Thẩm Tứ không ngờ, cậu bé mới hơn bốn tuổi mà miệng lưỡi đã lanh lợi như vậy.
Nhưng nếu đứa trẻ này từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh anh, bây giờ chắc chắn sẽ còn xuất sắc hơn thế. Nguồn lực mà anh có thể cung cấp là thứ mà Tô Dĩ Ninh có cố gắng cả đời cũng không thể chạm tới được.
"Bây giờ con không có tư cách để đàm phán với ta. Phương pháp ta đã nói cho con rồi, còn làm thế nào là quyền lựa chọn của con, ta sẽ không can thiệp."
Nói xong, Thẩm Tứ không định tiếp tục lãng phí thời gian ở đây, anh đứng dậy định rời đi. Vừa đi đến cửa, ống quần đã bị một bàn tay nhỏ xíu kéo lại.
Cúi đầu nhìn xuống, đối diện với đôi mắt đáng thương của Đậu Đậu, Thẩm Tứ có một thoáng thất thần. Đậu Đậu trông rất giống anh, nhưng đôi mắt long lanh đó lại gần như đúc từ một khuôn với Tô Dĩ Ninh. Anh rõ ràng rất chán ghét người phụ nữ đó, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt này, lại bất giác bị thu hút.
"Con không muốn xa mẹ."
Thẩm Tứ nhíu mày, im lặng một lát rồi lạnh lùng nói: "Tiếp tục ở cùng người phụ nữ đó chỉ hủy hoại tương lai của con thôi, ta sẽ không cho phép con ở lại bên cạnh cô ta."
Hốc mắt Đậu Đậu lập tức đỏ hoe, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: "Không! Mẹ là người yêu con nhất trên đời, ông không được làm vậy!"
Tuy cậu mới hơn bốn tuổi, nhưng đã sớm học được cách quan sát sắc mặt người lớn. Mẹ tuy an ủi rằng sẽ không để người ta cướp cậu đi, nhưng cậu biết rõ mẹ hoàn toàn không phải là đối thủ của người đàn ông mặt mày lúc nào cũng lạnh tanh này.
Nghĩ đến sự lạnh lùng của hắn đối với mẹ, Đậu Đậu càng thêm ghét hắn, cậu sẽ không bao giờ thừa nhận hắn là ba mình!
Ánh mắt Thẩm Tứ vẫn lãnh đạm, không chút lay động: "Con còn nhỏ, rồi sẽ có một ngày con hiểu rằng cuộc sống ở bên ta và ở bên người phụ nữ đó sẽ khác nhau một trời một vực."
Đậu Đậu quật cường ngẩng đầu, nước mắt chảy dài trên mặt: "Con không muốn hiểu! Con chỉ biết ông là đồ xấu xa, đồ xấu xa làm mẹ buồn, con ghét ông! Ghét c.h.ế.t đi được!"
Nói xong, Đậu Đậu quay người chạy biến đi, bóng dáng nhỏ bé tràn đầy tuyệt vọng và bất lực. Thẩm Tứ lạnh lùng nhìn theo bóng lưng cậu, trong mắt không có lấy một chút hơi ấm.
Vị hiệu trưởng đứng bên cạnh sợ đến run rẩy, vội vàng bước lên trước: "Thẩm tổng... Thiếu gia dù sao cũng còn nhỏ, trẻ con ở tuổi này phải dỗ dành, thái độ không thể quá cứng rắn được, nếu không sẽ khiến đứa trẻ ngày càng bài xích ngài."
Ánh mắt lạnh như băng của Thẩm Tứ rơi trên người ông ta, khiến ông ta mặt mày trắng bệch, vội vàng cúi đầu, trong lòng thầm mắng mình nhiều chuyện.
"Ông nói dỗ... phải dỗ thế nào?"
Hiệu trưởng đột ngột mở to mắt, không thể tin nổi mà ngẩng đầu lên. Ông ta vừa rồi không nghe nhầm chứ?! Thẩm Tứ đang hỏi ông ta làm sao để dỗ trẻ con?
