“Đậu Đậu, vậy bây giờ con nghĩ sao?”
Trước đây khi Đậu Đậu hỏi tại sao mình không có ba, Tô Dĩ Ninh đã lừa cậu bé rằng ba đã qua đời. Sau đó cô luôn cố gắng tránh nhắc đến từ "ba" trước mặt con, và Đậu Đậu cũng chưa bao giờ chủ động nhắc lại. Nhưng sau chuyện hôm nay, Tô Dĩ Ninh dự cảm rằng việc Thẩm Tứ là ba của Đậu Đậu sắp không giấu được nữa. Thay vì đợi Thẩm Tứ lấy được bằng chứng đến giành con, chi bằng cô hỏi trước suy nghĩ của Đậu Đậu.
Đậu Đậu lắc đầu: “Bây giờ con không muốn ông ấy làm ba nữa. Ông ấy đối xử không tốt với mẹ, con ghét ông ấy!”
Người ba mà cậu bé mong muốn là người dịu dàng như chú Chương, chứ không phải người đàn ông hung dữ như hôm nay. Nghĩ đến việc người đàn ông đó quát mắng mẹ, khuôn mặt non nớt của Đậu Đậu đầy vẻ phẫn nộ. Nếu không phải lúc đó sợ ông ta đ.á.n.h người, cậu đã sớm xông lên c.ắ.n vào chân ông ta rồi.
Tô Dĩ Ninh do dự một lát, quyết định nói cho con biết sự thật: “Đậu Đậu, ông ấy đúng là ba của con... nhưng bây giờ ông ấy đã quên mẹ rồi, nên con có lẽ chỉ có thể chọn ở với một trong hai người thôi.”
“Cạch.” Đôi đũa trong tay Đậu Đậu rơi xuống đất, cậu bé ngây người nhìn mẹ.
“Đậu Đậu, trước đây mẹ nói ba con qua đời là vì mẹ và ông ấy đã chia tay. Nhưng ba con chưa bao giờ không cần con, chỉ là ông ấy không biết đến sự tồn tại của con thôi. Bây giờ con biết sự thật rồi, con có quyền chọn ở với mẹ hoặc ở với ông ấy.”
Đậu Đậu đã hiểu chuyện, nên Tô Dĩ Ninh muốn giao quyền quyết định cho con. Dù sao đối với một đứa trẻ chưa từng có tình cha, Đậu Đậu chắc chắn sẽ khao khát một người cha. Hơn nữa từ khi con đi học mẫu giáo, cô nhận ra mình không thể thay thế hoàn toàn vai trò của người cha, đó là lý do cô quyết định thử mở lòng với Chương Toại để cho con một gia đình trọn vẹn.
Tô Dĩ Ninh cứ ngỡ Đậu Đậu sẽ đắn đo hồi lâu, không ngờ cậu bé bỗng mếu máo rồi khóc òa lên: “Mẹ, có phải mẹ không cần con nữa không?”
Tô Dĩ Ninh bị tiếng khóc của con làm cho bối rối, lại thấy vừa thương vừa buồn cười. Cô vội vàng lau nước mắt cho con, ngồi xổm xuống dịu dàng dỗ dành: “Sao mẹ lại không cần con chứ? Mẹ yêu con nhất mà.”
Đậu Đậu vừa khóc vừa nấc nghẹn: “Con không cần người ba đó... con cũng không muốn ở với ông ấy, con muốn ở với mẹ cơ...”
Tô Dĩ Ninh lau khô nước mắt cho con, gật đầu khẳng định: “Được, không khóc nữa, mẹ vĩnh viễn sẽ không bỏ rơi con.”
Dỗ dành một hồi lâu tâm trạng Đậu Đậu mới ổn định lại, nhưng rõ ràng cậu bé bám mẹ hơn hẳn. Ngay cả khi Tô Dĩ Ninh vào bếp rửa bát, cậu cũng bê chiếc ghế nhỏ ngồi ngay cửa nhìn cô, như thể sợ cô sẽ biến mất vậy. Tô Dĩ Ninh có chút bất lực, đoán là câu hỏi vừa rồi làm con mất cảm giác an toàn, đành mặc kệ cậu bé làm "cái đuôi nhỏ" theo sau mình.
