Vừa nói xong câu đó, Thẩm Tứ đã lập tức hối hận, sắc mặt đen lại. Khoảnh khắc vừa rồi, chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại thốt ra một câu như vậy, nghe chẳng khác nào đang ghen tuông tranh giành với người đàn ông kia.
Tô Dĩ Ninh đối diện rõ ràng cũng không ngờ tới, cô ngẩn người một lúc. Không đợi cô lên tiếng, Thẩm Tứ đã lạnh lùng nói tiếp: "Đừng hiểu lầm, tôi chỉ nghĩ đến việc cô một mình vẫn sinh con cho tôi, xem ra cô hẳn là rất thích tôi đấy nhỉ."
Tô Dĩ Ninh mím môi, ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh: "Thẩm tổng, anh nghĩ nhiều rồi. Tôi sinh Đậu Đậu hoàn toàn là một tai nạn, không có chút quan hệ nào với anh cả, tôi cũng không hề thích anh."
Thẩm Tứ cười lạnh một tiếng: "Vậy thì tốt, người đàn ông nào bị người phụ nữ như cô thích đúng là xui xẻo tám đời."
Không ngờ Thẩm Tứ sau khi mất trí nhớ lại có cái miệng độc địa như vậy, mặt Tô Dĩ Ninh trầm xuống: "Thẩm tổng, hôm nay tôi đến đây là để nói chuyện của Chương Toại với anh, chứ không phải để thảo luận xem tôi thích ai."
"Hắn ta tự mình muốn tranh giành dự án với Thanh Hồng, không giành được dẫn đến công ty tổn thất lớn rồi bị sa thải, chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi. Nếu tính ra, tôi còn là nạn nhân bị hắn ngáng đường đấy."
Tô Dĩ Ninh nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ: "Anh chắc chắn là anh không giở trò sau lưng chứ?"
"Nếu tôi muốn giở trò, hắn ta sẽ không chỉ đơn giản là bị đuổi khỏi Chương Thị đâu." Sắc mặt Thẩm Tứ trở nên mất kiên nhẫn, anh đứng dậy nhìn xuống cô từ trên cao: "Thay vì lấy ảnh ra uy h.i.ế.p tôi, cô nên đi khuyên bảo Chương Toại đi, không có bản lĩnh thì đừng làm những trò con con sau lưng."
Nói xong, Thẩm Tứ trực tiếp quay người rời đi. Tô Dĩ Ninh cụp mắt im lặng, đang suy nghĩ xem còn cách nào giúp Chương Toại không thì điện thoại đột nhiên reo lên. Thấy là giáo viên chủ nhiệm của Đậu Đậu, cô vội vàng bắt máy.
"Mẹ Đậu Đậu, Đậu Đậu và bạn đ.á.n.h nhau trong lớp, cô mau đến trường một chuyến đi."
Tô Dĩ Ninh đến trường đã là hơn nửa tiếng sau. Vội vã bước vào văn phòng giáo viên, cô thấy Đậu Đậu đang đứng lẻ loi một góc, quần áo bẩn thỉu, đầy vết giày, mặt mũi bầm tím, trán còn bị rách da. Đối diện cậu là một cậu bé mập mạp cũng bị thương, bên cạnh là một người phụ nữ trung niên mặt mày khắc nghiệt đang không ngừng c.h.ử.i bới Đậu Đậu.
Nhìn bộ dạng cúi gằm mặt của con trai, tim Tô Dĩ Ninh thắt lại. Cô nhanh chân đi đến kéo Đậu Đậu ra sau lưng, lạnh lùng nhìn người đàn bà kia: "Tôi là mẹ của Tô Nhất Minh, bà có gì thì nói với tôi, đừng có mắng nhiếc một đứa trẻ như vậy! Tích chút khẩu đức đi!"
Nghe vậy, người đàn bà kia lập tức nổi đóa, cười lạnh đẩy con trai mình ra trước mặt Tô Dĩ Ninh: "Cô xem con trai cô đ.á.n.h con tôi thành ra thế nào đây?" Ả quét mắt nhìn Tô Dĩ Ninh từ trên xuống dưới, trong mắt lóe lên tia ghen tị rồi khinh bỉ nói: "Trước đây tôi đã nghe nói cô tác phong không đứng đắn, quả nhiên nhà dột từ nóc, sinh ra một đứa con hoang không cha, hèn gì không biết dạy dỗ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Tô Dĩ Ninh trầm xuống, đang định đáp trả thì Đậu Đậu sau lưng đột nhiên xông lên ôm lấy chân người đàn bà kia, c.ắ.n mạnh một cái.
"Á!" Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp văn phòng. "Đau quá! Thằng con hoang này, mau buông ra! Nếu không tao nhất định sẽ g.i.ế.c mày!"
Người đàn bà tức giận túm lấy cổ áo Đậu Đậu, định nhấc bổng cậu bé lên rồi ném mạnh xuống đất. Tô Dĩ Ninh định lao lên ngăn cản thì cửa văn phòng một lần nữa bị đẩy mạnh ra.
"Ai nói con trai tôi là đứa con hoang không cha?"
Mọi người đồng loạt nhìn về phía cửa. Thẩm Tứ bước vào với khuôn mặt lạnh như tiền. Ánh mắt anh rơi trên bàn tay đang túm cổ áo Đậu Đậu, khiến người đàn bà kia cảm thấy một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu, run rẩy buông tay theo bản năng. Khoảnh khắc đó, ả có cảm giác nếu không buông, người đàn ông này sẽ c.h.ặ.t đứt tay mình.
Tô Dĩ Ninh vội vàng đỡ lấy Đậu Đậu, lo lắng hỏi: "Đậu Đậu, con sao rồi?"
Đậu Đậu lắc đầu: "Mẹ, con không sao..." Tuy nhiên, ánh mắt cậu lại bất giác nhìn về phía Thẩm Tứ, trong mắt lóe lên những tia sáng phức tạp.
Trước đây khi bị bắt nạt, luôn chỉ có mẹ che chắn cho cậu. Đã có lúc cậu ước ba mình sẽ từ trên trời giáng xuống để bảo vệ hai mẹ con. Bây giờ ba thật sự xuất hiện, nhưng tâm trạng cậu lại rất mâu thuẫn. Cậu muốn được bảo vệ, nhưng lại biết ba ghét mẹ, và mẹ cũng không thích ông ấy.
Thẩm Tứ đi đến bên cạnh họ, ánh mắt lạnh lẽo như muốn đóng băng vạn vật nhìn người đàn bà kia: "Bà lặp lại những lời vừa rồi về con trai tôi xem nào?"
Người đàn bà không dám nhìn thẳng vào anh, nhưng vẫn cố chấp: "Tôi nói sai sao? Ông xem con tôi bị đ.á.n.h thành ra thế nào?" Ả kéo cậu bé mập mạp đang co rúm ra, véo mạnh vào tay khiến nó khóc òa lên: "Ông tự xem đi, mặt mũi người ngợm toàn vết thương. Hôm nay nếu không xin lỗi bồi thường, tôi sẽ không để yên đâu!"
Ả nghĩ bụng, mẹ của Tô Nhất Minh chỉ là một nhân viên nghiên cứu nhỏ, người đàn ông này trông có vẻ ra dáng nhưng chắc cũng chẳng phải nhân vật lớn gì.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.