Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 363: Chú Đó Có Phải Là Ba Con Không?



Mấy ngày tiếp theo, Tô Dĩ Ninh gác lại mọi việc để ở nhà chăm sóc Đậu Đậu. Sức trẻ giúp cậu bé hồi phục rất nhanh, đến ngày thứ ba đã bắt đầu "nhắc khéo" mẹ về lời hứa đi công viên giải trí.

Tô Dĩ Ninh bật cười: "Được rồi, ngày mai mẹ đưa con đi."

Sáng sớm hôm sau, khi Tô Dĩ Ninh còn đang say giấc, Đậu Đậu đã tự mình thức dậy, vệ sinh cá nhân và ăn sáng xong xuôi.

Đợi đến gần tám giờ thấy mẹ vẫn chưa dậy, Đậu Đậu cuối cùng không nhịn được mà chạy vào gõ cửa gọi cô.

Hai mẹ con thu dọn đồ đạc ra khỏi nhà, lúc đó đã gần chín giờ sáng.

Vì không phải ngày cuối tuần nên công viên giải trí không quá đông đúc, nhưng lượng người vẫn khá nhộn nhịp.

Vết thương trên đầu Đậu Đậu vẫn chưa lành hẳn nên Tô Dĩ Ninh chỉ cho cậu bé chơi những trò vận động nhẹ nhàng.

Dù vậy, sau vài tiếng đồng hồ chạy nhảy, Tô Dĩ Ninh cũng đã mệt lả người.

Vừa định tìm chỗ ăn trưa, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói đầy kinh ngạc: "Tô tiểu thư, sao cô lại ở đây vào giờ này?"

Tô Dĩ Ninh quay đầu lại, thấy Minh Hòa và Thẩm Tứ đang đứng cách đó không xa. Cô suýt nữa thì hồn bay phách lạc. Tại sao Thẩm Tứ lại xuất hiện ở đây cơ chứ?!

Ý nghĩ đầu tiên xẹt qua đầu cô chính là: Tuyệt đối không được để Thẩm Tứ nhìn thấy mặt Đậu Đậu!

May mắn là trước đó trong lớp Đậu Đậu có bạn bị cảm, cô luôn để sẵn mấy chiếc khẩu trang trong cặp sách của con. Tô Dĩ Ninh lập tức lấy một chiếc ra đeo cho cậu bé.

"Đậu Đậu, lát nữa dù có chuyện gì cũng không được tháo khẩu trang ra, con nhớ chưa?"

Ngay khi cô vừa đeo xong khẩu trang cho con, Thẩm Tứ và Minh Hòa đã bước đến trước mặt hai người.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Minh Hòa thoáng nhìn thấy góc nghiêng của Đậu Đậu, trong lòng nảy sinh một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, nhưng nhất thời anh ta không nhớ ra đã gặp ở đâu.

Chưa kịp nhìn kỹ, Tô Dĩ Ninh đã che chắn cho Đậu Đậu.

Cô đứng dậy đối diện với Thẩm Tứ, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: "Thẩm tổng, thư ký Minh, thật trùng hợp."

Thẩm Tứ gật đầu: "Công ty có dự án công viên giải trí, tôi đến đây khảo sát thực tế."

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Thẩm Tứ vô thức dừng lại trên đứa trẻ mà Tô Dĩ Ninh đang dắt tay.

Đứa bé cũng đang ngẩng đầu nhìn anh. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, trong lòng Thẩm Tứ dâng lên một cảm xúc khó tả.

Anh vốn không thích trẻ con, luôn cảm thấy chúng rất phiền phức và ồn ào. Nhưng lạ thay, khi nhìn đứa trẻ này, anh không hề thấy ghét bỏ, ngược lại còn có chút gì đó xao động.

"Đứa trẻ này..."

Tô Dĩ Ninh vô thức kéo Đậu Đậu ra sau lưng mình, rồi nhận ra hành động này hơi quá khích, cô liền gượng cười giải thích:

"Đây là con trai tôi, thằng bé hơi nhát người... Nếu Thẩm tổng đang bận việc công, vậy tôi không làm phiền nữa. Xin phép đi trước."

Nói xong, không đợi Thẩm Tứ kịp phản ứng, Tô Dĩ Ninh vội vàng dắt con rời đi như chạy trốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mãi đến khi bóng dáng hai mẹ con khuất hẳn, Minh Hòa mới không nhịn được mà cảm thán: "Không ngờ Tô tiểu thư đã có con lớn thế này rồi... cũng chẳng nghe nói cô ấy đã kết hôn bao giờ..."

Thẩm Tứ thu hồi tầm mắt, gương mặt lạnh lùng: "Đi thôi."

