Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 325: Sự Thật Về Kẻ Vô Sinh



"Được, tôi biết rồi, tôi sẽ đi cầu xin Quý Dĩ Ninh tha thứ cho tôi."

Nói xong, Tần Tri Ý quay người rời đi. Thẩm Yến Chi mặt không cảm xúc nhìn theo bóng lưng ả, trong mắt không mảy may có chút hơi ấm nào.

Chập tối, Quý Dĩ Ninh nhận được điện thoại từ bảo vệ, báo có một người phụ nữ đến tìm cô. Vừa đi đến cổng, thấy đó là Tần Tri Ý, cô định quay người rời đi ngay lập tức, không ngờ Tần Tri Ý "bịch" một tiếng, quỳ thẳng xuống trước mặt cô.

"Cô Quý, xin lỗi, hy vọng cô có thể tha thứ cho tôi."

Quý Dĩ Ninh quay đầu lại, đột nhiên phát hiện bụng Tần Tri Ý phẳng lì, trong mắt lóe lên tia ngạc nhiên. Theo lý mà nói, tháng này bụng của ả phải lộ rõ lắm rồi mới đúng. Nhưng cô cũng chẳng buồn tìm hiểu sâu, lạnh lùng nói: "Tần Tri Ý, tôi và cô không có gì để nói, mời cô rời đi cho."

Cô không hiểu nổi, Thẩm Yến Chi và Tần Tri Ý dạo này bị điên gì, hết người này đến người khác chạy đến xin lỗi cô.

"Cô Quý, cầu xin cô tha thứ cho tôi. Người nhà tôi đang nằm trong tay Thẩm Yến Chi, hắn nói nếu cô không chịu tha thứ, hắn sẽ không buông tha cho họ."

Trong mắt Quý Dĩ Ninh lóe lên vẻ kinh ngạc. Thẩm Yến Chi ép ả đến cầu xin mình tha thứ? Tại sao?

Xâu chuỗi lại sự bất thường của Thẩm Yến Chi gần đây, cộng thêm những chuyện xảy ra suốt thời gian qua, ánh mắt Quý Dĩ Ninh rơi xuống bụng của Tần Tri Ý.

"Đứa bé trong bụng cô không phải của Thẩm Yến Chi?"

Thấy sắc mặt Tần Tri Ý đột ngột cứng đờ, Quý Dĩ Ninh đã khẳng định được suy đoán của mình. Nhưng cho dù con của ả không phải của hắn, hắn cũng không thể đột nhiên lương tâm trỗi dậy mà đến xin lỗi cô như vậy. Khả năng duy nhất chính là: Thẩm Yến Chi thật sự không thể có con!

Nếu là vì lý do này, thì tất cả mọi chuyện đều có thể giải thích được. Tại sao họ kết hôn ba năm mà cô mãi không có thai, tại sao Thẩm Yến Chi bây giờ lại xuất hiện trước mặt cô với vẻ mặt áy náy, ngập ngừng muốn nói... Thì ra kẻ vô sinh thực sự lại chính là hắn!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Quý Dĩ Ninh trở nên lạnh lẽo thấu xương.

"Cô về nói với hắn, chuyện giữa các người tôi không quan tâm, cũng bảo hắn đừng đến làm tôi ghê tởm nữa!"

Trước đây tưởng người vô sinh là cô, Thẩm Yến Chi dùng chuyện này để khống chế, hành hạ cô. Bây giờ biết mình vô sinh, lại bắt đầu giả nhân giả nghĩa, đúng là ghê tởm đến cực điểm.

"Cô Quý, tôi biết trước đây mình đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với cô, cũng không có tư cách cầu xin cô tha thứ. Chỉ cần cô chịu cứu bố mẹ và em trai tôi, cho dù dùng mạng này để đền tội cho cô, tôi cũng cam lòng."

Đối với lời cầu xin của ả, Quý Dĩ Ninh không hề mảy may động lòng. Cô không thể nào nảy sinh chút đồng cảm nào với kẻ tiểu tam đã phá hoại gia đình mình. Tuy ả đã giúp cô nhìn rõ bộ mặt thật của Thẩm Yến Chi, nhưng ả cũng đã làm không ít chuyện bẩn thỉu để chọc tức cô.

