉ già đi thôi chứ không phải biến thành kẻ ngốc! Có phải cậu cảm thấy nhà họ Quý sụp đổ rồi nên cậu có làm con gái tôi ấm ức thế nào thì nhà họ Quý chúng tôi cũng sẽ nhẫn nhịn không?”

Thẩm Yến Chi chau mày: “Ba, sức khỏe ba không tốt, con đưa ba về phòng bệnh trước, rồi từ từ giải thích với ba.”

Anh ta đưa tay định đỡ Quý Vĩ Hoành, lại bị ông gạt phắt ra.

“Đừng chạm vào tôi! Trả điện thoại cho tôi, tôi đã nói rồi, gọi Dĩ Ninh đến đây, cậu nói trước mặt con bé!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ba, bây giờ tính mạng con người đang ngàn cân treo sợi tóc, ba có thể đừng gây rối nữa không?”

Nhìn thấy sự mất kiên nhẫn trong mắt Thẩm Yến Chi, Quý Vĩ Hoành cười lạnh một tiếng: “Lúc đầu là tôi nhìn lầm cậu! Cậu cũng không cần gọi tôi là ba nữa, tôi sẽ khuyên Dĩ Ninh ly hôn với cậu!”

Nói xong, Quý Vĩ Hoành quay người rời đi.

Vừa đi được hai bước, đột nhiên trước mắt tối sầm, ông ngất đi.

Nửa đêm, Quý Dĩ Ninh bị tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức.

Cô đến bệnh viện, đã là hơn một giờ sáng.

“Dì Ôn, rốt cuộc là có chuyện gì? Sao ba con lại đột nhiên ngất xỉu? Hơn nữa, sao Thẩm Yến Chi lại ở đây?”

Ôn Kính Hồng cười lạnh một tiếng: “Cháu tự hỏi nó đi, vừa rồi nó với người phụ nữ bên ngoài của nó ôm ôm ấp ấp, bị ba cháu nhìn thấy.”

Sớm biết sẽ như vậy, tối nay bà đã không gọi Quý Vĩ Hoành ra ngoài đi dạo khi ông không ngủ được.

Vừa đến vườn hoa nhỏ dưới lầu, đã thấy Thẩm Yến Chi vội vã đi vào tòa nhà bệnh viện đối diện, Quý Vĩ Hoành sợ Quý Dĩ Ninh xảy ra chuyện gì nên kéo bà đi theo, không ngờ lại thấy cảnh đó.

Quý Dĩ Ninh nhìn về phía Thẩm Yến Chi, trong mắt toàn là băng giá.

“Thẩm Yến Chi, anh không nhịn được đến thế à? Nhất định phải ôm Tần Tri Ý ở bên ngoài sao? Hai người rốt cuộc còn cần mặt mũi không?!”

Trong lòng Thẩm Yến Chi vốn đã kìm nén một ngọn lửa, bây giờ bị Quý Dĩ Ninh chất vấn như vậy, ánh mắt lập tức lạnh đi.

“Ba của Tần Tri Ý gặp t.a.i n.ạ.n xe đang phẫu thuật, tôi thấy tâm trạng cô ấy không ổn, chỉ là an ủi cô ấy thôi.”

Quý Dĩ Ninh cười khẽ: “Lúc ba tôi phẫu thuật, anh vì một cuộc họp của công ty mà không chịu đến ở bên tôi, bây giờ ba của Tần Tri Ý phẫu thuật, anh lại xót xa đến mức nửa đêm chạy đến bệnh viện an ủi cô ta.”

“Nếu anh đã quan tâm cô ta như vậy, vậy thì tôi tác thành cho các người, sáng mai tôi sẽ đích thân đi nói cho bà nội và ông nội Thẩm biết chuyện Tần Tri Ý mang thai.”

Sắc mặt Thẩm Yến Chi trở nên vô cùng âm trầm: “Cô dám!”

Nếu cô đem chuyện này khui ra trước mặt ông nội Thẩm, vậy thì anh ta đừng hòng tiếp tục ở lại Thẩm Thị nữa.

“Anh cứ phô trương như vậy, cho dù tôi không nói, chắc cũng không giấu được bao lâu, tôi cũng mệt rồi, chúng ta buông tha cho nhau đi.”

Cô đã nhiều lần nói với anh ta, bệnh tình của ba cô bây giờ không thể chịu kích động, nhưng anh ta chưa bao giờ để tâm.

Suy cho cùng, chẳng phải là vì không quan tâm đến cô sao?

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không ly hôn, hơn nữa chuyện nguồn thận, cô đừng quên…”

Lời còn chưa nói xong, Ôn Kính Hồng ở bên cạnh đột nhiên ngắt lời anh ta: “Nguồn thận gì? Dĩ Ninh, nguồn thận của ba con tìm được rồi à?”

Bàn tay buông thõng bên người của Quý Dĩ Ninh bất giác siết c.h.ặ.t, nhìn ánh mắt mong đợi của Ôn Kính Hồng, cô mím môi chậm rãi nói: “Anh ta nói tìm được rồi.”

Thẩm Yến Chi trầm giọng nói: “Dĩ Ninh, cô đừng quên, tôi giúp ba cô tìm nguồn thận là vì cô là vợ tôi, ông ấy là ba vợ tôi, nếu cô ly hôn với tôi, nguồn thận này sẽ thuộc về người khác.”