Tôn Hành: “...”
Không ngờ chuyện mình chưa hoàn thành báo cáo lại bị Thẩm Tứ phát hiện, trên mặt anh ta lập tức thoáng qua vẻ chột dạ.
“Để tài xế đưa cậu về trước, khoảng mười giờ đến đón tôi.”
Nghe vậy, Tôn Hành cũng không dám kiên trì thêm: “Vâng, vậy Thẩm tổng, anh chú ý đừng uống quá nhiều, cô Quý chắc cũng không thích người say xỉn đâu.”
Nói xong câu này, cảm nhận được ánh mắt lạnh thấu xương của Thẩm Tứ quét qua, Tôn Hành vội vàng chuồn mất. Nếu còn ở lại, e rằng anh ta sẽ bị ánh mắt của vị sếp này g.i.ế.c c.h.ế.t mất.
Thẩm Tứ cúi đầu nhìn ly rượu trong tay, trong mắt hiện lên một tia đắng chát. Quý Dĩ Ninh đâu có quan tâm anh có say hay không. Cô của bây giờ, ngay cả sự tồn tại của anh cũng chẳng thèm để vào mắt nữa rồi.
Nghĩ đến cảnh vừa rồi thấy cô cười duyên dáng với Chương Toại, còn đối với mình thì ngay cả một ánh mắt cũng keo kiệt không ban phát, sự bực bội trong lòng Thẩm Tứ không sao kìm nén được. Anh đưa ly rượu lên miệng, uống cạn ly này đến ly khác.
Kỳ Nhược Vũ nấp trong bóng tối, thấy hắn uống nhiều rượu như vậy, trên mặt ả lộ rõ vẻ vui mừng. Thẩm Tứ uống càng nhiều, tỷ lệ thành công cho kế hoạch của ả lại càng tăng lên. Càng nghĩ, Kỳ Nhược Vũ càng thêm phấn khích.
Uống được một lúc, Thẩm Tứ đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn. Một luồng hơi nóng từ bụng dưới bốc lên, cảnh vật và mọi người trong sảnh bắt đầu mờ ảo. Trong đôi mắt Thẩm Tứ lóe lên một tia lạnh lẽo, anh đặt ly rượu xuống và nhanh ch.óng bước ra khỏi sảnh tiệc.
Lăn lộn trên thương trường nhiều năm, anh đã quá quen thuộc với những thủ đoạn hạ đẳng này. Chỉ là anh không ngờ, lại có kẻ to gan lớn mật đến mức dám bỏ t.h.u.ố.c anh ngay tại đây!
Bước chân của anh đã bắt đầu loạng choạng. Vừa ra khỏi sảnh, phía sau đã vang lên tiếng giày cao gót lộc cộc.
“A Tứ…”
Một bàn tay thon thả nắm lấy cổ tay anh, mùi hoa hồng nồng nặc từ người đối phương truyền đến khiến Thẩm Tứ cảm thấy đầu óc càng thêm choáng váng. Kỳ Nhược Vũ đang định thuận thế nhào vào lòng ôm lấy Thẩm Tứ, đột nhiên bị anh hất mạnh ra, ả lùi lại mấy bước mới đứng vững được.
“A Tứ…” Ả nhìn anh, trong mắt đầy vẻ không dám tin. Không ngờ Thẩm Tứ đã trúng t.h.u.ố.c mà vẫn còn sức lực để đẩy ả ra tuyệt tình như vậy.
Thẩm Tứ lạnh lùng nhìn ả, trong mắt dấy lên một cơn bão tố: “Là cô bỏ t.h.u.ố.c tôi?”
Vẻ mặt Kỳ Nhược Vũ cứng đờ, trong mắt lóe lên sự chột dạ: “A Tứ, anh đang nói gì vậy? Bỏ t.h.u.ố.c gì cơ?”
“Kỳ Nhược Vũ, chuyện này tôi sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.”
Thẩm Tứ mang vẻ mặt lãnh khốc nghiêm nghị, sự lạnh lẽo trong đôi mắt gần như hóa thành thực thể đè nặng lên người ả. Trong lòng Kỳ Nhược Vũ dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ, sống lưng lạnh toát, ả bất giác lùi lại một bước. Tuy nhiên, thấy thân hình Thẩm Tứ đã có chút không vững, ả nghiến răng, liều mạng tiến lên ôm chầm lấy anh. Chỉ cần có thể xảy ra quan hệ với Thẩm Tứ, ả không tin anh sẽ không chịu trách nhiệm!
