Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 290: Điểm Đột Phá



Lạnh lùng bỏ lại câu nói đó, Thẩm Tứ trực tiếp rời đi.

Mãi đến khi bóng dáng anh biến mất khỏi tầm mắt, Tôn Hành mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng không nhịn được thầm mắng: Rốt cuộc là tên khốn nào đã đ.â.m chọc chuyện này ra ngoài? Đợi tìm được hắn, nhất định phải cho hắn biết tay!

Chuyện lần này quả thực có chút bất thường, cảm giác như mọi thứ đều nhắm thẳng vào Quý Dĩ Ninh. Rốt cuộc là ai hận cô đến thế, muốn dồn cô vào chỗ c.h.ế.t?

Tôn Hành lắc đầu, không tiếp tục nghĩ ngợi nữa mà vội vàng đi sắp xếp người dỡ bỏ hot search, đồng thời cho người tra xem tài khoản marketing nào đã đăng tin đầu tiên.

Lúc chuông cửa vang lên, Quý Dĩ Ninh đang xem bài viết được gọi là "bóc phốt" trên mạng. Chuyện của cô và Thẩm Tứ vốn không có mấy người biết, hơn nữa bài bóc phốt này còn có không ít chi tiết chỉ người trong cuộc mới rõ. Vì vậy, kẻ đó nhất định ở bên cạnh cô, quan hệ rất gần gũi.

Nghĩ đi nghĩ lại... cô cảm thấy Tiết Minh Minh có hiềm nghi rất lớn. Nhưng về mặt tình cảm, Quý Dĩ Ninh lại thấy Tiết Minh Minh không có lý do gì để làm vậy, dù sao chuyện này cũng chẳng mang lại lợi lộc gì cho cô ấy.

Nghe thấy tiếng chuông cửa, Quý Dĩ Ninh đi ra xem, thấy là Thẩm Tứ, cô do dự một lát rồi vẫn mở cửa.

"Thẩm tổng, anh tìm tôi có việc gì?"

"Hot search trên mạng, em thấy rồi chứ?" Ánh mắt Thẩm Tứ lướt qua khuôn mặt cô, phát hiện cảm xúc của cô vẫn bình thường thì mới hơi thở phào.

Sự lo lắng trong mắt anh rất rõ ràng, nhưng Quý Dĩ Ninh chỉ rũ mắt nói: "Không sao, anh qua đây chỉ vì chuyện này?"

"Ừ, tôi lo cho em."

Quý Dĩ Ninh khẽ nhíu mày, giọng nói lạnh lùng: "Thẩm tổng, chúng ta đã chia tay rồi, anh không cần phải lo lắng cho tôi như vậy."

"Dĩ Ninh, em có thể không chấp nhận tôi, nhưng em không thể tước đoạt quyền quan tâm và theo đuổi em của tôi."

Thấy anh vẫn bá đạo như trước, hoàn toàn không cân nhắc đến cảm nhận của mình, tâm trạng Quý Dĩ Ninh có chút phiền muộn: "Vậy tôi cũng có quyền từ chối anh. Tôi đã nói rõ ràng rồi mà anh vẫn cố chấp tìm đến, điều này đã cấu thành sự quấy rối đối với tôi."

"Tôi chỉ là lo lắng cho em..."

Đối với lời này, Quý Dĩ Ninh không có chút phản ứng nào, chỉ thản nhiên nhìn anh: "Thẩm tổng, chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới, tôi không cần sự lo lắng của anh."

Lông mày Thẩm Tứ nhíu c.h.ặ.t, thấp giọng nói: "Dĩ Ninh, tôi biết em vẫn còn giận chuyện trước đó, tôi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quý Dĩ Ninh ngắt lời anh, vẻ mặt có chút bất lực: "Tôi không giận. Chúng ta đã kết thúc rồi, bất kể anh làm gì tôi cũng sẽ không quay lại. Tôi muốn nghỉ ngơi, anh về đi."

Nói xong, cô trực tiếp đóng cửa lại. Thẩm Tứ đứng ở cửa một lúc lâu, cuối cùng mới xoay người rời đi.

