Quay đầu nhìn Quý Vĩ Hoành, trên mặt bà ta lại nở nụ cười: "Được rồi, em còn không hiểu anh sao, toàn nói lời lẫy hờn. Anh vẫn còn giận nó thời gian này nhẫn tâm không đến thăm anh chứ gì? Nếu nó thật sự đến, trong lòng anh không biết vui đến mức nào đâu."
Quý Vĩ Hoành hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.
Một lúc sau, ông lại không nhịn được mở miệng: "Em nói xem tôi có nên gọi điện cho nó không, cứ giằng co mãi thế này cũng không phải là cách."
"Em thấy anh vẫn nên đợi một thời gian. Anh bây giờ mà cúi đầu, có lẽ nó sẽ nghĩ mình làm gì cũng đúng, sau này càng lún sâu vào con đường sai trái. Chúng ta làm vậy cũng là vì tốt cho nó thôi."
Quý Vĩ Hoành im lặng, không biết đang nghĩ gì.
...
Trên đường về, Quý Dĩ Ninh nhớ lại những lời nghe được ở cửa phòng bệnh, trong lòng vẫn cảm thấy buồn bã, bất giác có chút mất tập trung. Vì vậy, cô cũng không để ý phía sau mình không biết từ lúc nào đã có một chiếc xe bám đuôi.
Trước đây khi Quý Vĩ Hoành chưa tái hôn, ông đối xử với cô rất tốt, gần như là cưng chiều hết mực. Nhưng không biết từ lúc nào, mọi thứ đã dần dần thay đổi.
Trước đây cô vẫn không tin câu nói "có mẹ kế thì cha cũng thành cha dượng", nhưng giờ đây cô mới hoàn toàn tin thấu. Từ lúc Quý Vĩ Hoành và Ôn Kính Hồng kết hôn, ngôi nhà này đã trở thành tổ ấm của họ, không còn chỗ cho cô nữa.
Nghĩ đi nghĩ lại, đôi mắt Quý Dĩ Ninh dần đỏ hoe.
Mất nhà cũng không sao, sau này cô sẽ tự yêu thương bản thân. Cô có thể tự mình xây dựng một gia đình, hơn nữa không chỉ có cô, mà còn có đứa con trong bụng này.
Cô bất giác đưa tay sờ lên vùng bụng vẫn còn phẳng lì, trong lòng bỗng nhiên nhen nhóm lại hy vọng và mong chờ.
Đột nhiên...
"Rầm!"
Đuôi xe bị đ.â.m mạnh một cái, chiếc xe mất kiểm soát lao vọt về phía trước.
Quý Dĩ Ninh vội vàng đạp phanh, lốp xe ma sát với mặt đất phát ra âm thanh ch.ói tai. Dù tốc độ xe của cô không nhanh, nhưng cũng trượt đi bảy tám mét mới dừng lại được.
Sắc mặt cô sợ hãi đến trắng bệch, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy bụng. May mắn thay, bụng không có cảm giác gì bất thường.
Cô thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhìn vào gương chiếu hậu, thấy phía sau là một chiếc xe van màu đen. Một người đàn ông đeo kính râm từ ghế lái bước xuống.
Trong lòng Quý Dĩ Ninh dâng lên dự cảm chẳng lành, vội vàng khóa c.h.ặ.t cửa xe, lấy điện thoại ra chuẩn bị báo cảnh sát. Thế nhưng trong lúc hoảng loạn, tay cô run rẩy, điện thoại rơi tọt vào khe hở giữa ghế lái và cửa xe.
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, vội vàng cúi xuống nhặt điện thoại.
Đúng lúc này, kính xe phía sau vang lên một tiếng "rầm" lớn, kèm theo tiếng loảng xoảng của kính vỡ tan tành.
Quý Dĩ Ninh quay đầu lại, phát hiện người đàn ông đeo kính râm kia tay cầm gậy bóng chày, bên cạnh còn đứng một gã đàn ông khác.
"Các người muốn làm gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lúc nói chuyện, Quý Dĩ Ninh sờ được nút khởi động xe, đột ngột nhấn xuống. Nghe thấy tiếng động cơ gầm lên, sắc mặt gã đàn ông biến đổi, lập tức thò tay vào trong xe qua ô kính vỡ, muốn mở cửa sau.