"Tôi cần mạng của cô để làm gì? Hơn nữa, người cô nên cầu xin là Thẩm Yến Chi, cầu xin tôi vô dụng."

Thấy Quý Dĩ Ninh quay người rời đi, Tần Tri Ý hoảng loạn, vội vàng cao giọng cầu xin, thậm chí bắt đầu dập đầu xuống đất. Thế nhưng bước chân của Quý Dĩ Ninh không hề dừng lại, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của ả.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong lòng Tần Tri Ý dấy lên sự căm hận và không cam lòng. Rõ ràng chỉ cần một câu nói của Quý Dĩ Ninh là có thể khiến Thẩm Yến Chi thả người nhà ả, nhưng cô ta lại cố tình thấy c.h.ế.t không cứu! Ả hít sâu một hơi, chậm rãi đứng dậy, nhìn sâu vào hướng Quý Dĩ Ninh vừa đi, sau đó cũng quay người rời khỏi.

Thẩm Yến Chi vừa ăn tối xong, quản gia liền đến báo Tần Tri Ý đang ở ngoài cửa. Hắn cầm khăn lau tay, mặt không cảm xúc nói: "Cho cô ta vào."

Tần Tri Ý bước vào phòng khách, Thẩm Yến Chi ung dung ngồi trên sofa, đôi mắt nhìn ả không chút cảm xúc.

"Dĩ Ninh tha thứ cho cô rồi?"

Tần Tri Ý nghiến răng, quỳ thẳng xuống trước mặt hắn: "Yến Chi, cô Quý không chịu tha thứ cho tôi, cầu xin anh tha cho tôi được không?"

Thẩm Yến Chi cười khẩy một tiếng, đưa tay véo cằm ả: "Cô thiết kế để tôi và Dĩ Ninh ly hôn, lại còn mang một đứa con hoang đến nói là của tôi, cô nghĩ tôi có thể tha cho cô sao?"

Đáy mắt hắn lạnh lẽo như băng, Tần Tri Ý chỉ cảm thấy rùng mình, bất giác run rẩy. Ả biết Thẩm Yến Chi chưa bao giờ là kẻ lương thiện, chỉ không ngờ lời nói dối của mình lại bị vạch trần nhanh đến thế.

"Yến Chi..."

"Đừng gọi tên tôi, cô không xứng."

Tần Tri Ý c.ắ.n môi dưới, đáy mắt phủ một lớp sương mờ, trông có vài phần đáng thương: "Thẩm tổng, rốt cuộc phải làm thế nào... ngài mới chịu tha cho tôi..."

Thẩm Yến Chi buông cằm ả ra, nhìn xuống từ trên cao: "Tôi đã nói rồi, cô đi cầu xin Dĩ Ninh tha thứ, chỉ cần cô ấy chịu tha thứ, tôi sẽ buông tha cho cô."

Trong lòng Tần Tri Ý tràn đầy tuyệt vọng. Cả ả và Thẩm Yến Chi đều biết rõ, Quý Dĩ Ninh không đời nào tha thứ cho ả.

"Thẩm tổng, có phải anh muốn ép c.h.ế.t tôi không?"

"Nếu cô muốn c.h.ế.t thì không ai cản, chỉ là cô có nỡ c.h.ế.t không?"

Tần Tri Ý cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào hắn. Thẩm Yến Chi đứng dậy rời đi, không thèm liếc nhìn ả thêm một lần nào nữa.

Đêm đó, Tần Tri Ý đã tự sát. May mắn được phát hiện kịp thời, đưa đến bệnh viện mới giữ được tính mạng. Biết được tin này, Thẩm Yến Chi không có chút biểu cảm nào, lạnh lùng buông một câu: "Mặc kệ cô ta."

Dương Vũ cụp mắt xuống, trong lòng không khỏi có chút thương cảm cho Tần Tri Ý. Dù sao đi nữa, ả cũng đã từng qua lại với Thẩm Yến Chi, không ngờ hắn lại tuyệt tình đến vậy. Nếu một ngày nào đó mình cũng không còn giá trị lợi dụng, liệu hắn có đối xử với mình như với Tần Tri Ý không?

Dương Vũ không dám nghĩ tiếp, quay người rời khỏi văn phòng.