Suốt cả buổi chiều, dù vẫn đang làm việc nhưng Thẩm Tứ lại có chút lơ đãng.

Cảm giác kỳ lạ khi đối mặt với đứa trẻ kia cứ lởn vởn trong tâm trí anh. Anh không ngừng nhớ lại đôi mắt của cậu bé khi nhìn mình.

Anh tự nhủ chắc do mình làm việc quá sức nên mới bị những chuyện không đâu làm xao nhãng. Đợi dự án ở Kinh Thành này chốt xong, anh nhất định phải nghỉ ngơi vài ngày.

Ở phía bên kia, từ sau khi gặp Thẩm Tứ, Tô Dĩ Ninh cũng thỉnh thoảng lại thẫn thờ.

Đậu Đậu quan sát mẹ, tuy không nói gì nhưng trong đôi mắt nhỏ bé lại lóe lên vẻ suy tư sâu sắc.

Tô Dĩ Ninh mải mê suy tính làm sao để Thẩm Tứ không phát hiện ra Đậu Đậu, thậm chí cô còn nghĩ đến việc đưa con ra nước ngoài, nên hoàn toàn không nhận ra sự im lặng bất thường của con trai.

Mãi đến khi về đến nhà, vừa thay giày bước vào phòng khách, giọng nói của Đậu Đậu đột ngột vang lên từ phía sau:

"Mẹ ơi, chú lúc nãy chúng ta gặp, có phải là ba của con không?"

Cơ thể Tô Dĩ Ninh cứng đờ tại chỗ, sắc mặt cô lập tức trở nên trắng bệch không còn một giọt m.á.u.

Từ khi Đậu Đậu biết nhận thức, cậu bé chưa bao giờ được thấy ba mình, trong nhà cũng không có lấy một tấm ảnh nào của ông ấy.

Khi thấy bạn nhỏ hàng xóm có ba, lúc mới tập nói, cậu bé đã bập bẹ hỏi mẹ ba mình đâu.

Lúc đó, Tô Dĩ Ninh đã nói rằng ba con đã đi đến một nơi rất xa trước khi con chào đời, có lẽ sẽ không bao giờ trở về nữa.

Đến khi Đậu Đậu lớn hơn một chút, biết đọc sách, cậu bé mới hiểu "nơi rất xa" mà mẹ nói chính là thiên đường, và còn một từ khác để miêu tả chính là "qua đời".

Cậu bé không quá buồn, vì từ nhỏ đã không có ba, cũng chưa từng biết cảm giác có ba là thế nào. Mẹ đối xử với cậu bé rất tốt, cậu bé chỉ cần mẹ là đủ.

Chỉ là đôi khi thấy những bạn nhỏ khác được ba cõng trên lưng cười đùa, cậu bé vẫn không nén nổi sự ngưỡng mộ và ghen tị.

Sau đó, cậu bé nhận ra mỗi khi mình nhìn ba của người khác với ánh mắt đó, mẹ sẽ lén đi chỗ khác buồn bã, và ánh mắt mẹ nhìn cậu bé luôn chứa đựng những cảm xúc mà cậu bé không thể hiểu nổi.

Cậu bé không biết đó là gì, nhưng cậu bé cảm nhận được mẹ đang đau lòng. Để mẹ không buồn, Đậu Đậu không bao giờ thể hiện sự ghen tị đó ra ngoài nữa.

Mãi đến khi ở trường mẫu giáo, cậu bé bị bạn bè cô lập, bị mắng là đứa trẻ không có ba. Cậu bé đã đ.á.n.h nhau với chúng một trận, và mẹ đã phải đến trường.

Đó là lần đầu tiên cậu bé thấy mẹ nổi giận lôi đình. Sau đó, những đứa trẻ và phụ huynh kia đã phải xin lỗi, nhưng chuyện đó vẫn để lại một vết sẹo trong lòng cậu bé.

Cậu bé cũng khao khát có một người ba, để khi gặp chuyện như vậy, mẹ sẽ không phải một mình đứng ra gánh vác.

Chú Chương đối xử với cậu bé rất tốt, nếu chú Chương làm ba, cậu bé cũng sẵn lòng. Nhưng... người mà cậu bé khao khát nhất, vẫn luôn là người ba ruột thịt của mình.

Hôm nay ở công viên giải trí, nhìn thấy người chú mặt lạnh đó, cậu bé cảm thấy mình và chú ấy rất giống nhau. Hơn nữa, hành động đột ngột đeo khẩu trang cho mình của mẹ, cùng với ánh mắt hoảng loạn của cô, giống hệt như những bạn nhỏ làm việc xấu ở trường bị phát hiện vậy.