"Ha ha ha, tôi đã nói từ sớm rồi, Thẩm tổng đối với cô ta chẳng qua chỉ là chơi đùa thôi, các người còn không tin!"
"Để xem lần này đối diện với 'chân ái' của Thẩm tổng, cô ta còn bản lĩnh gì để khiến Thẩm tổng nhìn thêm một cái không!"
Quý Dĩ Ninh đứng trước thang máy, coi như không nghe thấy những lời đàm tiếu xung quanh. Thấy cô không phản ứng, đám nhân viên càng thêm không kiêng nể, lời lẽ ngày một khó nghe.
Cửa thang máy vừa mở, Quý Dĩ Ninh định bước vào thì bất ngờ bị một lực mạnh đẩy từ phía sau. Cô không kịp phòng bị, đối phương lại dùng sức rất lớn khiến cô mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Rầm!"
Cơn đau dữ dội ập đến khi cơ thể va chạm với mặt sàn cứng nhắc. Quý Dĩ Ninh nhíu c.h.ặ.t mày, sắc mặt trắng bệch. Xung quanh vang lên những tiếng cười nhạo hả hê, thậm chí có người còn giơ điện thoại lên chụp lại dáng vẻ chật vật của cô để đăng lên mạng.
Quý Dĩ Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, chậm rãi đứng dậy. Cô nhìn về phía kẻ vừa đẩy mình, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Đối phương bị ánh mắt ấy trấn áp trong giây lát, nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ ngạo mạn, cười khẩy một tiếng không chút áy náy: "Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi không cố ý."
Lời vừa dứt, một tiếng "Chát" giòn giã vang lên. Quý Dĩ Ninh đã thẳng tay táng cho ả một cái tát.
Cả khu vực thang máy lập tức im phăng phắc. Người phụ nữ kia sững sờ một lúc rồi bùng nổ cơn giận, giơ tay định đ.á.n.h trả. Tuy nhiên, cánh tay ả vừa giơ lên đã bị chặn lại giữa không trung.
Ôn Lập Trạch với vẻ mặt lạnh lùng đã chắn trước mặt Quý Dĩ Ninh. Giọng anh lạnh băng như sương giá: "Tôi không đ.á.n.h phụ nữ, nhưng nếu cô dám động vào cô ấy, cô sẽ là ngoại lệ đầu tiên."
"Anh là cái gì của cô ta mà dám ra mặt giúp đỡ?" Người phụ nữ cố hất tay anh ra nhưng không được, mặt đỏ gay vì tức tối.
"Tôi và cô ấy có quan hệ gì không cần phải báo cáo với cô. Hành vi cố ý đẩy người của cô đã bị camera ghi lại. Lát nữa tôi sẽ đưa cô ấy đi giám định thương tích, tiền t.h.u.ố.c men và phí tổn thất tinh thần cứ để luật sư của tôi đến nói chuyện với cô."
"Hừ, cô ta chẳng phải cũng đ.á.n.h tôi sao? Giám định thì giám định, ai sợ ai!"
Đáy mắt Ôn Lập Trạch xẹt qua một tia tàn nhẫn. Anh ghé sát tai người phụ nữ, dùng tông giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: "Cô tốt nhất nên cầu nguyện cho cô ấy không sao, nếu không, tôi sẽ khiến cô sống không bằng c.h.ế.t!"
Khí thế lạnh lẽo và lời đe dọa của anh khiến người phụ nữ kia run rẩy, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ả có cảm giác người đàn ông này không hề nói suông.
Ngay khi ả còn đang đứng hình vì sợ hãi, Ôn Lập Trạch đã buông tay, xoay người bế ngang Quý Dĩ Ninh bước nhanh ra phía cửa.
Quý Dĩ Ninh không ngờ sau những lời tuyệt tình tối qua, hôm nay Ôn Lập Trạch vẫn ra tay giúp mình. Đến khi ra khỏi sảnh, cô mới sực tỉnh, vội nói: "Anh thả em xuống đi, em tự đi được, cũng không cần đến bệnh viện đâu."
Cú ngã vừa rồi tuy đau nhưng chắc không ảnh hưởng đến xương cốt, nghỉ ngơi vài ngày là ổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không được, nhất định phải đi giám định."
Quý Dĩ Ninh định phản bác thì đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết đang dán c.h.ặ.t vào mình. Ngước mắt nhìn lên, cô thấy Thẩm Tứ đang đứng cách đó không xa. Ánh mắt anh nhìn cô chằm chằm, luồng áp lực tỏa ra khiến người ta phải rùng mình.
Thấy Thẩm Tứ có ý định tiến về phía mình, Quý Dĩ Ninh siết c.h.ặ.t t.a.y, rũ mắt nói nhỏ với Ôn Lập Trạch: "Không phải muốn đưa em đi bệnh viện sao? Đi thôi."
Ôn Lập Trạch cúi đầu nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khó nhận ra: "Được."
Anh xoay người đi về phía bãi đỗ xe, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt như muốn g.i.ế.c người phía sau. Nói ra thì anh còn phải cảm ơn Thẩm Tứ. Nếu không nhờ anh ta tái hợp với Kỳ Nhược Vũ, Quý Dĩ Ninh đã không bị bắt nạt, và anh cũng chẳng có cơ hội "anh hùng cứu mỹ nhân" thế này. Chính Thẩm Tứ đã tự tay đẩy Quý Dĩ Ninh về phía anh.
Thẩm Tứ nhìn chằm chằm bóng lưng Ôn Lập Trạch với cơn thịnh nộ ngút trời. Anh định bước tới thì bị Tôn Hành ngăn lại.
"Thẩm tổng, nếu ngài đã quyết định tái hợp với cô Kỳ thì đừng dây dưa với cô Quý nữa. Ngài làm vậy chỉ càng đẩy cô ấy vào đầu sóng ngọn gió thôi."
Bước chân Thẩm Tứ khựng lại. Vài giây sau, anh đè nén cơn ghen tuông đang cuộn trào, mặt không cảm xúc đi vào công ty.
Lên đến tầng cao nhất, Tôn Hành vừa mở máy tính đã biết chuyện xảy ra sáng nay qua lời kể của thư ký khác.
"Thư ký Tôn, chuyện này có cần báo cho Thẩm tổng không?"
Tôn Hành nhíu mày: "Cô đi làm việc đi."
Sau khi đuổi người đi, Tôn Hành do dự nhìn màn hình. Nếu báo cho Thẩm Tứ, anh ra mặt xử lý thì chuyện này sẽ càng thêm rùm beng. Đang phân vân thì điện thoại nội bộ vang lên, Thẩm Tứ gọi cậu vào.
Vừa bước vào phòng, Thẩm Tứ đã lạnh lùng ra lệnh: "Đi điều tra xem tại sao vừa rồi Ôn Lập Trạch lại bế Quý Dĩ Ninh rời đi."
Rất nhanh sau đó, Tôn Hành quay lại báo cáo: "Thẩm tổng, sáng nay cô Quý có tranh chấp với một nhân viên ở cửa thang máy và bị đẩy ngã. Ôn Lập Trạch chắc là đưa cô ấy đi bệnh viện."
Lông mày Thẩm Tứ nhíu c.h.ặ.t: "Tại sao lại xảy ra tranh chấp?"
Tôn Hành cẩn trọng đáp: "Dường như là vì chuyện ngài và cô Kỳ tái hợp... Đây là video giám sát, mời ngài xem."