Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 405: Điều Kiện Của Thẩm Tứ



"Được, tôi không làm khó anh. Tôi sẽ đứng đây chờ, chờ đến khi nào anh ta chịu cho tôi gặp Đậu Đậu mới thôi."

"Haiz... tùy cô vậy. Nhưng tính khí Thẩm tổng cô cũng biết rồi đấy, anh ấy đã quyết định thì dù cô có đứng đây cả năm trời cũng chẳng thay đổi được gì đâu."

Bên kia, khi Thẩm Tứ đến bệnh viện, Đậu Đậu đã được băng bó xong và chuyển vào phòng bệnh. Nhìn cánh tay bó bột trắng xóa cùng những vết trầy xước trên khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt Thẩm Tứ trầm xuống.

Người giúp việc thấy anh đến, run rẩy đứng dậy: "Thẩm tổng..."

Thẩm Tứ lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Cút đi."

"...Vâng."

Sau khi người giúp việc rời đi, căn phòng trở nên im lặng đến đáng sợ. Đậu Đậu quay mặt đi chỗ khác, tuyệt đối không thèm nhìn Thẩm Tứ lấy một cái.

"Cháu nghĩ dùng cách tuyệt thực và nhảy lầu thì tôi sẽ để cháu về với mẹ sao?"

Đậu Đậu vẫn im lặng, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ. Góc nghiêng của cậu bé giống anh như đúc.

"Cháu chắc chắn không ăn gì chứ?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Đậu Đậu quay lại nhìn anh bằng ánh mắt tóe lửa: "Không cần ông quan tâm! Tôi thà c.h.ế.t đói chứ không thèm ăn đồ của ông! Ông là đồ buôn người!"

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên vì giận dữ, Thẩm Tứ không hề nổi giận. Anh gọi điện cho Minh Hòa, bảo anh ta mua thật nhiều đồ ăn mang đến.

"Dù ông có mua bao nhiêu tôi cũng không ăn đâu!"

Thẩm Tứ nhướng mày: "Ai nói tôi mua cho cháu? Tôi tự mua cho mình ăn không được sao? Làm việc cả ngày tôi cũng đói rồi."

Đậu Đậu nghẹn lời, lại quay mặt đi, rõ ràng là đang tức nổ đom đóm mắt.

Chưa đầy nửa tiếng sau, Minh Hòa xách mấy túi đồ ăn lớn bước vào. Mùi thơm của thức ăn lập tức lan tỏa khắp phòng bệnh. Đậu Đậu vốn đã nhịn đói cả ngày, ngửi thấy mùi thơm không kìm được mà nuốt nước bọt.

Thẩm Tứ cầm một chiếc đùi gà rán lên c.ắ.n một miếng, cố tình chép miệng: "Ngon thật đấy!"

Đậu Đậu quay lại lườm anh: "Ông ra ngoài mà ăn! Ông ở đây làm ồn quá!"

"Không thích."

Đậu Đậu: "..."

Cậu bé liếc nhìn chiếc đùi gà trong tay Thẩm Tứ rồi vội vàng dời mắt đi. Cậu phải nhịn, vì mẹ, cậu nhất định phải kiên trì.

Thẩm Tứ thong thả ăn hết món này đến món khác, thấy Đậu Đậu vẫn kiên quyết không quay đầu lại, anh thầm nể phục định lực của thằng bé. Mới hơn bốn tuổi mà đã cứng đầu như vậy.

Anh cầm chiếc đùi gà cuối cùng, huơ huơ trước mặt Đậu Đậu: "Thật sự không ăn sao?"

"Đã bảo là không ăn!" Cậu bé kiêu ngạo quay đi, quyết không để bị cám dỗ.

"Dù cháu có tuyệt thực, tôi cũng không cho cháu gặp mẹ đâu. Cháu chắc chắn muốn hành hạ bản thân mình như vậy chứ?"

"Không liên quan đến ông!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Được, để xem cháu chịu đựng được bao lâu."

