Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 243: Quyết Định Của Quý Dĩ Ninh



"Có chuyện gì?" Nghe ra sự lạnh nhạt trong giọng nói của anh, Kỳ Nhược Vũ không khỏi thất vọng.

"A Tứ, em muốn hỏi tối nay anh có về ăn cơm không? Em sẽ làm món cá quế sốt chua ngọt mà anh thích nhất."

Thẩm Tứ day day thái dương, thấp giọng: "Vẫn chưa biết được. Em cứ nghỉ ngơi đi, việc nấu nướng cứ để người giúp việc làm."

"Nhưng mà... em cũng không biết mình còn có thể nấu cho anh được bao nhiêu bữa nữa. Em không muốn sau này anh nhớ về em chỉ với dáng vẻ ốm yếu, em muốn để lại cho anh những ký ức đẹp nhất."

Trong mắt Thẩm Tứ thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn, nhưng nghĩ đến bệnh tình của cô ta, anh vẫn kiên nhẫn đáp: "Vậy em đừng để mình bị mệt quá."

Cúp máy, Thẩm Tứ quay lại nhìn Thẩm Yến Chi, lạnh lùng nói: "Chuyện này tôi sẽ báo lại với ông nội. Còn những công ty bị cậu lừa gạt, cậu tự đi mà giải quyết, tôi sẽ không nhúng tay vào giúp đâu."

Trong mắt Thẩm Yến Chi lóe lên tia hy vọng, chỉ cần Thẩm Tứ không truy cứu thì vẫn còn đường lui. "Tiểu thúc, cảm ơn chú!"

"Không cần cảm ơn tôi. Tôi không truy cứu không có nghĩa là các công ty kia sẽ bỏ qua cho cậu."

Nụ cười trên mặt Thẩm Yến Chi cứng đờ, anh ta ngượng ngùng đáp: "Cháu biết rồi."

Thấy anh ta vẫn ngồi lì đó, Thẩm Tứ trầm giọng: "Còn chưa đi?"

"Cháu đi ngay đây..."

Vừa bước ra khỏi Thanh Hồng, sắc mặt Thẩm Yến Chi lập tức trở nên âm trầm. Dù sao anh ta cũng là cháu ruột, vậy mà Thẩm Tứ lại tuyệt tình đến thế. Càng nghĩ, anh ta càng thêm oán hận người chú này.

Đột nhiên điện thoại reo, thấy là Thẩm lão gia gọi, Thẩm Yến Chi siết c.h.ặ.t điện thoại, hồi lâu mới dám nghe. Đầu dây bên kia là một trận lôi đình thịnh nộ, anh ta khúm núm xin lỗi rồi vội vàng lái xe về nhà cũ.

Chập tối, Quý Dĩ Ninh nhìn tấm thiệp mời mà Lý Văn đưa cho, vẫn còn đang phân vân có nên đi hay không. Tiết Minh Minh đứng bên cạnh nhìn thấy thì thốt lên kinh ngạc: "Chị Dĩ Ninh, sao chị lại có thiệp mời hội thảo này?"

Tấm thiệp mời về hội thảo "Nghiên cứu và ứng dụng t.h.u.ố.c chống u.n.g t.h.ư thế hệ mới" sắp được tổ chức tại trung tâm thành phố. Đây là sự kiện quy tụ các chuyên gia y học hàng đầu thế giới, thiệp mời cực kỳ khó kiếm.

"Một sư tỷ của chị đưa cho, hội thảo lần này đúng vào hướng nghiên cứu của chị ấy."

"Oa, sư tỷ của chị giỏi quá! Chị Dĩ Ninh... em cũng rất hứng thú với đề tài này, chị có thể dẫn em đi cùng không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quý Dĩ Ninh vốn đang do dự, nghe vậy liền nói: "Để chị hỏi lại sư tỷ xem có thể dẫn thêm người không nhé."

"Vâng ạ!"

Quý Dĩ Ninh nhắn tin cho Lý Văn và nhanh ch.óng nhận được sự đồng ý. Tiết Minh Minh phấn khích reo lên: "Chị Dĩ Ninh, cảm ơn chị nhiều lắm, em yêu chị quá đi mất!"

"Được rồi, dọn dẹp phòng thí nghiệm đi rồi còn tan làm."

Sau khi hai người rời đi, Ôn Lập Trạch liếc nhìn tấm thiệp mời trên bàn của Quý Dĩ Ninh, đôi mắt lóe lên tia sáng khó đoán.

Bên kia, Thẩm Tứ đang xử lý tài liệu thì nhận được điện thoại của Nhiếp Duy Thanh.

"A Tứ, ở Thâm Quyến sắp có hội thảo về t.h.u.ố.c chống u.n.g t.h.ư thế hệ mới. Có một nghiên cứu viên ở đó đang theo đuổi hướng nghiên cứu liên quan đến bệnh của Nhược Vũ, cậu có muốn đưa cô ấy đi tham gia không?"

Thẩm Tứ im lặng vài giây rồi trầm giọng: "Cứ hẹn gặp riêng nghiên cứu viên đó không phải được rồi sao?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Nếu hẹn được thì tôi đã hẹn từ lâu rồi. Người đó rất bận, hội thảo xong là bay ra nước ngoài ngay, muốn gặp chỉ có cách đến dự hội thảo thôi."

"Biết rồi, gửi thời gian và địa điểm cho tôi."

Cúp máy, Thẩm Tứ nhìn hàng loạt tin nhắn quan tâm của Kỳ Nhược Vũ trên điện thoại nhưng không có hứng thú mở ra xem. Anh và cô ta tái hợp chẳng qua chỉ vì sự áy náy. Nghĩ đến việc phải tiếp tục diễn kịch này trong ba tháng tới, Thẩm Tứ cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Tôn Hành bước vào đặt xấp hợp đồng lên bàn: "Thẩm tổng, những tài liệu này để mai ký cũng được ạ."

"Được, cậu tan làm đi."

Sau khi thư ký đi khỏi, Thẩm Tứ cầm tài liệu lên nhưng không tài nào tập trung nổi. Anh mở khung chat với Quý Dĩ Ninh, muốn gửi tin nhắn giải thích nhưng lại chẳng biết phải nói gì. Anh đã thất hứa hết lần này đến lần khác, chắc hẳn cô đã thất vọng về anh tột cùng rồi.

Cuối cùng, anh cất điện thoại, đứng dậy rời khỏi văn phòng. Vốn định về biệt thự, nhưng đôi chân lại vô thức đưa anh đến dưới lầu nhà Quý Dĩ Ninh. Anh vẫn luôn âm thầm quan tâm cô, biết cô đã chuyển nhà và ở cùng tòa nhà với Ôn Lập Trạch.

Thẩm Tứ rất muốn bảo Quý Dĩ Ninh hãy tránh xa Ôn Lập Trạch ra, nhưng anh của hiện tại lấy tư cách gì để yêu cầu cô đây? Chiếc Maybach màu đen đỗ lặng lẽ dưới màn đêm, Thẩm Tứ cứ ngồi đó, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía cửa tòa nhà.