Thảo nào vừa về nước đã có thể khiến Quý Dĩ Ninh và Thẩm Tứ chia tay. Loại hành vi tự làm tổn thương bản thân để đạt được mục đích này, người bình thường không ai nhẫn tâm làm được.
"Hôm nay coi như ngậm bồ hòn làm ngọt, sau này thấy cô ta thì tránh xa một chút là được."
Thời Vi hừ lạnh: "Chỉ sợ cậu muốn tránh mà người ta không chịu buông tha thôi."
Quý Dĩ Ninh nhíu mày, sắc mặt lạnh xuống: "Tớ sẽ không cho cô ta cơ hội tính kế tớ lần thứ hai đâu."
"Tớ thấy Thẩm Tứ có vẻ rất căng thẳng vì cậu. Nếu cậu thật sự tranh giành với Kỳ Nhược Vũ, chưa chắc đã thua đâu."
Quý Dĩ Ninh cười khổ: "Nếu một đoạn tình cảm mà phải phí hết tâm tư tính kế, phải tranh giành với người phụ nữ khác mới có được, vậy thì không cần cũng được."
Cô có thể thích Thẩm Tứ, nhưng sẽ không vì anh mà vứt bỏ cả lòng tự trọng của mình.
"Cũng đúng, đàn ông trên đời thiếu gì, cái này không được thì đổi cái khác."
Quý Dĩ Ninh ngạc nhiên nhìn bạn mình: "Trước đây cậu đâu có nói như vậy."
"Chứng tỏ trước đây tớ quá ngây thơ. Đàn ông đều có thể thay lòng đổi dạ, gặp một người yêu một người, tại sao tớ lại không thể chứ?"
Quý Dĩ Ninh: "... Được rồi." Dường như cũng có chút đạo lý.
Nhưng hiện tại cô không còn hứng thú với chuyện tình cảm, chỉ muốn tập trung làm việc kiếm tiền.
Sau khi đưa Quý Dĩ Ninh đến dưới lầu, Thời Vi liền rời đi.
Quý Dĩ Ninh đi thang máy lên lầu, vừa bước ra đã thấy Ôn Lập Trạch đang đứng đợi trước cửa nhà mình. Thấy cô, anh bước nhanh tới, đưa cái túi trong tay ra.
"Anh cứ tưởng em còn lâu mới về."
Trong túi là thức ăn đã đóng gói sẵn, nhưng Quý Dĩ Ninh không nhận.
"Đây là anh tự làm. Anh thấy em tối nào cũng đặt đồ ăn ngoài, ăn nhiều không tốt cho sức khỏe."
"Cảm ơn, nhưng không cần đâu. Sau này chúng ta nên hạn chế qua lại riêng tư, em không muốn lại bị người ta chỉ vào mũi mà mắng nhiếc nữa."
Nói xong những lời lạnh lùng đó, Quý Dĩ Ninh định lướt qua anh để vào nhà thì bị anh chặn lại.
"Dĩ Ninh, chuyện mẹ anh đã nói với em, anh thay mặt bà ấy xin lỗi em. Anh cũng đã nói chuyện với bà rồi, bà ấy đảm bảo sau này sẽ không tìm em nữa. Đừng giận nữa được không?"
"Nếu bà ấy thật sự cảm thấy mình sai, thì người xuất hiện ở đây tối nay sẽ không phải là anh."
Ôn Lập Trạch nhíu mày, thấp giọng hỏi: "Nếu bà ấy đích thân đến xin lỗi, em sẽ tha thứ chứ?"
Vẻ mặt Quý Dĩ Ninh thoáng hiện sự không vui. Cô không hiểu tại sao Ôn Lập Trạch cứ nhất định phải bắt cô tha thứ cho Ôn Kính Hồng. Bà ta chỉ là mẹ kế, quan hệ giữa họ vốn chẳng sâu đậm, không cần thiết phải cưỡng ép hòa giải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Những lời bà ấy nói, em sẽ không quên, cũng không làm được chuyện tha thứ. Không có việc gì thì anh đừng đến tìm em nữa."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Không để Ôn Lập Trạch kịp nói thêm, Quý Dĩ Ninh trực tiếp mở cửa vào nhà.