Quý Dĩ Ninh quay lại ghế sofa ngồi xuống, suy nghĩ xem tiếp theo phải làm sao để tra rõ chân tướng. Thanh Hồng hiện tại đang chuẩn bị khởi kiện Hòa Tín. Kẻ dùng máy tính của cô gửi email cho Hòa Tín chắc chắn đã liên hệ trước với người bên đó. Nếu tra từ phía Hòa Tín, có lẽ sẽ nhanh hơn một chút.

Nghĩ đến đây, Quý Dĩ Ninh gọi điện cho Tôn Hành. Sau khi hỏi rõ chủ nhân của hòm thư nhận dữ liệu là ai, cô quyết định sáng mai sẽ đi tìm đối phương.

Tôn Hành biết dự định của cô, thấp giọng khuyên: "Cô Quý, cô nên ở nhà đợi kết quả thì hơn. Người bên Hòa Tín hiện tại một mực khẳng định chính cô là người gửi dữ liệu thực nghiệm cho bọn họ."

Quý Dĩ Ninh rũ mắt, từng câu từng chữ đanh thép: "Đã bọn họ nói là tôi, vậy ngoài bằng chứng gửi email, chắc cũng phải có bằng chứng tôi liên hệ với bọn họ trước đó chứ? Không thể nào không có liên lạc gì mà tôi đột nhiên có được địa chỉ email rồi gửi dữ liệu đi được?"

"Bằng chứng về phương diện này bọn họ quả thực không có. Tôi sẽ lập tức liên hệ với luật sư."

Cúp điện thoại, tâm trạng nặng nề của Quý Dĩ Ninh cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cô chưa từng qua lại với đối phương, đây chính là một điểm đột phá quan trọng. Nhưng điều cốt yếu vẫn là phải tra ra kẻ đã dùng máy tính của cô để cài đặt gửi hẹn giờ, nếu không tội danh này cô vẫn phải gánh, vì email được gửi đi từ thiết bị của cô.

Sáng sớm hôm sau, Quý Dĩ Ninh trực tiếp đến trụ sở Hòa Tín để chặn người. Khi Giám đốc bộ phận R&D của Hòa Tín là Chu Dương xuất hiện, cô lập tức bước lên chặn lại: "Giám đốc Chu, chào ông. Tôi là Quý Dĩ Ninh, nghiên cứu viên của Thanh Hồng, chắc ông không xa lạ gì với cái tên này chứ?"

Quý Dĩ Ninh tuy đang cười, nhưng trong mắt lại lạnh lẽo vô cùng.

Chu Dương không ngờ cô lại trực tiếp tìm tới cửa, hắn nhướng mày, cười như không cười: "Đương nhiên không xa lạ. Nếu không phải nhờ cô Quý, Hòa Tín chúng tôi hiện tại cũng không vướng vào kiện tụng."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Công lực 'vừa ăn cướp vừa la làng' của Giám đốc Chu cũng mạnh thật đấy. Các người dùng thủ đoạn bất chính lấy được dữ liệu t.h.u.ố.c hen suyễn do tôi nghiên cứu, rồi nóng lòng công khai. Các người bị Thanh Hồng kiện là đáng đời, chỉ là tôi không hiểu, tôi đắc tội gì với Hòa Tín mà các người phải kéo tôi xuống nước?"

"Cô Quý, cô nói với tôi những điều này cũng vô dụng. Email được gửi từ máy tính của cô, cô bị kéo xuống nước chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"

Nụ cười trên môi Quý Dĩ Ninh trở nên sắc lẹm: "Chuyện tôi chưa từng làm, tôi tuyệt đối không thừa nhận. Thanh Hồng nhất định sẽ lôi kẻ thông đồng với Hòa Tín ra ánh sáng, và tôi cũng sẽ khởi kiện Hòa Tín tội vu khống tôi trộm cắp bí mật thương mại."

Trên mặt Chu Dương đầy vẻ bình thản: "Cô Quý cứ tự nhiên. Tôi còn phải làm việc, xin phép không tiếp chuyện nữa."