Mấy ngày tiếp theo, Đậu Đậu vẫn kiên quyết không ăn cơm. Khuôn mặt bầu bĩnh nhanh ch.óng hốc hác, làn da tái nhợt thiếu sức sống. Dù Thẩm Tứ có ép ăn, cậu bé cũng lập tức nôn ra hết.

Nhìn tình trạng của Đậu Đậu ngày càng tệ, bác sĩ phải gọi Thẩm Tứ ra trao đổi: "Thẩm tổng, tiểu thiếu gia đang bị gãy xương, nếu cứ tiếp tục tuyệt thực thế này thì cơ thể sẽ suy kiệt, vết thương cũng rất khó lành..."

Sắc mặt Thẩm Tứ tối sầm. Anh đã dùng đủ mọi cách nhưng Đậu Đậu vẫn chỉ có một yêu cầu duy nhất: gặp Tô Dĩ Ninh.

Thấy anh im lặng, bác sĩ thở dài: "Thẩm tổng, anh nên cân nhắc..."

"Tôi biết rồi, tôi sẽ có cách khiến nó ăn lại."

Nói xong, Thẩm Tứ lấy điện thoại gọi cho Tô Dĩ Ninh, lạnh lùng ra lệnh: "Bệnh viện thành phố, khu nội trú tầng ba. Muốn gặp Đậu Đậu thì đến đây ngay lập tức."

Nghe tin con đang ở bệnh viện, giọng Tô Dĩ Ninh lạc đi vì lo lắng: "Đậu Đậu sao rồi? Tại sao con lại ở bệnh viện?"

"Đến đây rồi cô sẽ biết."

Thẩm Tứ cúp máy, trầm tư suy nghĩ. Để Đậu Đậu theo Tô Dĩ Ninh về Kinh Thành là chuyện không thể, cô không bảo vệ được thằng bé. Nhưng để Đậu Đậu cứ thế này cũng không ổn.

Tô Dĩ Ninh đến rất nhanh, cô lao thẳng đến trước mặt Thẩm Tứ: "Đậu Đậu rốt cuộc bị làm sao?"

Thẩm Tứ cúi xuống nhìn người phụ nữ đang thở hổn hển, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng.

"Không có gì nghiêm trọng, chỉ là nhảy từ tầng hai xuống nên bị gãy tay, cộng thêm việc tuyệt thực mấy ngày nay để đòi gặp cô thôi."

Tô Dĩ Ninh rùng mình, hét lên: "Nhảy từ tầng hai xuống mà anh bảo không nghiêm trọng sao?!"

Đối diện với ánh mắt phẫn nộ của cô, Thẩm Tứ thoáng chút chột dạ nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ lạnh lùng: "Tôi gọi cô đến không phải để nghe cô chất vấn."

"Đậu Đậu ở với tôi chưa bao giờ bị thương nặng như vậy! Mới ở với anh vài ngày mà đã ra nông nỗi này, tôi không có quyền chất vấn anh sao?!"

"Cô còn muốn gặp con nữa không?"

Câu nói của anh khiến Tô Dĩ Ninh cứng họng, sắc mặt vô cùng khó coi.

"Con ở phòng nào?"

"Tôi có thể cho cô gặp nó, nhưng với một điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Tôi sẽ không để Đậu Đậu ở bên cạnh cô nữa. Vì vậy, nếu cô muốn ở gần con, cô phải chuyển đến sống tại biệt thự của tôi."

Tô Dĩ Ninh lập tức gạt phắt đi: "Không đời nào! Tôi tuyệt đối không đồng ý!"

Ánh mắt Thẩm Tứ lạnh thấu xương: "Cô không đủ khả năng bảo vệ con. Nếu để cô mang nó đi, sớm muộn gì nó cũng bị người ta bắt mất lần nữa. Nếu cô không đồng ý, đừng hòng gặp lại Đậu Đậu."