Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 287



"Tôi có thể biết, thời gian hẹn giờ email này không?"

"Có thể, email được hẹn giờ vào một giờ rưỡi chiều thứ ba."

(Bình thường giờ này cô đang nghỉ trưa, mà cô nghỉ trưa thường gục xuống bàn mình, cô ngủ không sâu, người khác sẽ không có cơ hội đụng vào máy tính của cô.)

Nhưng cô rất rõ ràng, bản thân chưa từng gửi email như vậy.

"Thư ký Tôn, nếu tôi thực sự muốn nói cho người của Hòa Tín dữ liệu thực nghiệm, sẽ không dùng hành vi để lại bằng chứng chờ các anh tra ra như thế này."

"Cô Quý, cô nói với tôi những điều này vô dụng, hiện tại email được gửi đi từ máy tính của cô, nếu cô không thể chứng minh email không phải do chính cô gửi, e rằng chuyện này cô chỉ đành tự mình nhận lấy thôi."

Mắt Quý Dĩ Ninh lạnh lẽo: "Không phải tôi làm, tôi sẽ không nhận."

Tôn Hành thở dài một hơi: "Cô Quý, bây giờ không phải vấn đề cô có nhận hay không."

(Bằng chứng bày ra đó, nếu Thanh Hồng thực sự khởi kiện cô, thì kiện cái nào chuẩn cái đó.)

Quý Dĩ Ninh im lặng vài giây, thấp giọng nói: "Cho tôi ba ngày thời gian."

"Chuyện này tôi cần đi xin chỉ thị của Hội đồng quản trị, việc nghiên cứu t.h.u.ố.c hen suyễn này, công ty đã đầu tư mười mấy tỷ, Hội đồng quản trị rất coi trọng chuyện này, tôi không làm chủ được."

Quý Dĩ Ninh gật đầu: "Được, tôi biết rồi, làm phiền thư ký Tôn rồi."

Sau khi nhóm người Tôn Hành rời đi, Tiết Minh Minh vội vàng đứng dậy đi đến bên cạnh Quý Dĩ Ninh: "Chị Dĩ Ninh, em tin chuyện này không phải do chị làm, chị nghĩ kỹ xem tuần trước có ai động vào máy tính của chị không."

Quý Dĩ Ninh rũ mắt xuống, (có thể hẹn giờ email đó vào lúc một giờ rưỡi, hoặc là đối phương đã kiểm soát máy tính của cô, hoặc là nhân lúc cô nghỉ trưa dùng máy tính của cô cài đặt email.)

(Cô ngủ không sâu, có thể loại trừ khả năng nhân lúc cô nghỉ trưa động vào máy tính của cô trước.)

(Nếu đối phương muốn kiểm soát máy tính của cô, trừ khi đã từng dùng máy tính của cô, hoặc biết mật khẩu máy tính của cô.)

(Lúc cô làm thí nghiệm, thỉnh thoảng sẽ có nhân viên Thanh Hồng đến tìm cô theo dõi tiến độ và dữ liệu thực nghiệm, đôi khi cũng dùng máy tính của cô một chút.)

Sau khi loại trừ từng người trong đầu, Quý Dĩ Ninh xác định được vài ứng cử viên có thời gian động tay động chân vào máy tính của cô.

Mười mấy phút sau, Tôn Hành bước vào phòng họp.

"Cô Quý, Thẩm tổng bảo cô đến văn phòng anh ấy một chuyến."

"Được, tôi biết rồi."

Lúc bước vào văn phòng Thẩm Tứ, anh vừa vặn xem xong một tập tài liệu, nghe thấy tiếng mở cửa đầu cũng không ngẩng lên nói: "Ngồi ở ghế sofa một lát."

Ký xong hợp đồng, Thẩm Tứ đặt b.út xuống đứng dậy đi đến bên cạnh Quý Dĩ Ninh.

"Tôi nghe nói email tiết lộ dữ liệu đó được gửi đi từ máy tính của em?"

Cảm nhận được áp lực truyền đến từ người Thẩm Tứ, Quý Dĩ Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, gật đầu nói: "Phải."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đối với chuyện này, em có cách nhìn gì không? Hoặc nghi ngờ người nào không?"

