Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 365: Hoàng Y Nhân Khiêu Khích



"Bạn tôi đã kể cho tôi nghe rồi, kẻ bắt cóc tôi đã phải nhận sự trừng phạt thích đáng."

Thấy cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản, Tôn Hành nhận ra cô thực sự không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với những người ở Thâm Thị nữa.

Im lặng một lát, Tôn Hành chậm rãi nói: "Ban đầu... Thẩm tổng đã báo thù cho cô, sau đó anh ấy trở nên lạnh lùng với mọi thứ, mỗi ngày ngoài ăn ngủ ra thì chỉ có làm việc. Chưa đầy ba tháng anh ấy đã phải nhập viện mấy lần, Thẩm lão gia sợ anh ấy cứ tiếp tục như vậy thì cơ thể sẽ không chịu nổi, nên mới..."

"Thư ký Tôn."

Tô Dĩ Ninh lạnh lùng ngắt lời: "Chuyện của hắn không liên quan gì đến tôi, anh không cần phải kể với tôi những điều này. Tôi nghĩ những gì cần nói tôi đã nói rất rõ ràng rồi. Tôi sẽ không chủ động tiếp cận hắn, chuyện quá khứ cứ coi như chưa từng xảy ra. Cũng hy vọng anh giữ bí mật giúp tôi. Chào anh."

Nói xong, cô đứng dậy dứt khoát rời đi.

Sau khi bóng dáng cô khuất hẳn, Tôn Hành gọi điện cho cấp dưới: "Đi điều tra xem con trai của Tô Dĩ Ninh đang học trường mẫu giáo nào, tìm cách chụp cho tôi một tấm ảnh của thằng bé."

Dù Tô Dĩ Ninh khẳng định đứa trẻ không liên quan đến Thẩm Tứ, nhưng Tôn Hành cảm thấy mình phải đích thân xác nhận mới có thể yên tâm. Nếu đứa bé thực sự không phải con của Thẩm Tứ, anh ta sẽ không làm phiền cô nữa.

Rời khỏi nhà hàng, Tô Dĩ Ninh sau khi bình tĩnh lại, việc đầu tiên cô làm là gọi điện cho Chương Toại.

"Chương Toại, giúp em một việc."

Mười mấy ngày tiếp theo, Tô Dĩ Ninh dành toàn bộ thời gian ở nhà chăm sóc Đậu Đậu, không màng đến chuyện gì khác.

Một ngày trước khi kỳ nghỉ kết thúc, Tô Dĩ Ninh đang cùng Đậu Đậu luyện chữ thì nhận được điện thoại của giáo sư, bảo cô tối mai đi dự một bữa tiệc.

Tô Dĩ Ninh vốn rất ghét tiệc tùng, cô nhíu mày: "Thầy ơi, thầy đã hứa với em là sẽ hạn chế sắp xếp tiệc tùng cho em mà. Em đã nói là em chỉ muốn tập trung nghiên cứu thôi."

Nghe ra giọng cô có chút không vui, Mao Vĩnh Thụy vội vàng trấn an: "Dĩ Ninh à, lần này là một nhà đầu tư của phòng thí nghiệm muốn dùng bữa với em. Đối phương là nữ, cô ấy nói rất ngưỡng mộ những nhà nghiên cứu có thể tĩnh tâm làm việc như em nên muốn gặp mặt một lần. Thầy đảm bảo sẽ không có chuyện ép rượu đâu."

Dưới sự cam đoan nhiều lần của giáo sư, Tô Dĩ Ninh cuối cùng cũng đồng ý.

"Nhưng những nhà đầu tư nữ của phòng thí nghiệm mình em cơ bản đều quen cả, thầy nói là vị nào vậy?"

"Là người mới đầu tư gần đây thôi, nửa tháng qua em không ở phòng thí nghiệm nên không biết, ngày mai đến em sẽ rõ."