Cảm nhận được ánh mắt Thẩm Tứ nhìn mình đã có chút bất mãn, hiệu trưởng vội vàng nói: "Dỗ trẻ con thì tôi rành lắm. Tuy thiếu gia mới hơn bốn tuổi, nhưng trẻ con ở tuổi này đã có ý thức tự chủ rồi. Quan trọng nhất là phải tôn trọng và thấu hiểu suy nghĩ của trẻ, cho chúng tự mình lựa chọn trong một phạm vi nhất định. Hơn nữa còn phải cho trẻ đủ thời gian và không gian, lắng nghe suy nghĩ của chúng, đủ kiên nhẫn thì mới có thể hòa hợp được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thẩm Tứ nghe xong, sắc mặt càng thêm khó coi. Tôn trọng suy nghĩ của Đậu Đậu? Vậy chẳng phải là phải để cậu bé tiếp tục ở bên cạnh Tô Dĩ Ninh sao?
Nghĩ đến đây, anh lạnh lùng ngắt lời vị hiệu trưởng đang thao thao bất tuyệt: "Được rồi, không cần nói nữa."
Hiệu trưởng đột ngột dừng lại, theo bản năng nhìn Thẩm Tứ, nhưng chỉ thấy bóng lưng anh đang sải bước rời đi. Ông ta gãi gãi sau gáy, Thẩm tổng đây là nghe lọt tai hay không nghe lọt tai vậy?
Mãi đến khi người sắp biến mất khỏi tầm mắt, ông ta mới nhớ ra mình muốn hỏi Thẩm Tứ có thể đầu tư thêm vốn cho trường không, vội vàng đuổi theo. Cuối cùng ông ta cũng chặn được Thẩm Tứ ngay trước khi anh lên xe.
Sau khi nghe xong mục đích của ông ta, thấy Thẩm Tứ mặt không biểu cảm nhìn mình, hiệu trưởng trong lòng lập tức run sợ. Ông ta cẩn thận di chuyển thân hình mập mạp lùi lại một bước, cười làm lành: "Thẩm tổng, nếu vốn eo hẹp, không đầu tư cũng không sao ạ..."
"Chuyện này tôi sẽ xem xét, hiệu trưởng Lâm mời về cho."
Vừa về đến tập đoàn Thanh Hồng không lâu, Tôn Hành gõ cửa bước vào văn phòng: "Thẩm tổng, Tần tổng của Chương Thị đến rồi, chắc là vì dự án khu vui chơi."
Trước đây Chương Toại vì ép Thẩm Tứ trả Đậu Đậu lại cho Tô Dĩ Ninh mà đã dốc hết vốn liếng tranh giành dự án khu vui chơi đó với Thanh Hồng. Kết quả trong buổi đấu thầu cuối cùng vẫn thua Thanh Hồng, tổn thất không nhỏ. Vì chuyện này, sức ảnh hưởng mà Chương Toại dày công gây dựng ở Chương Thị mấy năm nay lập tức bị lung lay, nhiều cổ đông đã nắm lấy cơ hội này muốn kéo hắn xuống khỏi vị trí Tổng giám đốc.
Xem ra, Tần tổng cũng là một trong số đó.
Thẩm Tứ ngẩng đầu nhìn Tôn Hành một cái: "Để ông ta vào."
"Vâng."
Vừa vào cửa, Tần tổng đã cười xun xoe: "Thẩm tổng, lâu rồi không gặp."
Thẩm Tứ vẻ mặt lạnh nhạt: "Không biết Tần tổng hôm nay đến có chuyện gì?"
Tần tổng thở dài một hơi: "Thẩm tổng... ngài là người thẳng thắn, vậy tôi cũng nói thẳng. Tôi đến là vì dự án khu vui chơi mà Thanh Hồng đã trúng thầu."
"Tần tổng là cổ đông của Chương Thị, hỏi đến dự án khu vui chơi dường như không thích hợp lắm nhỉ? Nếu không phải Chương Thị ngáng đường, Thanh Hồng cũng sẽ không phải chi thêm mấy trăm triệu mới giành được dự án đó."
Sắc mặt Tần tổng cứng lại, vội vàng nói: "Thẩm tổng, chuyện này hoàn toàn là do Chương tổng tự ý quyết định. Lúc tôi biết thì đã không kịp nữa rồi, nếu không tôi nhất định sẽ ngăn cản. Lần này Chương Thị thua lỗ không nhỏ, nhiều cổ đông đều muốn kéo Chương tổng xuống khỏi vị trí Tổng giám đốc."