Hắn nhớ rất rõ, hôm nay lúc Thẩm Tứ đến tìm hắn, ngài ấy mặc chính là chiếc áo này.
Thẩm Tứ không phải là người thích lo chuyện bao đồng. Hôm nay không những đưa Quý Dĩ Ninh từ biệt thự ra, lại còn đưa áo khoác của mình cho cô.
Hơn nữa lần trước đi ăn cơm ở nhà chính, hắn phát hiện ánh mắt Thẩm Tứ luôn như có như không rơi trên người Quý Dĩ Ninh.
Nhưng mà... Thẩm Tứ là chú nhỏ của hắn, hơn nữa Thẩm Tứ đối với phụ nữ căn bản không có hứng thú, chắc là hắn nghĩ nhiều rồi...
Không muốn suy nghĩ sâu xa thêm nữa, Thẩm Yến Chi vội vã rời đi.
Vừa xuống lầu, đã nhận được điện thoại của thuộc hạ gọi tới.
"Thẩm tổng, bác sĩ không chịu làm phẫu thuật phá t.h.a.i cho Tần tiểu thư. Họ nói thành t.ử cung của cô ấy quá mỏng, cực kỳ có khả năng băng huyết gây nguy hiểm đến tính mạng."
Sắc mặt Thẩm Yến Chi trong nháy mắt trở nên vô cùng âm trầm, lạnh lùng nói: "Không chịu thì đổi bác sĩ khác, thiếu gì kẻ sẵn sàng làm."
Nói xong, Thẩm Yến Chi trực tiếp cúp điện thoại.
Thuộc hạ không dám gọi điện cho hắn nữa, nhưng dù sao cũng liên quan đến mạng người, do dự mãi vẫn quyết định gọi điện cho Trần Tuyết Dung.
Nghe xong lời đối phương, Trần Tuyết Dung do dự rất lâu, cuối cùng hạ một quyết định trong lòng.
"Đưa nó về đây!"
Cuối tuần tiếp theo, Thẩm Yến Chi đều không đến tìm Quý Dĩ Ninh nữa, cô sống cũng coi như bình yên.
Sáng thứ hai, Quý Dĩ Ninh vừa đến bộ phận nghiên cứu phát triển, Tưởng Như đã đùng đùng nổi giận đi vào, trước mặt mọi người lạnh lùng nói với Liễu Di Ninh: "Liễu Di Ninh, theo tôi vào văn phòng một chuyến!"
Trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mọi người trong bộ phận nghiên cứu phát triển đều đổ dồn về phía Liễu Di Ninh.
Tưởng Như chưa bao giờ dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy nói chuyện với ả, Liễu Di Ninh nhất thời kinh ngạc nhiều hơn là lúng túng.
"Chị Như... sao vậy ạ?"
Tưởng Như không để ý đến ả, trực tiếp xoay người đi về phía văn phòng.
Nhận ra ánh mắt mọi người rơi trên người mình ẩn chứa sự dò xét, Liễu Di Ninh lập tức đỏ bừng mặt, cảm thấy mất mặt vô cùng.
Đặc biệt là chạm phải đôi mắt của Quý Dĩ Ninh, trong lòng ả càng thêm tức giận. Quý Dĩ Ninh lúc này nhất định đang đợi xem ả làm trò cười.
Đè nén cơn giận trong lòng, ả c.ắ.n môi dưới xoay người đi theo Tưởng Như.
Bước vào văn phòng, vừa đóng cửa lại, Tưởng Như đã ném một tập tài liệu trước mặt ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cô tự mình xem đi!"
Giọng điệu của bà tràn đầy thất vọng, ánh mắt nhìn Liễu Di Ninh cũng mang theo vẻ không hài lòng.
Liễu Di Ninh không hiểu chuyện gì nhặt tài liệu lên. Lật xem vài trang xong, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, bàn tay cầm tài liệu cũng đang run rẩy.
Sao có thể...
Nhìn thấy vẻ mặt chột dạ của ả, Tưởng Như giọng điệu lạnh lùng: "Uổng công tôi trước đây còn cảm thấy cô làm việc tỉ mỉ. Rốt cuộc cô có biết cô đang làm gì không? Tự ý sửa đổi dữ liệu thí nghiệm, một khi loại t.h.u.ố.c cô nghiên cứu này đưa ra thị trường, cô biết liên quan đến tính mạng của bao nhiêu người không?"