Tô Dĩ Ninh luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, định hỏi thêm nhưng Mao Vĩnh Thụy đã vội vàng nói: "Thầy phải đi họp rồi, lát nữa thầy gửi thời gian địa điểm cho em, nhớ đến đúng giờ nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Điện thoại vừa cúp, Tô Dĩ Ninh đã nhận được tin nhắn địa chỉ. Nghĩ đến việc mình và giáo sư Mao đã làm việc cùng nhau nhiều năm, ông luôn bảo vệ học trò trên bàn tiệc, không bao giờ để họ phải uống rượu trừ khi bất khả kháng, chắc ông sẽ không hại mình, nên cô không hỏi thêm nữa.

Thoáng cái đã đến tối hôm sau, Tô Dĩ Ninh theo sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ bước vào phòng bao. Khi nhìn rõ người đang ngồi bên trong, cô cuối cùng cũng hiểu tại sao đối phương lại muốn gặp mình.

"Quý Dĩ Ninh, đã lâu không gặp."

Tô Dĩ Ninh bình thản ngồi xuống đối diện Hoàng Y Nhân: "Hoàng tiểu thư, cô tốn công tốn sức như vậy chỉ để gặp tôi một lần thôi sao?"

Hoàng Y Nhân nhướng mày cười khẩy: "Cô cũng không quan trọng đến thế đâu. Tôi chỉ thấy hướng nghiên cứu của phòng thí nghiệm các cô có triển vọng nên mới đầu tư, còn gặp cô chẳng qua là tiện thể thôi."

Những lời này, Tô Dĩ Ninh một chữ cũng không tin. Ánh mắt cô ta nhìn cô đầy vẻ chán ghét, làm sao có thể tốt bụng đầu tư cho phòng thí nghiệm của cô được.

"Vậy mục đích hôm nay Hoàng tiểu thư tìm tôi là gì?"

"Chắc cô cũng biết hiện tại tôi là vị hôn thê của A Tứ. Tôi không hy vọng cô xuất hiện quanh anh ấy. Với năng lực của Hoàng gia, muốn làm sụp đổ một phòng thí nghiệm nhỏ bé là chuyện dễ như trở bàn tay. Nếu không muốn những người khác bị liên lụy vì cô, thì hãy chủ động rời đi. Tôi cũng không muốn làm mọi chuyện quá khó coi."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Không muốn làm mọi chuyện quá khó coi, nên bắt tôi từ bỏ sự nghiệp chỉ vì không muốn tôi xuất hiện cạnh Thẩm Tứ sao?"

Tô Dĩ Ninh nở nụ cười mỉa mai, nhưng ánh mắt lạnh lẽo: "Hoàng tiểu thư, cô không thấy mặt mình hơi lớn quá rồi sao?"

Sắc mặt Hoàng Y Nhân lập tức trở nên vô cùng khó coi: "Không ngờ năm năm trôi qua, cô lại trở nên sắc sảo như vậy. Chỉ là cô có nghĩ đến việc sự sắc sảo của mình sẽ hại c.h.ế.t những người xung quanh không?"

Tô Dĩ Ninh khinh bỉ: "Hoàng tiểu thư, có phải mấy năm nay yêu đương quá nhiều nên cô bị ngốc rồi không? Đây là Kinh Thành, không phải Thâm Thị. Hơn nữa phòng thí nghiệm của chúng tôi có rất nhiều thành quả nghiên cứu, chỉ cần tung ra một cái là có vô số người tranh giành. Cô tưởng Hoàng gia có thể một tay che trời ở cái đất nước này sao?"

Thật không biết Hoàng Y Nhân lấy đâu ra dũng khí để đe dọa cô như vậy. Cô ta rốt cuộc có điều tra xem ai là người đứng sau chống lưng cho phòng thí nghiệm này không?

"Hừ, chỉ giỏi mồm mép thì có ích gì. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, nếu không chủ động rời đi, sau này có xảy ra chuyện gì thì đừng trách tôi không cảnh báo trước!"

"Đồ ngốc!"

Tô Dĩ Ninh thậm chí không muốn phí lời thêm với cô ta, cô đứng dậy định rời đi. Ngay khoảnh khắc mở cửa, cô suýt chút nữa đã va vào một người đàn ông đang định đẩy cửa bước vào.

Người đàn ông dáng người cao lớn, khi cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm bình lặng không chút gợn sóng, tựa như hồ nước lạnh lẽo khiến người ta không khỏi rùng mình.