Quý Dĩ Ninh lạnh lùng nhìn ông ta, trong mắt không hề có lấy một tia sợ hãi.
"Dĩ Ninh, cô và Yến Chi dù sao cũng từng là vợ chồng, cũng đã gọi tôi một tiếng bố. Tôi không muốn dồn cô vào đường cùng, chỉ cần cô giao tài liệu ra, chúng ta vẫn có thể là người một nhà."
"Người một nhà?" Quý Dĩ Ninh cười đầy mỉa mai, "Ông hại Dược phẩm Vĩ Hoành phá sản, hại bố tôi phải nằm viện chờ thay thận trong mòn mỏi. Ông nghĩ tôi có thể coi như không có chuyện gì mà tiếp tục làm người một nhà với ông sao?"
Thấy Quý Dĩ Ninh cứng đầu không chịu hợp tác, nụ cười trên mặt Thẩm Thế Ngạn vụt tắt, thay vào đó là vẻ lạnh lẽo tàn nhẫn.
"Nếu cô đã muốn rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, thì tôi đành phải để cô biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này thôi."
Nghe vậy, trong mắt Quý Dĩ Ninh thoáng hiện vẻ hoảng hốt, cô cao giọng: "Ông định g.i.ế.c người diệt khẩu sao?"
Thẩm Thế Ngạn gật đầu thản nhiên: "Đúng, tôi chính là muốn g.i.ế.c người diệt khẩu. Chỉ cần cô c.h.ế.t, tập tài liệu đó tôi vẫn có thể tìm ra. Hơn nữa, chính cô là người không chịu hợp tác. Vốn dĩ chúng ta có thể giải quyết êm đẹp, tiếc là... cô cứ nhất quyết chống đối tôi."
"Ông có biết hành động này là bắt cóc và mưu sát không? Ông đang phạm pháp đấy!"
Thẩm Thế Ngạn chẳng mảy may sợ hãi, ánh mắt nhìn Quý Dĩ Ninh đầy vẻ thương hại: "Cô yên tâm, cô sẽ chỉ được coi là mất tích thôi. Sẽ chẳng ai biết cô đã c.h.ế.t, cũng chẳng ai tìm thấy xác cô đâu."
Nói xong, thuộc hạ của Thẩm Thế Ngạn tiến lên lôi Quý Dĩ Ninh dậy khỏi ghế, thô bạo kéo cô ra ngoài.
"Thẩm Thế Ngạn, ông nhất định sẽ bị báo ứng!"
"Ha ha ha, báo ứng? Nếu thực sự có báo ứng thì lúc tôi đối phó với Vĩ Hoành đã bị bắt rồi. Cô đúng là ngây thơ khi tin vào thứ gọi là báo ứng. Tôi khuyên cô tốt nhất nên cầu nguyện kiếp sau đầu t.h.a.i vào chỗ tốt hơn, đừng có xui xẻo như kiếp này nữa!"
Không một ai để ý, trong lớp áo của Quý Dĩ Ninh có một vật nhỏ hình vuông đang khẽ nhấp nháy đèn.
Vừa ra đến cửa, đột nhiên mười mấy cảnh sát từ đâu ập tới bao vây lấy họ. Chuyện xảy ra quá nhanh, cho đến khi bị cảnh sát đè nghiến xuống đất, gương mặt Thẩm Thế Ngạn mới hiện rõ vẻ kinh hoàng và giận dữ.
"Thả tôi ra! Các người có biết tôi là ai không?!"
"Dù ông là ai, hiện tại ông đang bị tình nghi bắt cóc, chúng tôi bắt giữ ông theo đúng pháp luật!"
Thẩm Thế Ngạn đột ngột quay sang nhìn Quý Dĩ Ninh, ánh mắt đầy vẻ nham hiểm: "Quý Dĩ Ninh, cô dám tính kế tôi!"
Lần này ông ta hành động cực kỳ kín kẽ, ngoại trừ những thuộc hạ thân tín, không ai biết ông ta định bắt cóc cô. Cảnh sát ập đến nhanh như vậy chỉ có thể chứng minh Quý Dĩ Ninh đã sớm biết ông ta sẽ ra tay, và cô đã tương kế tựu kế. Nghĩ đến đây, ánh mắt ông ta nhìn cô đầy thù hận, như muốn xé xác cô ra thành trăm mảnh.
Quý Dĩ Ninh lại tỏ vẻ kinh hãi, sắc mặt tái nhợt nhìn ông ta: "Ông nói bậy gì thế? Rõ ràng là ông bắt cóc tôi, chẳng lẽ tôi lại kề d.a.o vào cổ bắt ông phải làm vậy sao?"
