Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 309: Tôi Sẽ Cưới Em



Nghe thấy bốn chữ này, Quý Dĩ Ninh không biết tại sao đột nhiên lại bật cười. Cô nhướng mày nhìn Thẩm Tứ, trong mắt đầy vẻ thờ ơ: “Thẩm tổng, giữa người trưởng thành với nhau, tình một đêm là chuyện rất bình thường. Tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm, hơn nữa gả cho anh đối với tôi cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.”

Nghĩ đến đám người khó ưa nhà họ Thẩm, cô cảm thấy tốt nhất là nên kính nhi viễn chi. Hơn nữa, bây giờ cô còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Thẩm Tứ nhíu mày: “Dĩ Ninh, nhưng anh muốn chịu trách nhiệm với em.”

“Tôi không cần. Chuyện tối nay cứ coi như chưa từng xảy ra đi, Thẩm tổng bây giờ có thể rời đi rồi.”

Thẩm Tứ ngồi yên không động đậy, sắc mặt căng cứng, đôi mắt nhìn Quý Dĩ Ninh sâu thẳm và lạnh lẽo, không rõ đang nghĩ gì. Im lặng hồi lâu, anh mới từ từ lên tiếng: “Nếu đã xảy ra, thì không thể coi như chưa từng có gì được.”

“Nhưng tôi không cần anh chịu trách nhiệm. Thẩm tổng, anh không phải đang nghĩ rằng chỉ cần chúng ta ngủ với nhau một giấc là anh có thể trói buộc tôi bên cạnh anh chứ?”

Thấy cô hiểu lầm ý mình, Thẩm Tứ vô thức giải thích: “Anh không có ý đó, anh chỉ là…”

Quý Dĩ Ninh ngắt lời anh: “Dù anh có ý gì, chuyện tối nay đối với tôi chẳng là gì cả. Đều là nam nữ trưởng thành, không cần phải làm ra vẻ trong sáng. Bây giờ không còn sớm nữa, Thẩm tổng có thể đi được rồi.”

Nhìn đôi mắt thờ ơ của cô, Thẩm Tứ biết tối nay có tiếp tục nói cũng chẳng đi đến đâu.

“Vậy em nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai chúng ta nói chuyện tiếp.”

“Không cần phải nói, Thẩm tổng cũng đừng đến làm phiền cuộc sống yên tĩnh của tôi nữa.”

Đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Quý Dĩ Ninh và một tia chán ghét mơ hồ trong mắt cô, trái tim Thẩm Tứ như bị ai đó đ.ấ.m mạnh một nhát, sắc mặt anh trắng bệch đi.

“Vậy anh… về trước. Nếu có gì không thoải mái, em cứ gọi điện cho anh.”

Quý Dĩ Ninh không nói gì, chỉ đi ra mở cửa. Thẩm Tứ mím c.h.ặ.t môi, đứng trong phòng khách một lúc, cuối cùng vẫn thở dài rời đi. Đóng cửa lại, Quý Dĩ Ninh dựa lưng vào cánh cửa, khẽ thở hắt ra một hơi, đáy mắt hiện lên những cảm xúc phức tạp.

Xuống lầu, sắc mặt Thẩm Tứ âm trầm đến cực điểm.

“Đưa Kỳ Nhược Vũ đến đây!”

Chưa đầy một tiếng sau, Kỳ Nhược Vũ đã bị hai người đàn ông mặc đồ đen áp giải vào biệt thự của Thẩm Tứ. Thẩm Tứ ngồi trên sofa, lạnh lùng nhìn ả, trong mắt là cơn thịnh nộ ngút trời. Kỳ Nhược Vũ chưa bao giờ thấy một Thẩm Tứ đáng sợ như vậy, ả sợ đến mức run cả chân, lắp bắp: “A Tứ… em…”

“Kỳ Nhược Vũ, bây giờ điều tôi hối hận nhất chính là lúc đầu đã ở bên cô.”

Kỳ Nhược Vũ mặt cắt không còn giọt m.á.u, nước mắt lập tức trào ra: “A Tứ… anh hận em đến vậy sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tôi không hận cô, tôi chỉ đơn thuần cảm thấy ghê tởm.”

Sự chán ghét trong mắt anh như một nhát d.a.o cứa vào tim Kỳ Nhược Vũ, ả c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới đến mức nếm được mùi m.á.u tanh cũng không buông ra. Hai người đàn ông mặc đồ đen ép Kỳ Nhược Vũ ngồi xuống đối diện Thẩm Tứ, trên bàn đặt một tập tài liệu.

