Đổng Thành cười khẩy một tiếng: "Anh tưởng số tiền đó dễ cầm thế sao? Anh mà không làm, bạn gái anh và đứa con trong bụng cô ta nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì chỉ có thể trách bản thân anh thôi."
Sắc mặt Thịnh Hòa Tuyền lập tức trầm xuống: "Anh uy h.i.ế.p tôi?"
"Chỉ có thể nói, anh có quá nhiều điểm yếu. Từ lúc anh nhận lấy tấm thẻ ngân hàng kia, anh đã không còn sự lựa chọn nào khác rồi. Mạng của Quý Dĩ Ninh và mạng của bạn gái cùng đứa con trong bụng, anh tự chọn một cái đi."
Đổng Thành trực tiếp cúp điện thoại. Một bên là người phụ nữ không quen biết, một bên là người yêu và cốt nhục của mình, kẻ ngốc cũng biết phải chọn thế nào.
Thịnh Hòa Tuyền giận dữ, bàn tay đầy vết chai sạn gần như bóp nát màn hình điện thoại. Nếu thời gian quay ngược lại, hắn nhất định sẽ không nhận tấm thẻ đó!
"Hòa Tuyền, đây là ảnh siêu âm vừa chụp, anh xem đây là tay và chân của con này, đáng yêu quá." Trước mắt xuất hiện một tờ phiếu kiểm tra, bạn gái Hạ Hồng chỉ cho hắn xem.
Thịnh Hòa Tuyền nhìn mãi, hai mắt liền đỏ hoe. Thấy hốc mắt hắn ngấn lệ, Hạ Hồng không nhịn được trêu: "Anh sao thế? Sao lại khóc, không phải nên vui mừng sao? Hai tháng nữa là con chúng ta chào đời rồi. Đến lúc đó em sẽ đưa số tiền em lén tiết kiệm cho anh, chúng ta tổ chức đám cưới xong thì chuyển ra ngoài thuê nhà, gia đình ba người chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau. Nhưng mà... nhiều tiền sính lễ như vậy rốt cuộc anh lấy ở đâu ra?"
Thịnh Hòa Tuyền miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Anh chẳng phải đã nói với em rồi sao? Trước đây ông nội anh đi làm xảy ra tai nạn, số tiền đó là tiền bồi thường."
Trong mắt Hạ Hồng lóe lên vẻ áy náy, cô nắm lấy tay hắn thấp giọng: "Xin lỗi anh, đợi chúng ta kết hôn xong, em cũng sẽ nỗ lực kiếm tiền, chúng ta sớm muộn gì cũng kiếm lại được số tiền đó."
"Ừ, đi thôi."
Đỡ Hạ Hồng bước ra khỏi bệnh viện, trên đường về, cô vẫn luôn mường tượng về tương lai của hai người. Trước đây Thịnh Hòa Tuyền đều sẽ cùng cô bàn bạc, nhưng hôm nay hắn lại im lặng lạ thường. Hạ Hồng hỏi mấy lần, hắn cũng chỉ nói đi làm mệt quá.
Sau khi đưa Hạ Hồng về nhà, Thịnh Hòa Tuyền nhìn bóng lưng cô, cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Hắn nhất định phải bảo vệ Hạ Hồng và con, cho dù phải đi vào con đường phạm tội!
Hắn gọi điện cho Đổng Thành, nghiến răng nói: "Tôi có thể làm chuyện anh bảo, nhưng phải đợi sau khi bạn gái tôi sinh con xong."
"Không được, thế thì muộn quá."
Thịnh Hòa Tuyền cười lạnh: "Thư ký Đổng, tôi cũng có thể nói chuyện các người muốn làm cho Quý Dĩ Ninh biết. Các người chẳng qua là muốn một con dê thế tội, chẳng lẽ tôi ngay cả tư cách quyết định thời gian cũng không có sao?"
"Anh mà nói cho Quý Dĩ Ninh, con của anh cũng không biết có cơ hội chào đời hay không đâu."