Ôn Lập Trạch đứng lặng ở cửa một lúc lâu mới rời đi. Về đến nhà, anh vừa hay gặp Ôn Kính Hồng đang về lấy quần áo. Nhìn thấy hộp giữ nhiệt trên tay con trai, bà ta nhíu mày: "Vừa rồi con đi đâu?"
Ôn Lập Trạch bình thản đáp: "Con đi đưa đồ ăn cho Dĩ Ninh."
Sắc mặt Ôn Kính Hồng lập tức trầm xuống, giọng điệu trở nên phẫn nộ: "Mẹ đã bảo con rồi, sau này bớt qua lại với nó đi!"
"Con không đồng ý, hơn nữa cô ấy là em gái con."
"Em gái?" Ôn Kính Hồng cười lạnh: "Các con chẳng có chút quan hệ huyết thống nào cả. Hơn nữa, bây giờ dây dưa với nó chỉ tổ liên lụy đến con thôi. Con vừa mới về nước, đắc tội với Thẩm gia chẳng có lợi lộc gì, mẹ đều là muốn tốt cho con!"
"Con đã nói rồi, con không quan tâm."
"Con không quan tâm?" Ôn Kính Hồng tức giận ném quần áo lên sofa, đứng phắt dậy nghiến răng: "Cho dù con không quan tâm, con cũng phải nghĩ cho mẹ chứ? Mẹ vất vả nuôi con khôn lớn, đưa con ra nước ngoài du học, khó khăn lắm mới thấy chút hy vọng, vậy mà con lại định vì một người không liên quan mà tự hủy hoại tiền đồ sao!"
Ôn Lập Trạch lạnh lùng: "Mẹ, mẹ đừng quên, con có thể ra nước ngoài là nhờ chú Quý. Nếu không có chú ấy, có lẽ ngay cả đại học con cũng không học nổi."
"Ông ta quả thực có hỗ trợ kinh tế, nhưng những năm ông ta lâm bệnh, mẹ cũng luôn ở bên cạnh chăm sóc. Con không nợ Quý gia cái gì cả."
"Mẹ cảm thấy sự chăm sóc mấy năm đó của mẹ đáng giá một ngàn vạn sao?"
Ôn Kính Hồng bị con trai nói cho cứng họng, một lúc lâu sau mới lạnh lùng thốt ra: "Bất kể thế nào, nếu con còn tiếp tục qua lại với nó, mẹ sẽ đến Thanh Hồng làm loạn, cho đến khi con..."
Lời chưa dứt đã bị Ôn Lập Trạch cắt ngang: "Nếu mẹ đi làm loạn, con sẽ lập tức từ chức và ra nước ngoài ngay, sau này cũng sẽ không gặp mẹ nữa."
Cơ thể Ôn Kính Hồng lảo đảo, lùi lại vài bước mới đứng vững: "Ôn Lập Trạch, trong lòng con, một người không cùng m.á.u mủ còn quan trọng hơn cả mẹ sao?"
"Mẹ, là mẹ đang ép con. Con đã là người trưởng thành, cuộc đời con, hy vọng mẹ để con tự mình làm chủ."
Phòng khách chìm vào im lặng. Một lúc lâu sau, Ôn Kính Hồng mới nản lòng mở miệng: "Con nói đúng, con lớn rồi, mẹ không quản được nữa, tùy con vậy."
Nói xong, bà ta cầm quần áo bỏ đi thẳng. Nhìn bóng lưng có chút còng xuống của mẹ, lòng Ôn Lập Trạch cũng chẳng dễ chịu gì. Nhưng anh biết rõ, nếu không giải quyết dứt khoát phía mẹ mình, anh và Quý Dĩ Ninh vĩnh viễn không có khả năng ở bên nhau.
Bên kia, Thẩm Tứ vừa về đến biệt thự đã thấy xe của Nhiếp Duy Thanh đỗ ở cửa. Ánh mắt anh trầm xuống, dừng xe bên cạnh. Nghe tiếng cửa xe mở, Nhiếp Duy Thanh ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Thẩm Tứ.
"Chuyện Nhược Vũ bị bệnh, cậu biết từ khi nào?"
Thẩm Tứ đạm mạc: "Hôm cô ấy về nước tìm tôi."