“Ký vào đây, sau này chúng ta sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào nữa, tôi cũng không nợ cô gì cả.”

Dù không mở ra, Kỳ Nhược Vũ cũng đoán được tập tài liệu đó là gì.

“Không, em không ký!” Ả lùi người về sau, không ngừng lắc đầu, nước mắt lã chã rơi.

Khóe miệng Thẩm Tứ cong lên một nụ cười tàn nhẫn, anh gằn từng chữ: “Tôi khuyên cô nên ký đi. Nếu không ký, sau này đừng bao giờ lấy cái ơn cứu mạng năm đó ra để đòi hỏi nữa. Tôi đã cho cô cơ hội, là tự cô không biết trân trọng.”

“Không, anh không thể đối xử với em như vậy!” Kỳ Nhược Vũ ngẩng đầu nhìn anh, “A Tứ, lúc đầu em đã cõng anh đang hôn mê từ trên núi xuống, ngã không biết bao nhiêu lần, người đầy thương tích. Bây giờ chỉ vì tối nay em bỏ t.h.u.ố.c anh mà anh muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ sao? Anh không thấy mình quá vô lương tâm à?”

Thẩm Tứ lạnh lùng nhìn ả: “Cô có biết những kẻ trước đây dám bỏ t.h.u.ố.c tôi đều có kết cục thế nào không?”

Kỳ Nhược Vũ bây giờ vẫn có thể ngồi đây nói chuyện với anh, hoàn toàn là nhờ vào cái ơn cứu mạng năm đó. Nhưng ân tình dù lớn đến đâu, bị ả ngang nhiên dùng làm lá chắn cho những mưu tính bẩn thỉu hết lần này đến lần khác, Thẩm Tứ cũng đã chán ngấy rồi.

Kỳ Nhược Vũ run rẩy, không dám nhìn thẳng vào anh: “Dù sao đi nữa, em cũng sẽ không ký. Cả đời này anh nợ em một mạng!”

Đôi mắt Thẩm Tứ nheo lại, khí tức toàn thân trở nên lạnh lẽo thấu xương. Cả căn phòng không ai dám thở mạnh, chọc giận Thẩm Tứ lúc anh đang thịnh nộ chẳng khác nào tìm đường c.h.ế.t.

Ngay lúc bầu không khí căng thẳng tột độ, cửa chính biệt thự đột nhiên bị đẩy mạnh ra, Nhiếp Duy Thanh vẻ mặt lo lắng xông vào. Thấy Kỳ Nhược Vũ không sao, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm, rồi tức giận nhìn Thẩm Tứ: “A Tứ, anh cho người đột nhiên bắt Nhược Vũ đi là có ý gì hả?!”

Thẩm Tứ ngẩng đầu, giọng nói lạnh như băng: “Hay là anh tự mình hỏi cô ta đi, tối nay bỏ t.h.u.ố.c tôi là có ý gì?”

Nhiếp Duy Thanh không dám tin quay đầu nhìn Kỳ Nhược Vũ, nghiến răng hỏi: “Nhược Vũ, A Tứ nói vậy là sao?”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Kỳ Nhược Vũ vừa khóc vừa lắc đầu, nhưng không chịu nói một lời nào. Lúc này Nhiếp Duy Thanh còn gì mà không hiểu nữa. Kỳ Nhược Vũ tuy đã ở bên anh ta, nhưng vẫn luôn tìm cơ hội để quay lại với Thẩm Tứ. Nghĩ đến đây, anh ta thấy mình đúng là một thằng ngốc, lại thật lòng muốn đi cùng ả đoạn đường cuối cùng.

Anh ta cười khổ một tiếng, vẻ mặt dần trở nên lạnh lẽo: “Nếu người em thích vẫn là A Tứ, vậy chúng ta chia tay đi.”

Những năm qua anh ta vẫn luôn âm thầm yêu Kỳ Nhược Vũ, nhưng ánh mắt ả dường như chỉ hướng về Thẩm Tứ, chưa bao giờ quay đầu nhìn anh ta lấy một lần. Dù có yêu đến mấy, nhưng thời gian dài không được hồi đáp, ai rồi cũng sẽ mệt mỏi.

Kỳ Nhược Vũ sững sờ, trong mắt lóe lên vẻ hoảng loạn, ả vội vàng đưa tay kéo Nhiếp Duy Thanh nhưng bị anh ta né tránh.