Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 228: Anh Lấy Tư Cách Gì?



Chiếc Maybach màu đen nhanh ch.óng rời khỏi khách sạn. Hơn tám giờ tối, Quý Dĩ Ninh đang xem phim thì điện thoại hiện thông báo tin nhắn hình ảnh từ Tiết Minh Minh. Cô tạm dừng video để mở xem, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t.

【Chị Dĩ Ninh, Thẩm tổng quá đáng thật đấy! Vừa chia tay chị chưa được mấy ngày đã công khai đưa bạn gái cũ đi mua sắm, còn bị phóng viên chụp được nữa. Bây giờ người trong công ty đều đang lén cười nhạo chị, tức c.h.ế.t em rồi!】

Bức ảnh chụp tại một trung tâm thương mại sầm uất ở Thâm Thị. Trên tay Thẩm Tứ xách không ít túi đồ hiệu cao cấp dành cho nữ giới, còn Kỳ Nhược Vũ đi bên cạnh anh với nụ cười rạng rỡ hạnh phúc.

Quý Dĩ Ninh thầm nghĩ khả năng quản lý thời gian của Thẩm Tứ sắp đuổi kịp Thẩm Yến Chi rồi. Chân trước vừa đến khách sạn tìm cô, chân sau đã cùng Kỳ Nhược Vũ đi mua sắm, quả là bận rộn.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

【Sau này mấy tin kiểu này không cần gửi cho chị đâu, chị không quan tâm.】

Trả lời xong, cô tắt WeChat nhưng không tài nào tập trung xem tiếp bộ phim được nữa. Cảm thấy ngột ngạt, Quý Dĩ Ninh tắt hẳn video, đi đến bên cửa sổ hít sâu vài hơi để xua tan nỗi bực dọc trong lòng, nhưng vô ích. Nghĩ đến việc Thẩm Tứ đã tái hợp với Kỳ Nhược Vũ mà vẫn còn mặt mũi đến tìm mình, cô lại thấy phiền muộn khôn nguôi. Anh rốt cuộc muốn làm gì?

Sau một hồi suy nghĩ, cô quyết định sẽ tiếp tục coi anh như không khí. Nếu không dứt khoát, mọi chuyện sẽ chỉ càng thêm rắc rối.

Sáng sớm hôm sau, vừa xuống sảnh khách sạn, cô đã bị Thẩm Tứ chặn đường.

"Dĩ Ninh, chúng ta nói chuyện đi."

Khuôn mặt Quý Dĩ Ninh lạnh băng, cô mất kiên nhẫn đáp: "Tôi và anh không có gì để nói. Xin anh sau này đừng đến quấy rầy tôi nữa."

Thẩm Tứ nhíu mày, trầm giọng: "Chỉ cần em tránh xa Ôn Lập Trạch ra một chút, trong vòng ba tháng tới tôi sẽ không làm phiền em."

Quý Dĩ Ninh cười lạnh: "Anh ấy là anh trai tôi, cũng là đồng nghiệp của tôi. Tôi dựa vào cái gì phải tránh xa anh ấy? Ngược lại là anh, anh mới là người nên biến khỏi tầm mắt tôi."

Sự lạnh nhạt trong mắt cô như nhát d.a.o sắc cứa vào lòng Thẩm Tứ, đau đớn khôn tả.

"Dĩ Ninh, dù cậu ta là anh trai trên danh nghĩa, nhưng hai người không hề có quan hệ huyết thống."

"Anh có ý gì?" Quý Dĩ Ninh ngước mắt nhìn anh, đầy vẻ phẫn nộ: "Anh nghi ngờ tôi và Ôn Lập Trạch?" Sao anh có thể nghĩ về mối quan hệ của họ một cách dơ bẩn như vậy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tôi chỉ không muốn thấy em quá thân thiết với người đàn ông khác."

Quý Dĩ Ninh thấy thật nực cười: "Thẩm tổng, cần tôi nhắc lại là chúng ta đã không còn quan hệ gì không? Anh dùng thân phận gì, lấy tư cách gì mà quản tôi qua lại với ai?"

Ánh mắt Thẩm Tứ trầm xuống: "Dĩ Ninh, tôi biết hiện tại mình không có tư cách yêu cầu em điều gì. Nhưng ba tháng sau, tôi sẽ giải thích rõ tất cả cho em."

"Không cần, tôi không hứng thú. Hy vọng Thẩm tổng tự trọng." Nói xong, cô trực tiếp lướt qua anh rời đi.

Những ngày sau đó, Thẩm Tứ không xuất hiện nữa, nhưng tin đồn về anh và Kỳ Nhược Vũ trong công ty thì ngày càng thêu dệt ly kỳ. Tiết Minh Minh ban đầu còn bất bình, nhưng thấy Quý Dĩ Ninh thực sự không để tâm nên cũng không nhắc đến nữa. Cuộc sống của cô dần trở lại bình yên, mỗi ngày ngoài giờ làm việc là đi xem nhà cùng môi giới, vì ở khách sạn mãi cũng không tiện.

Chiều thứ Sáu, lúc sắp tan làm, Ôn Lập Trạch chặn cô lại: "Dĩ Ninh, nghe nói dạo này em đang tìm nhà?"

Vì Quý Dĩ Ninh thường xem thông tin nhà đất vào giờ nghỉ trưa nên Ôn Lập Trạch biết cũng không lạ. "Vâng, có chuyện gì sao?"

"Anh cũng đang tìm nhà. Hay là chúng ta cùng tìm, ở gần nhau một chút để có gì còn hỗ trợ lẫn nhau."

Quý Dĩ Ninh định từ chối thì Ôn Lập Trạch tiếp lời: "Tối qua anh có qua thăm chú Quý. Ý của chú và mẹ anh là không muốn ra nước ngoài. Ở trong nước có hai chúng ta chăm sóc vẫn hơn. Căn nhà mẹ anh thuê cũng sắp hết hạn, anh định thuê căn rộng hơn để đón bà về ở cùng, thỉnh thoảng sức khỏe chú Quý tốt cũng có thể về nhà nghỉ ngơi. Nhưng nếu em không muốn ở gần thì chúng ta tìm riêng, bên phía chú Quý em cứ yên tâm, anh sẽ lo liệu."

Quý Dĩ Ninh mím môi: "Được rồi, chúng ta cùng tìm."

Khóe môi Ôn Lập Trạch khẽ cong lên: "Được." Anh biết rõ nếu không nhắc đến bố cô, cô sẽ không bao giờ đồng ý.

Sau hai ngày tìm kiếm, chiều Chủ nhật họ đã chốt được một căn hộ cao cấp gần Thanh Hồng. Hai người thuê cùng một tòa nhà nhưng khác tầng. Ký hợp đồng xong, Ôn Lập Trạch đề nghị đi ăn tối tại một nhà hàng gần đó. Đang ăn dở thì họ chạm mặt Thẩm Yến Chi vừa bàn xong việc với khách hàng.

Nhìn thấy Quý Dĩ Ninh, mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lẽo. Sau khi tiễn khách, hắn tiến về phía bàn của họ, mỉa mai: "Dĩ Ninh, nghe nói em bị chú út tôi đá rồi à?"

Quý Dĩ Ninh lộ rõ vẻ chán ghét, cô im lặng không đáp, hoàn toàn coi hắn như không khí. Nụ cười trên mặt Thẩm Yến Chi cứng lại, tay hắn siết c.h.ặ.t. Quý Dĩ Ninh đã bị Thẩm Tứ vứt bỏ rồi, lấy tư cách gì mà dám phớt lờ hắn như vậy?!