Giây tiếp theo, Thẩm Tứ ghê tởm hất mạnh ả ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“A!”
Kỳ Nhược Vũ ngã sõng soài trên đất, mắt cá chân truyền đến một cơn đau dữ dội.
“Đau quá…”
Lúc ngã xuống, ả nghe thấy tiếng “rắc” giòn tan từ chân trái, chắc chắn là đã bị gãy xương. Không ngờ Thẩm Tứ lại tàn nhẫn đến mức này, dù đã trúng t.h.u.ố.c vẫn có thể đẩy ả ra không chút thương tiếc.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Kỳ Nhược Vũ, bây giờ cô chỉ biết dùng những thủ đoạn hạ đẳng này thôi sao? Đừng để tôi phải coi thường cô thêm nữa!”
Kỳ Nhược Vũ ngẩng đôi mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn lên, nhưng chỉ thấy bóng lưng lạnh lùng của Thẩm Tứ. Cuối cùng ả không nhịn được, hét lên với bóng lưng anh tất cả sự tủi thân và không cam tâm của mình: “Thẩm Tứ, rõ ràng là em gặp anh trước, tại sao anh lại yêu Quý Dĩ Ninh? Rõ ràng chúng ta chỉ còn một bước nữa là có thể ở bên nhau cả đời, anh bảo em làm sao cam tâm đây? Anh không thấy mình quá tàn nhẫn với em sao?”
Thẩm Tứ dừng bước, quay đầu nhìn ả, đôi mắt đen kịt không một chút hơi ấm: “Lúc đầu là cô nhất quyết muốn ra nước ngoài. Kết cục này, chẳng phải cô đã sớm đoán được sao? Dù không có Quý Dĩ Ninh, tôi cũng không bao giờ thích lại cô nữa.”
Lạnh lùng ném lại câu nói tuyệt tình đó, Thẩm Tứ không thèm quan tâm đến ả nữa, quay người bước nhanh rời đi. Anh có thể cảm nhận được ý thức của mình đang dần mơ hồ. Nếu tiếp tục ở lại đây, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Quý Dĩ Ninh vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm. Sau khi quay lại sảnh chính, thấy Chương Toại đang bận rộn trò chuyện với mấy người mặc vest khác, cô không tiến lên làm phiền mà cầm một ly sâm panh tìm một góc khuất ngồi xuống.
Hơn nửa tiếng sau, Quý Dĩ Ninh đã hơi say. Đang định đứng dậy rời đi, một người giúp việc đột nhiên đi đến trước mặt cô.
“Cô Quý, tiểu thư của chúng tôi mời cô ra vườn hoa, cô ấy nói có một bất ngờ dành cho cô.”
Quý Dĩ Ninh nhìn Thời Vi đang cười nói rôm rả với mấy cô gái ở giữa sảnh, trong mắt lóe lên vẻ nghi ngờ: “Cô chắc chứ?” Nhìn dáng vẻ của Thời Vi, có vẻ như cô ấy không có thời gian ra vườn lúc này. Nhưng người đang nói chuyện trước mặt đúng là người giúp việc của nhà họ Thời, trước đây cô đến đây đã gặp vài lần.
“Vâng, tiểu thư nói cô đến đó sẽ biết ngay ạ.”
Quý Dĩ Ninh gật đầu: “Được, tôi biết rồi.”
Sau khi người giúp việc rời đi, Quý Dĩ Ninh suy nghĩ một chút rồi vẫn gửi tin nhắn cho Thời Vi, hỏi cô ấy ra vườn làm gì. Thời Vi quay đầu cười nhìn cô một cái, gõ chữ trả lời bảo cô cứ đến đó sẽ biết. Xác nhận đúng là Thời Vi bảo người đến truyền lời, Quý Dĩ Ninh mới đứng dậy đi về phía vườn hoa.
Biệt thự nhà họ Thời rất lớn, để đến vườn hoa phải đi qua một con đường nhỏ quanh co. Lúc này mọi người đều tập trung ở sảnh chính nên con đường nhỏ khá yên tĩnh. Hai bên trồng những loài hoa theo mùa và những bụi cây được cắt tỉa gọn gàng, hương hoa theo gió đêm thoảng đến thật sảng khoái.
Sắp đến vườn hoa, Quý Dĩ Ninh đột nhiên nghe thấy tiếng rên trầm thấp từ bụi cây bên cạnh. Bước chân cô khựng lại, nhìn về phía đó, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.