"Thư ký Đổng, người nhà tôi mà xảy ra chuyện gì, tôi sẽ tung đoạn ghi âm cuộc gọi hôm nay của chúng ta lên mạng. Anh cũng không muốn chuyện này làm lớn chứ? Tôi chỉ cần hai tháng."
Đổng Thành im lặng một lúc, lạnh lùng nói: "Tôi đi xin chỉ thị của Nhiếp tổng, lát nữa trả lời anh."
Sau khi nghe báo cáo, Nhiếp Duy Thanh cười khẩy: "Hai tháng? Không được, tối đa cho hắn một tuần!"
"Nhiếp tổng, nếu ép quá c.h.ặ.t, nói không chừng sẽ phản tác dụng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vậy thì nửa tháng, tôi không đợi được lâu hơn. Hắn mà còn mặc cả, trực tiếp xử lý hắn luôn." Một con kiến hôi mà cũng xứng ra điều kiện với anh ta sao?
"Vâng."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Báo cáo xong chuyện này, Đổng Thành kiên trì nói tiếp: "Nhiếp tổng, vừa rồi Tôn Hành qua đưa hợp đồng hủy bỏ hợp tác... những hợp đồng đó..."
Trong mắt Nhiếp Duy Thanh lóe lên vẻ giận dữ. Thẩm Tứ vậy mà làm thật với hắn! Được! Vậy thì xem ai không chơi nổi trước!
"Mang hợp đồng lại đây, tôi ký ngay bây giờ!"
Nhận được hợp đồng hủy bỏ hợp tác đã có chữ ký của Nhiếp Duy Thanh, Tôn Hành liền rời đi. Về đến Thanh Hồng, Thẩm Tứ nhận lấy xem qua, vẻ mặt lạnh lùng: "Không có vấn đề gì, cất đi."
"Thẩm tổng, chỉ vì chuyện này mà hủy bỏ hợp tác với Nhiếp thị, vạn nhất truyền ra ngoài..."
Thẩm Tứ ngước mắt nhìn cậu ta, ánh mắt không chút hơi ấm: "Cậu cảm thấy hắn phái người theo dõi Quý Dĩ Ninh, muốn ra tay với cô ấy, mà là chuyện nhỏ sao?"
Nhận ra sự không vui của sếp, Tôn Hành vội vàng cúi đầu: "Tôi chỉ cảm thấy Nhiếp tổng cũng chưa gây ra tổn thương thực tế nào cho cô Quý, như vậy có phải hơi chuyện bé xé ra to..."
"Từ bao giờ đến lượt cậu dạy tôi làm việc?"
"Tôi không dám..."
"Không dám thì làm theo lời tôi dặn. Triệu tập các cổ đông nửa tiếng sau họp, thảo luận xem chuyện lộ dữ liệu lần này giải quyết thế nào."
"Vâng."
Nửa tiếng sau, Thẩm Tứ vừa bước vào phòng họp, đã có cổ đông mỉa mai: "Thẩm tổng, chuyện này tôi thấy chẳng còn gì để thảo luận, cứ làm theo quy định của tập đoàn là được. Vì người phạm lỗi là bạn gái anh nên anh muốn bao che, vậy sau này nếu cấp dưới của chúng tôi phạm lỗi, chúng tôi cũng có thể bao che sao?"
Thẩm Tứ sa sầm mặt, đi đến ghế chủ tọa ngồi xuống mới lạnh lùng nhìn vị cổ đông đó: "Hoàng đổng, ông nếu không muốn họp thì bây giờ có thể rời đi."
Sắc mặt Hoàng đổng cứng đờ, rốt cuộc không dám mở miệng nữa.
"Cuộc họp hôm nay chủ yếu bàn bạc về vấn đề bồi thường."
Nghe vậy, Hoàng đổng lại không nhịn được châm chọc: "Thẩm tổng, Quý Dĩ Ninh chắc không đền nổi mười mấy tỷ đâu nhỉ?"
"Cô ấy không đền nổi, tôi có thể đền thay cô ấy."