Buổi tối, sau khi dỗ Đậu Đậu ngủ xong, Tô Dĩ Ninh vừa ra phòng khách thì điện thoại reo. Thấy số lạ, cô cụp mắt, trong lòng linh cảm đây là cuộc gọi của Thẩm Tứ. Do dự một lát, cô vẫn bắt máy.
Quả nhiên, giọng nói lạnh lùng của Thẩm Tứ truyền đến: “Tô tiểu thư, tôi đang ở dưới lầu nhà cô, gặp mặt chút đi.”
Tô Dĩ Ninh đi đến bên cửa sổ, vén rèm nhìn xuống, quả nhiên thấy chiếc Maybach màu đen đang đậu đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thẩm tổng, bây giờ đã muộn rồi...”
Lời chưa dứt, Thẩm Tứ đã ngắt lời: “Kiên nhẫn của tôi có hạn. Cô xuống đây, hoặc năm phút nữa tôi lên đó, cô tự chọn đi.”
Tô Dĩ Ninh định nói thêm thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút tút. Cô nhíu mày đầy bất mãn. Nhưng nghĩ đến việc anh ta lên đây có thể làm Đậu Đậu thức giấc, cô đành khoác thêm chiếc áo rồi đi xuống. Vừa đến cạnh xe, cửa sổ ghế lái đã hạ xuống.
“Lên xe.”
Tô Dĩ Ninh đứng yên không nhúc nhích, lạnh lùng nhìn anh: “Thẩm tổng, có chuyện gì ngài cứ nói thẳng ở đây là được, tôi thấy không cần thiết phải lên xe.”
Ánh mắt Thẩm Tứ lóe lên vẻ lạnh lẽo, anh cũng không ép, trực tiếp mở cửa xe bước về phía cô. Tô Dĩ Ninh giật mình, theo bản năng lùi lại vài bước để giữ khoảng cách. Thẩm Tứ đứng lại cách cô vài bước, đôi mắt sắc sảo nhìn cô chằm chằm.
“Tôi gần như đã có thể khẳng định Đậu Đậu là con trai tôi. Ban đầu cô đã dùng thủ đoạn gì để m.a.n.g t.h.a.i con của tôi?”
Đối diện với sự chất vấn của anh, Tô Dĩ Ninh thấy thật nực cười. Ban đầu rõ ràng là anh ép buộc cô, giờ chỉ vì mất trí nhớ mà anh tự biến mình thành nạn nhân sao?
“Thẩm tổng, ngài nói Đậu Đậu là con ngài, vậy ngài có bằng chứng gì không?”
Thẩm Tứ toát ra khí thế áp bức: “Thằng bé trông giống hệt tôi, đó chính là bằng chứng.”
Tô Dĩ Ninh cười nhạt: “Nhưng thẩm phán dường như sẽ không dựa vào điểm đó để phán quyết ngài là cha của Đậu Đậu đâu.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nụ cười mỉa mai của cô khiến sắc mặt Thẩm Tứ lập tức trở nên u ám. Anh ta túm lấy cổ tay cô, ánh mắt lạnh thấu xương: “Tô Dĩ Ninh, nhất định phải để tôi ném kết quả giám định ADN vào mặt cô thì cô mới chịu thừa nhận sao?”
Tô Dĩ Ninh hất tay anh ta ra: “Thẩm tổng, nếu ngài đã có kết quả giám định thì đã chẳng đến đây tìm tôi mà là đến tòa án khởi kiện rồi, đúng không?”
Thẩm Tứ im lặng vài giây, gằn giọng: “Cô yên tâm, cô sẽ sớm nhận được trát đòi của tòa án thôi. Tôi sẽ không để con mình ở bên cạnh một người phụ nữ tâm cơ sâu xa như cô!”
Bàn tay Tô Dĩ Ninh siết c.h.ặ.t, cơn giận xộc thẳng lên não khiến cô suýt mất lý trí. Nhưng rất nhanh, cô đã lấy lại bình tĩnh.