Quý Dĩ Ninh sửng sốt một chút, khóe môi bất giác mím lại: "Anh tin không phải tôi làm?"

"Tôi tin vào bằng chứng, nhưng tôi nghĩ em sẽ không ngu đến mức đưa dữ liệu cho người khác mà còn dùng máy tính của công ty mình."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Đối diện với đôi mắt đen láy của anh, trái tim vốn có chút rối bời của Quý Dĩ Ninh lại dần dần an định lại, cảm xúc vốn có chút lo âu cũng bình ổn không ít.

"Ừ, tôi có vài đối tượng nghi ngờ."

Sau khi Quý Dĩ Ninh báo tên những người cô nghi ngờ có thời gian động vào máy tính của mình cho Thẩm Tứ, Thẩm Tứ lập tức bảo Tôn Hành gọi bộ phận kỹ thuật đi kiểm tra máy tính của mấy người đó.

Rất nhanh bộ phận kỹ thuật đã phản hồi kết quả, máy tính của mấy nhân viên đó không có gì bất thường, trong máy tính cũng chưa từng cài đặt bất kỳ phần mềm nào có thể kiểm soát máy tính người khác.

Trái tim Quý Dĩ Ninh trầm xuống, (đoán sai rồi sao?)

Thấy sắc mặt cô có chút tái nhợt, Thẩm Tứ thấp giọng mở miệng: "Đừng quá lo lắng, từ từ nghĩ, thời gian này em có cảm thấy có chỗ nào bất thường không?"

Quý Dĩ Ninh lắc đầu: "Không có... hơn nữa thời gian hẹn giờ là lúc nghỉ trưa, tôi ngủ không sâu, nếu có người động vào máy tính của tôi, tôi không thể nào không..."

Lời còn chưa dứt, giọng Quý Dĩ Ninh đột nhiên khựng lại, cuối cùng cũng nhớ ra một chuyện không đúng.

(Trước đây cô ngủ trưa thường là nửa tiếng, nhưng bắt đầu từ nửa tháng trước, lần nào cũng là chuông báo thức reo mấy lần mới tỉnh.)

(Lúc đó cô còn tưởng là do gần đây quá mệt, nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại, giấc ngủ của cô gần đây quả thực có chút sâu quá mức.)

Thấy sắc mặt cô thay đổi, Thẩm Tứ mở miệng hỏi: "Sao thế? Có phải nhớ ra gì rồi không?"

"Thẩm tổng, tôi có một số việc cần đi xác nhận, tôi về trước đây."

Thấy cô nói xong định rời đi, ánh mắt Thẩm Tứ trầm xuống, đột nhiên đứng dậy nắm lấy cổ tay cô, thấp giọng nói: "Dĩ Ninh, em có thể thử dựa vào tôi, tôi và Kỳ Nhược Vũ đã nói rõ ràng, cũng đã chia tay với cô ấy rồi, tôi hy vọng em có thể cho tôi một cơ hội, để tôi bảo vệ em."

Anh nói rất nghiêm túc, nhưng Quý Dĩ Ninh lại như bị thứ gì đó đ.â.m vào, hất tay anh ra.

"Thẩm tổng, từ khoảnh khắc chia tay, chúng ta đã không thể nào nữa rồi, bất kể anh và Kỳ Nhược Vũ có chia tay hay không, tôi cũng sẽ không quay đầu lại."

Nói xong, cô trực tiếp xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng cô, bàn tay bị hất ra của Thẩm Tứ từ từ siết c.h.ặ.t, vẻ mặt có chút thất bại.

(Anh rất rõ, Quý Dĩ Ninh rất thất vọng về anh, sẽ không dễ dàng cho anh cơ hội nữa.)

Sau khi rời khỏi văn phòng Thẩm Tứ, Quý Dĩ Ninh đi thẳng tìm Tiết Minh Minh.

(Thời gian này phòng thí nghiệm hơi bận, buổi trưa cô cơ bản không có thời gian đi ăn cơm, cơ bản mỗi trưa đều là cô trực ở phòng thí nghiệm, Tiết Minh Minh đi nhà ăn mua cơm mang về cho cô.)

(Nếu cô nhớ không nhầm thì cô bắt đầu ngủ nhiều, chính là bắt đầu từ lúc Tiết Minh Minh mua cơm cho cô.)