Tuy nhiên, Thẩm Thế Ngạn nhìn thấy rõ mồn một tia giễu cợt lạnh lẽo xẹt qua trong mắt cô.
"Cô cứ đợi đấy, tôi sẽ không tha cho cô đâu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quý Dĩ Ninh nép sau lưng một viên cảnh sát, gương mặt đầy vẻ sợ hãi và vô tội. Thẩm Thế Ngạn tức đến mức mặt mày tím tái, không ngờ lần này lại lật thuyền trong mương một cách cay đắng như vậy.
Rất nhanh sau đó, ông ta và đám thuộc hạ đều bị đưa đi. Quý Dĩ Ninh vừa bước ra khỏi nhà kho, Vu Phong đã vội vàng chạy tới.
"Cô Quý, cô không sao chứ?"
Quý Dĩ Ninh lắc đầu: "Tôi không sao. Anh Vu, phiền anh đưa tôi đến đồn cảnh sát, tôi cần phải lấy lời khai."
"Được."
Lên xe, Vu Phong vẫn còn chưa hết bàng hoàng: "Cô Quý, may mà hôm nay cảnh sát đến kịp, nếu không cô đã mất mạng thật rồi..."
Khóe môi Quý Dĩ Ninh khẽ nhếch lên, không hề có vẻ sợ hãi hay căng thẳng như lúc đối diện với cảnh sát: "Anh Vu, tôi tin anh. Và cũng rất cảm ơn anh đã báo trước cho tôi biết Thẩm Thế Ngạn định bắt cóc tôi."
Vẻ mặt Vu Phong có chút bất lực. Anh vốn định nhắc nhở cô cẩn thận, ai ngờ cô lại quyết định lấy thân mình làm mồi nhử, để Thẩm Thế Ngạn phải gánh thêm tội bắt cóc.
"Cô Quý, lấy mạng sống ra đ.á.n.h cược như vậy, có đáng không? Thực ra chỉ cần giao tập bằng chứng kia cho cảnh sát, Thẩm Thế Ngạn cũng đủ để ngồi tù rồi."
Quý Dĩ Ninh cụp mắt, một lúc sau mới chậm rãi đáp: "Với tôi, nó hoàn toàn xứng đáng. Tôi đã tư vấn luật sư, những bằng chứng đó cùng lắm chỉ khép vào tội kinh tế, chỉ cần nhà họ Thẩm lo lót một chút, ông ta thậm chí còn chẳng phải ngồi tù. Tôi muốn ông ta phải thân bại danh liệt, không còn đường lui."
Vu Phong thở dài: "Lần này chỉ là may mắn thôi. Hy vọng sau này cô đừng mạo hiểm như vậy nữa, mạng sống của mình mới là quan trọng nhất."
"Tôi biết rồi, cảm ơn anh, anh Vu."
Vu Phong vừa khởi động xe vừa nói: "Tôi vẫn đang điều tra xem ai là người đã gửi tập tài liệu đó cho cô, khi nào có kết quả tôi sẽ báo ngay."
"Vất vả cho anh rồi."
"Việc nên làm mà." Dù sao, Quý Dĩ Ninh trả thù lao hậu hĩnh hơn hẳn những người khác.
Đến đồn cảnh sát, Vu Phong liền rời đi. Nhà họ Thẩm rất nhanh đã nhận được tin Thẩm Thế Ngạn bị bắt. Khi Quý Dĩ Ninh còn đang lấy lời khai, người nhà họ Thẩm đã kéo đến đồn cảnh sát đòi bảo lãnh nhưng không thành công.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Vừa bước ra khỏi phòng lấy lời khai, Quý Dĩ Ninh đã chạm mặt ông cụ Thẩm, bà cụ Thẩm và Trần Tuyết Dung. Sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi. Đặc biệt là Trần Tuyết Dung, bà ta hùng hổ lao tới, giơ tay định táng cho cô một bạt tai.
"Con sao chổi này! Mày dám báo cảnh sát bắt bố chồng vào đồn à? Mày điên rồi sao?! Mau vào giải thích với cảnh sát đây chỉ là hiểu lầm ngay cho tao!"
Quý Dĩ Ninh nhanh tay chặn đứng cánh tay bà ta giữa không trung. Cô nhìn Trần Tuyết Dung bằng ánh mắt lạnh lùng, gằn từng chữ: "Tôi chỉ có một người bố duy nhất. Và ông ấy đang phải nằm viện chờ thay thận cũng chính vì sự tính toán bẩn thỉu của chồng bà đấy!"