Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 372: Giải Thích Đi?



Tôn Hành lắc đầu, dắt Đậu Đậu sang góc khuất của camera, tuyệt đối không thể để camera chụp thêm được mặt của cậu bé nữa.

“Không phải đâu, hẹn rồi cháu còn phải đợi nữa. Người muốn gặp ông chủ của chú rất nhiều, cháu có khi phải xếp hàng cả tháng mới gặp được ngài ấy.”

Nghe vậy, Đậu Đậu bĩu môi, lại phải lâu như thế sao.

“Bạn nhỏ, cháu từ đâu đến, chú đưa cháu về.”

Đậu Đậu đang định trả lời thì đột nhiên một tràng tiếng giày cao gót lộc cộc từ bên cạnh truyền đến. Tôn Hành và Đậu Đậu quay đầu lại, thấy Tô Dĩ Ninh mặt mày sa sầm đang đi về phía họ.

Đậu Đậu chưa kịp trốn, Tô Dĩ Ninh đã quát: “Đậu Đậu, qua đây!”

Cô cố nén cơn giận, mặt không cảm xúc nhìn con trai. Sáng sớm vừa đến phòng thí nghiệm, cô đã nhận được điện thoại của cô giáo báo Đậu Đậu mất tích, cô sợ đến mức chân tay rụng rời. Sau đó trong lúc hoảng loạn, cô đã liên lạc với Chương Toại, nhờ anh nhanh ch.óng tìm ra hành tung của thằng bé.

Cô không ngờ Đậu Đậu lại gan lớn đến mức trực tiếp đến Thanh Hồng tìm Thẩm Tứ. Xem ra trong lòng thằng bé đã chắc chắn Thẩm Tứ là ba ruột, nếu không sẽ không chạy đến đây.

Tô Dĩ Ninh nhanh ch.óng đi đến bên cạnh Đậu Đậu, kéo cậu bé ra sau lưng, vẻ mặt cảnh giác nhìn Tôn Hành.

“Thư ký Tôn, xin lỗi, Đậu Đậu đã gây phiền phức cho anh rồi. Sau này nếu thằng bé còn đến đây, phiền anh lập tức liên lạc với tôi.”

“Tên ở nhà của thằng bé là Đậu Đậu sao?” Tôn Hành vẻ mặt phức tạp. Hôm qua sau khi gặp Chương Toại, anh ta đã định không làm phiền mẹ con Tô Dĩ Ninh nữa, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Đậu Đậu, lòng anh ta lại rối bời.

Đứa trẻ này quá giống Thẩm Tứ. Anh ta có dự cảm, nếu Thẩm Tứ biết sự tồn tại của Đậu Đậu, ngài ấy nhất định sẽ giành quyền nuôi dưỡng với Tô Dĩ Ninh.

Tô Dĩ Ninh nhíu mày, nhưng vẫn lên tiếng: “Ừm. Thư ký Tôn, chuyện Đậu Đậu đến Thanh Hồng hôm nay, hy vọng anh đừng nói cho Thẩm Tứ biết.” Tuy Thẩm Tứ chưa chắc đã giành con với cô, nhưng cô vẫn cảm thấy bớt một chuyện thì hơn.

Tôn Hành há miệng định nói, đột nhiên cười khổ một tiếng: “Có lẽ... không giấu được nữa rồi...”

Tô Dĩ Ninh đang định hỏi thì đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt sắc bén chiếu vào mình. Cô vô thức quay đầu, cả người cứng đờ tại chỗ. Thẩm Tứ đang đi về phía họ, ánh mắt anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Đậu Đậu đang đứng cạnh cô.

Đậu Đậu cũng như có cảm giác, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tứ. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều ngẩn ra.

Đột nhiên, điện thoại của Thẩm Tứ reo lên. Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói kích động: “A Tứ, trước đó tôi chẳng bảo với anh là thấy một đứa trẻ rất giống anh sao? Hôm qua anh bảo tôi tra con của Tô Dĩ Ninh, tôi thấy ảnh rồi, anh đoán xem thế nào...”

Lời còn chưa dứt, Thẩm Tứ đã lạnh lùng ngắt lời: “Tôi biết rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Anh biết gì cơ...” Thẩm Tứ trực tiếp cúp máy.

