Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 311: Con Chuột Trong Cống Rãnh



Đầu dây bên kia im lặng vài giây, ngay lúc Quý Dĩ Ninh tưởng anh sẽ tức giận, tiếng cười khẽ của Thẩm Tứ lại truyền đến: “Được, anh đi ngay.”

Quý Dĩ Ninh nhíu mày, dứt khoát cúp điện thoại.

Hơn một tiếng sau, Thẩm Tứ thật sự xách một phần bữa sáng của tiệm Từ Ký đứng trước cửa nhà cô. Tóc anh hơi rối, áo vest đã cởi ra, tay áo sơ mi trắng xắn lên để lộ cánh tay rắn chắc. Chiếc áo sơ mi vốn phẳng phiu lúc này đã có chút nhăn nhúm, trông anh có vẻ hơi phong trần. Việc cùng người khác xếp hàng mua bữa sáng chắc chắn là lần đầu tiên trong đời anh.

Quý Dĩ Ninh mở cửa, nhìn hộp thức ăn anh đưa tới, mặt không cảm xúc: “Thẩm tổng, anh có biết bây giờ là mấy giờ không? Tôi ăn xong rồi, anh giữ lấy mà tự dùng đi.”

Thẩm Tứ gật đầu, khóe miệng khẽ cong: “Được, vậy trưa nay muốn ăn gì, anh mang đến cho em.”

Quý Dĩ Ninh không ngờ Thẩm Tứ lại trở nên nhẫn nại như vậy, cô sững sờ một chút rồi lạnh nhạt nói: “Không cần đâu, tôi mua đồ rồi, trưa nay tự nấu.”

“Ừm, vậy tối nay nếu em rảnh, chúng ta…”

“Không rảnh.” Nói xong, Quý Dĩ Ninh đóng sầm cửa ngay trước mặt Thẩm Tứ.

Nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t, Thẩm Tứ thoáng vẻ bất lực, anh mỉm cười rồi quay người rời đi. Thấy anh đã đi, Quý Dĩ Ninh mới bình tâm lại, quay về phòng khách bắt đầu học bài.

Buổi chiều, Thời Vi đến tìm cô.

“Dĩ Ninh, sao cậu lại đột nhiên về đây ở? Lỡ như Ôn Lập Trạch lại đến tìm cậu thì sao?”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

“Ban ngày chắc không sao đâu. Tớ cũng phải bắt đầu tìm nhà rồi, không thể ở nhờ nhà cậu mãi được.”

Thời Vi có chút không vui, vốn định nói với quan hệ của họ thì cô có ở cả đời cũng được, nhưng nghĩ đến lòng tự trọng của Quý Dĩ Ninh, cô ấy liền đổi ý: “Nếu cậu thấy ngại thì trả tiền thuê cho tớ, coi như tớ cho cậu thuê nhà.”

Suy nghĩ một chút, Quý Dĩ Ninh vẫn lắc đầu: “Không cần đâu, tớ đang chuẩn bị thi, ở một mình vẫn tốt hơn.”

Thấy cô kiên quyết, Thời Vi không khuyên nữa: “Vậy tớ đi tìm nhà cùng cậu. Lần này nhất định phải tìm nơi an ninh thật tốt, nếu không tớ không yên tâm.”

Quý Dĩ Ninh gật đầu: “Được.”

Hai người cùng nhau đi xem nhà, cuối cùng chọn được một căn hộ trong khu chung cư khá gần biệt thự của Thời Vi. An ninh ở đây rất nghiêm ngặt, vào cổng hay tòa nhà đều phải quẹt thẻ, thang máy cũng vậy. Căn phòng hướng nắng khiến Quý Dĩ Ninh rất hài lòng, cô đặt cọc ngay tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thời Vi giúp cô dọn đồ. Đồ đạc của Quý Dĩ Ninh không nhiều, dọn dẹp xong chỉ cần chất lên xe là hết. Hai người chuyển mấy chuyến, khi quay lại kiểm tra lần cuối thì thấy Ôn Lập Trạch đã đứng ở cửa từ lúc nào.

Thời Vi vô thức chắn trước mặt Quý Dĩ Ninh, lạnh lùng nhìn anh ta: “Ôn Lập Trạch, nếu anh dám làm gì, tôi sẽ không tha cho anh đâu!”

Ôn Lập Trạch nhìn Thời Vi, mỉm cười: “Cô Thời, cô hiểu lầm rồi, tôi không có ý định làm hại Dĩ Ninh.”

Thời Vi không tin một chữ nào, tay cô ấy đã nắm c.h.ặ.t bình xịt hơi cay trong túi. Ánh mắt Ôn Lập Trạch dừng lại trên người Quý Dĩ Ninh, vẻ mặt càng thêm dịu dàng: “Dĩ Ninh, em định chuyển đi đâu?”

Quý Dĩ Ninh mặt không cảm xúc, không thèm đáp lời. Giữa họ đã chẳng còn gì để nói. Không nhận được câu trả lời, Ôn Lập Trạch cũng không giận, vẫn cười: “Dù em chuyển đi đâu, nếu có thời gian hãy đến bệnh viện thăm chú Quý nhiều hơn, ông ấy rất nhớ em.”

Sắc mặt Quý Dĩ Ninh trầm xuống: “Ôn Lập Trạch, anh đừng hòng dùng ba tôi để uy h.i.ế.p tôi, tôi và ông ấy đã cắt đứt quan hệ rồi.”

“Dù em muốn cắt đứt, ông ấy vẫn mãi là ba của em.” Khóe miệng Ôn Lập Trạch nhếch lên, ánh mắt nhìn cô như mèo vờn chuột. Dù con chuột có chạy đi đâu, cuối cùng cũng sẽ bị mèo bắt được.

Bàn tay Quý Dĩ Ninh siết c.h.ặ.t, cô cảm thấy ghê tởm tột cùng: “Ôn Lập Trạch, anh nhất định phải đáng ghê tởm như vậy sao?”

Sự chán ghét không hề che giấu trong mắt cô khiến nụ cười của Ôn Lập Trạch cứng lại. Mất một lúc, anh ta mới nghiêm túc nói: “Dĩ Ninh, rồi sẽ có ngày em nhận ra, anh mới là người phù hợp với em nhất.”

“Tôi sẽ không bao giờ thích anh. Anh giống như con chuột trong cống rãnh vậy, âm u và ghê tởm, chẳng ai lại đi thích loại người như anh cả.”

Đối với sự sỉ nhục này, Ôn Lập Trạch lại cười: “Em nói đúng.” Nhưng con chuột trong cống rãnh cũng muốn nhìn thấy ánh mặt trời, cũng muốn chiếm lấy ánh mặt trời cho riêng mình.

Ôn Lập Trạch rời đi, nhưng lời anh ta nói như bóng ma bao trùm lấy Quý Dĩ Ninh. Thời Vi lo lắng: “Dĩ Ninh, hay là cậu về nhà tớ ở đi, tớ thấy Ôn Lập Trạch điên thật rồi.”

Quý Dĩ Ninh lắc đầu, cô không thể dựa dẫm mãi được: “Không cần đâu, nếu anh ta còn quấy rối, tớ sẽ đi Bắc Kinh sớm hơn.”

Thời Vi thở dài: “Vậy thôi. Đi, tớ mời cậu ăn cơm, hôm nay vất vả rồi.”

Trên đường đến nhà hàng, Thời Vi đột nhiên hỏi tối qua sao cô lại đi vội như vậy, đã xảy ra chuyện gì.