Sau khi chia tay, anh đã uống rượu giải sầu cả đêm, đến giờ đầu vẫn còn đau như b.úa bổ, vậy mà cô trông có vẻ chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào, thậm chí sắc mặt còn hồng hào hơn cả hôm qua.
Cảm nhận được áp suất trong xe đang giảm xuống mức đóng băng, Tôn Hành ngồi phía trước cẩn thận lên tiếng: "Thẩm tổng, sắp đến giờ họp buổi sáng rồi ạ."
Thẩm Tứ thu hồi tầm mắt, giọng nói lạnh thấu xương: "Đi thôi."
Cả ngày hôm đó, bầu không khí ở tầng cao nhất của tập đoàn Thanh Hồng như bị mây đen bao phủ. Các thư ký đều nơm nớp lo sợ, không ai dám thở mạnh khi bước vào văn phòng chủ tịch. Giám đốc bộ phận sản phẩm vừa bị mắng một trận tơi bời, mặt mày xám xịt bước ra ngoài.
"Thư ký Tôn, Thẩm tổng hôm nay bị sao vậy? Tâm trạng tệ đến thế sao?" Bình thường nộp báo cáo sai cũng bị mắng, nhưng chưa bao giờ anh ta thấy áp lực kinh khủng như hôm nay.
Tôn Hành gật đầu thở dài: "Giám đốc Thường, anh chuẩn bị tâm lý đi, tình trạng này của Thẩm tổng chắc còn kéo dài đấy."
Giám đốc Thường: "..."
Tôn Hành định an ủi thêm vài câu thì giọng nói lạnh lùng của Thẩm Tứ từ bên trong truyền ra: "Thư ký Tôn, vào đây."
Giám đốc Thường ném cho Tôn Hành một ánh mắt "bảo trọng" rồi chuồn mất dạng.
Tôn Hành bước vào, thấy Thẩm Tứ đang sa sầm mặt xem tài liệu. "Thẩm tổng, ngài tìm tôi?"
"Hợp tác với doanh nghiệp Trác Dương sao rồi? Tại sao vẫn chưa thấy tiến triển?"
"Chuyện này tôi định chiều nay sẽ báo cáo. Sáng nay tôi liên hệ với bên Trác Dương, họ cứ ấp úng không rõ ràng. Tôi đi điều tra thì mới biết họ đã tiếp xúc với Tiểu Thẩm tổng, và tối kia đã ký hợp đồng rồi."
Ánh mắt Thẩm Tứ rời khỏi tài liệu, nhìn chằm chằm Tôn Hành khiến cậu ta cảm thấy áp lực tăng vọt. "Cho nên ý của cậu là, Thẩm Yến Chi đã cướp khách hàng ngay dưới mũi Thanh Hồng, mà các người đến tận một ngày sau mới biết?"
Tôn Hành cúi đầu không dám đáp lời. Đây quả thực là một tổn thất lớn. Nhưng cậu ta cũng thắc mắc, tại sao đối phương lại dám đắc tội Thanh Hồng để hợp tác với cái công ty nhỏ bé của Thẩm Yến Chi.
Đôi mắt Thẩm Tứ bùng lên ngọn lửa giận dữ: "Gọi người phụ trách dự án này vào đây cho tôi!"
"Vâng, tôi đi ngay!" Tôn Hành vội vàng lui ra, sợ ở lại thêm giây nào nữa sẽ thành bia đỡ đạn. Thẩm Tứ sau khi chia tay thật sự quá đáng sợ.
Gần đến giờ trưa, Quý Dĩ Ninh cùng Tiết Minh Minh xuống nhà ăn. Tiết Minh Minh thấy lạ, không nhịn được hỏi: "Chị Dĩ Ninh, chị không đi ăn với Thẩm tổng sao?" Hai người mới yêu nhau, đáng lẽ phải quấn quýt không rời chứ.
Quý Dĩ Ninh thản nhiên đáp: "Chị và anh ấy chia tay rồi."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Cái gì?! Hai người chia..." Tiết Minh Minh vội bịt miệng, mắt trợn tròn kinh ngạc.
Mãi đến khi ngồi vào bàn ăn, cô ấy mới hoàn hồn, ghé sát tai Quý Dĩ Ninh hỏi nhỏ: "Sao lại đột ngột thế? Thẩm tổng đề nghị ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quý Dĩ Ninh gắp một miếng rau, mặt không cảm xúc: "Ai đề nghị cũng vậy thôi. Ăn đi, đồ ăn nguội hết rồi." Thấy cô không muốn nói thêm, Tiết Minh Minh đành im lặng, nhưng trong lòng không ngừng đoán già đoán non.
Đang ăn dở, một nhân viên phòng nhân sự dẫn theo một người đàn ông đi tới: "Dĩ Ninh, đây là đồng nghiệp mới của các cô. Cậu ấy phụ trách dự án khác nhưng sẽ ngồi cùng văn phòng với các cô, sau này giúp đỡ nhau nhé."
Nhìn rõ người đàn ông đứng cạnh, Quý Dĩ Ninh nhíu mày. Lại là Ôn Lập Trạch.
"Lần trước ăn cơm sao anh không nói là anh ứng tuyển vào Thanh Hồng?"
Ôn Lập Trạch mỉm cười: "Lúc đó anh nộp đơn vài chỗ, cuối cùng thấy Thanh Hồng là hợp với anh nhất."
Nhân viên nhân sự thấy họ quen nhau thì cười nói: "Hai người biết nhau à? Vậy thì tốt quá, tôi không cần giới thiệu nhiều nữa. Dĩ Ninh, chỗ ngồi của cậu ấy ngay cạnh cô, lát nữa phiền cô dẫn cậu ấy về văn phòng nhé."
"Được ạ."
Sau khi nhân sự đi khỏi, Tiết Minh Minh lập tức dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn hai người: "Chị Dĩ Ninh, sao chị quen được soái ca cực phẩm thế này mà không nói cho em biết?"
Quý Dĩ Ninh thản nhiên: "Đây là anh trai tôi. Anh, đây là Tiết Minh Minh, đồng nghiệp của em."
Nghe cô giới thiệu mình là "anh trai", ánh mắt Ôn Lập Trạch thoáng tối lại, nhưng môi vẫn nở nụ cười: "Chào cô Tiết, tôi là Ôn Lập Trạch."
Tiết Minh Minh vội vàng bắt tay: "Chào anh, em là Tiết Minh Minh. Hai người là anh em mà sao họ lại khác nhau thế? Một người theo họ bố, một người theo họ mẹ ạ?"
Nụ cười của Ôn Lập Trạch đậm thêm: "Không phải, chúng tôi là gia đình tái hôn."
Tiết Minh Minh hiểu ra, gật đầu: "Ồ."
Quý Dĩ Ninh chuyển chủ đề: "Anh ăn trưa chưa?"
"Chưa, anh không biết ở đây món gì ngon, em giới thiệu cho anh đi."
"Em nhớ anh không ăn được cay, trên lầu có món Giang Nam, anh lên đó xem thử."
"Được."
Sau khi Ôn Lập Trạch đi khỏi, Tiết Minh Minh nhỏ giọng cảm thán: "Chị Dĩ Ninh, anh trai chị đẹp trai quá đi mất! Anh ấy có bạn gái chưa? Nếu chưa thì em muốn theo đuổi!"