Quý Dĩ Ninh đạp lút chân ga, chiếc xe lao v.út về phía trước, gã đàn ông cũng bị xe kéo lê theo. Thế nhưng hắn không buông tay nắm cửa, ngược lại còn nắm c.h.ặ.t lấy, lạnh lùng quát: "Con khốn, mày c.h.ế.t chắc rồi!"
Quý Dĩ Ninh muốn tăng tốc để hất hắn ra, nhưng gã đàn ông không chỉ nắm c.h.ặ.t cửa xe mà còn bắt đầu trèo vào trong. Cô nắm c.h.ặ.t vô lăng, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.
Cuối cùng, cô hạ quyết tâm đạp mạnh chân ga, tốc độ xe lập tức tăng vọt.
Trên mặt gã đàn ông cuối cùng cũng lộ ra vẻ kinh hãi: "Dừng lại! Con khốn! Nếu không tao g.i.ế.c mày!"
Với tốc độ này, đừng nói là trèo vào xe, hắn chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị hất văng ra ngoài, mất mạng như chơi.
Ngay khi Quý Dĩ Ninh sắp hất được gã đó ra, đột nhiên phía đối diện xuất hiện một chiếc xe tải lớn lao thẳng về phía cô. Sắc mặt Quý Dĩ Ninh biến đổi, vội vàng bẻ lái sang phải.
"Rầm!"
Chiếc xe đ.â.m mạnh vào gốc cây bên đường, lập tức bốc lên khói đen dày đặc. Đầu Quý Dĩ Ninh đập mạnh vào lưng ghế, một cơn đau dữ dội ập đến, cô lập tức mất đi ý thức.
Còn gã đàn ông vẫn luôn bám vào cửa xe cũng vì cú va chạm mạnh mà bị hất văng ra xa bốn năm mét, ngã sõng soài trên đất.
Chiếc xe tải dừng lại, một người phụ nữ đeo khẩu trang và mũ, mặc bộ đồ đen từ trên xe bước xuống. Đi đến bên xe, thấy Quý Dĩ Ninh đã hôn mê, mặt đầy m.á.u, ả cười khẩy một tiếng, mở cửa xe kéo Quý Dĩ Ninh ra ngoài.
Ném cô vào thùng xe tải xong, ả nhanh ch.óng lái xe rời đi.
Ngay sau khi chiếc xe tải rời đi không lâu, chiếc xe vốn chỉ bốc khói đen đột nhiên "bùm" một tiếng nổ tung. Lửa bốc ngút trời, khói đen cuồn cuộn thu hút sự chú ý của những người từ xa.
Văn phòng Tổng giám đốc Nhiếp Thị.
Biết kế hoạch của mình thất bại, sắc mặt Nhiếp Duy Thanh vô cùng khó coi, hung hăng ném tập tài liệu trong tay vào người Đổng Thành.
"Cậu rốt cuộc làm việc kiểu gì thế hả?! Tôi bảo cậu đi đưa người về, chứ không phải bảo cậu đi g.i.ế.c người! Nếu Thẩm Tứ biết chuyện này là do tôi làm, chúng ta sẽ thật sự trở thành kẻ thù không đội trời chung!"
Đổng Thành cúi đầu: "Tổng giám đốc Nhiếp, người của chúng ta đã chọn đoạn đường không có camera giám sát, chắc sẽ không bị phát hiện... Hơn nữa, hiện trường vẫn chưa tìm thấy t.h.i t.h.ể của cô Quý... Chắc là..."
"Cậu câm miệng!" Nhiếp Duy Thanh gầm lên.
Xe đã cháy trơ khung, hơn nữa còn phát nổ, còn tìm được t.h.i t.h.ể gì nữa? Chắc đã sớm thành tro bụi rồi. Không được, chuyện này phải giấu nhẹm đi!
"Những người cậu cử đi bây giờ đang ở đâu?"
"Có một người bị thương nặng vẫn đang hôn mê trong bệnh viện, hai người còn lại tôi đã cho họ trốn đi rồi."
"Lập tức sắp xếp cho họ ra nước ngoài, tuyệt đối không được để Thẩm Tứ biết tôi có liên quan đến chuyện này. Cứ coi như đây là một vụ t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.