"Chị Như... em biết sai rồi, em chỉ muốn làm cho số liệu của chúng ta đẹp hơn một chút thôi..."
Tưởng Như cười lạnh một tiếng: "Cô chắc chắn chỉ muốn số liệu đẹp hơn một chút? Rõ ràng lứa chuột bạch thí nghiệm đầu tiên đều xuất hiện các biến chứng khác nhau, nhưng trong ghi chép của cô lại hoàn toàn không đề cập đến, còn trái lương tâm báo cáo rằng mọi thứ đều bình thường. Những loại t.h.u.ố.c do cô nghiên cứu nếu được đưa ra thị trường, có khác gì coi mạng người như cỏ rác?"
Đối diện với ánh mắt lạnh băng của Tưởng Như, trong lòng Liễu Di Ninh tràn ngập hoảng loạn. Ả rõ ràng làm kín đáo như vậy, tại sao lại bị phát hiện?
Đột nhiên, ả nghĩ đến Quý Dĩ Ninh.
Nội dung tố cáo trên này, cơ bản trùng khớp với tiến độ nghiên cứu của ả sau khi Quý Dĩ Ninh đến công ty. Nhất định là Quý Dĩ Ninh làm!
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ả không ngờ, Quý Dĩ Ninh mới đến một tuần, vậy mà có thể quan sát được việc ả sửa đổi dữ liệu thí nghiệm.
Liễu Di Ninh hung hăng c.ắ.n môi dưới, trong lòng đều là phẫn nộ và hận ý, hận không thể lập tức quay lại bộ phận nghiên cứu phát triển cho Quý Dĩ Ninh hai cái tát.
Con tiện nhân này!
"Chị Như... em xin lỗi. Loại t.h.u.ố.c này chúng ta đã nghiên cứu hơn một năm rồi mà vẫn không có tiến triển gì... Em quá nóng vội nên mới nhất thời hồ đồ làm ra chuyện này. Chị có thể tha thứ cho em lần này được không... Em đảm bảo tuyệt đối sẽ không có lần sau!"
Nhìn ả vẻ mặt thề thốt, Tưởng Như im lặng, lạnh lùng nhìn ả, trong mắt đều là sự dò xét.
Liễu Di Ninh không dám nhìn thẳng vào bà, chỉ có thể cúi đầu, càng tỏ ra chột dạ.
Trong văn phòng im lặng trọn vẹn vài phút, Tưởng Như mới lạnh giọng mở miệng: "Chuyện này tôi đã báo cáo lên trụ sở chính. Tôi sẽ cố gắng nói đỡ cho cô vài câu, nhưng cụ thể trụ sở chính xử lý thế nào, không phải do tôi quyết định."
Mấy năm nay, Tưởng Như vẫn luôn cảm thấy Liễu Di Ninh làm việc tỉ mỉ nghiêm túc. Nhưng sau khi nhìn thấy tập tài liệu tố cáo ả sửa đổi dữ liệu kia, Tưởng Như đối với ả đã không còn chút thiện cảm nào, đương nhiên cũng không thể nào bao che cho ả.
Liễu Di Ninh không dám tin ngẩng đầu lên: "Chị Như... rõ ràng chuyện này chị có thể giúp em giấu đi, tại sao phải báo cáo lên trụ sở chính? Chẳng lẽ chỉ vì em phạm sai lầm một lần, những nỗ lực em làm trước đây đều không tồn tại nữa sao?"
Ả cũng từng vì một dữ liệu thí nghiệm mà thức trắng mấy đêm, thậm chí trực tiếp ở lại trong phòng thí nghiệm. Tại sao Tưởng Như chỉ nắm lấy lỗi lầm này của ả, không chịu nhìn vào những chỗ ả làm tốt?
Thấy ả hoàn toàn không có sự hối hận khi làm sai, Tưởng Như trầm giọng nói: "Những nỗ lực trước đây của cô là trách nhiệm cô phải làm khi nhận mức lương này. Đặc biệt, công việc của cô là nghiên cứu phát triển t.h.u.ố.c liên quan trực tiếp đến tính mạng con người. Tôi có thể chấp nhận việc cô thí nghiệm thất bại, nhưng nếu cô làm giả số liệu, tôi sẽ không chấp nhận bất kỳ lời ngụy biện nào!"