Anh cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn Tô Dĩ Ninh đang đứng c.h.ế.t trân: “Giải thích đi?”

Vốn tưởng ngày Thẩm Tứ phát hiện ra Đậu Đậu mình sẽ hoảng loạn, nhưng khi thật sự đối mặt, Tô Dĩ Ninh lại thấy mình rất bình tĩnh. Cô nhìn anh, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười: “Thẩm tổng, tôi dường như không có nghĩa vụ phải giải thích với ngài.”

Mặt Thẩm Tứ trầm xuống, giọng nói lạnh lẽo: “Tô tiểu thư, đứa trẻ này tại sao lại giống tôi như vậy? Cô đừng nói với tôi đây là trùng hợp.” Khoảnh khắc nhìn thấy đứa trẻ này, anh đã có dự cảm, đây nhất định là con trai mình. Nhưng anh và Tô Dĩ Ninh không hề có bất kỳ giao thiệp nào, sao cô lại sinh con cho anh được?

Tô Dĩ Ninh vẻ mặt không đổi, gật đầu: “Chính là trùng hợp đấy. Thẩm tổng, tôi và ngài trước đây không quen biết, ngài không phải định tưởng bở đứa trẻ này có quan hệ với ngài chứ?”

Thẩm Tứ lạnh lùng nhìn cô, gằn từng chữ: “Có quan hệ hay không, làm xét nghiệm ADN là biết ngay.”

Trái tim Tô Dĩ Ninh lập tức chùng xuống. Tuyệt đối không thể để anh làm xét nghiệm, nếu không sẽ xong đời. Cô ngẩng đầu đối mặt với anh: “Thẩm tổng, nếu tôi nhớ không lầm thì ngài đã có vị hôn thê. Muốn có con thì bảo vị hôn thê của ngài sinh cho, nhìn thấy con người khác lại đòi đi làm xét nghiệm ADN, chẳng phải quá nực cười sao?”

“Tô tiểu thư kháng cự như vậy, là đang có tật giật mình à?”

“Tôi chỉ cảm thấy Thẩm tổng đang kiếm chuyện vô lý thôi. Tôi và ngài chưa từng gặp mặt, cũng không có bất kỳ giao tiếp nào, không phải sao?”

Ánh mắt Thẩm Tứ trở nên lạnh lẽo. Trước khi đến Kinh Thành, anh và Tô Dĩ Ninh quả thực không có chút giao thiệp nào, cũng chính vì điểm này nên anh mới muốn làm xét nghiệm ADN để xác nhận.

Thấy Thẩm Tứ im lặng, chỉ lạnh lùng nhìn mình, Tô Dĩ Ninh tiếp tục: “Nếu Thẩm tổng không còn gì để nói, chúng tôi xin phép đi trước.”

Cô định dắt Đậu Đậu rời đi thì Thẩm Tứ lạnh lùng lên tiếng: “Không có sự cho phép của tôi, hôm nay các người đừng hòng bước ra khỏi cửa Thanh Hồng.”

Bàn tay Tô Dĩ Ninh siết c.h.ặ.t, cô nghiến răng nhìn anh: “Thẩm tổng, hạn chế tự do của người khác là phạm pháp đấy!”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Thẩm Tứ nhìn cô, đôi mắt như vùng băng tuyết lạnh thấu xương: “Tô tiểu thư, tôi không muốn dùng biện pháp cưỡng chế với cô, nên hy vọng cô có thể hợp tác. Nếu kết quả xét nghiệm ADN cho thấy đứa trẻ này không có quan hệ gì với tôi, tôi sẽ đích thân đến tận cửa xin lỗi.”

Nhưng nếu đứa trẻ này có quan hệ với anh, anh sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.

Lời vừa dứt, một giọng nói lạnh lùng khác vang lên: “Thẩm tổng, nếu anh dám động đến một sợi tóc của bạn gái tôi, tôi sẽ không để yên cho Thanh Hồng đâu.”

Thấy Chương Toại, trong mắt Tô Dĩ Ninh lóe lên vẻ kinh ngạc: “Chương Toại... sao anh lại đến đây?”