Nhưng ngoài mặt, ả ta vẫn cố nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn, cúi đầu nói: "Chào Tô tiểu thư, sau này có việc gì c.ầ.n s.ai bảo, cô cứ tự nhiên dặn dò tôi."
Tô Dĩ Ninh khẽ gật đầu, hoàn toàn không để tâm đến tia thù địch mà ả vô tình để lộ ra nơi đáy mắt.
Cô quay sang nhìn thím Tiền, mỉm cười nhã nhặn: "Vâng, thím Tiền, có lẽ tôi sẽ phải tá túc ở đây một thời gian. Khoảng thời gian này chắc sẽ làm phiền thím nhiều rồi."
Thím Tiền vốn đã có ấn tượng vô cùng tốt với Tô Dĩ Ninh, nghe cô nói vậy liền cười tươi rói: "Tô tiểu thư khách sáo quá, đây là bổn phận của chúng tôi mà. Để tôi đưa cô lên xem phòng nhé."
"Vâng, làm phiền thím."
Thím Tiền vừa dẫn đường đi vào trong, vừa nhiệt tình giới thiệu sơ lược về tình hình nhân sự trong biệt thự cho Tô Dĩ Ninh: "Trong biệt thự này, ngoài tôi và con bé Lan Tâm ra, còn có một quản gia và một tài xế. Tài xế chính là lão Lý vừa lái xe đưa hai người về đấy ạ. Nếu cô có việc cần ra ngoài, cứ bảo ông ấy đưa đi. Còn quản gia là chồng tôi, ông ấy đang ở ngoài vườn cắt tỉa cây cảnh. Lát nữa tôi sẽ gọi ông ấy vào chào cô."
Khóe môi Tô Dĩ Ninh giữ nụ cười nhạt: "Không cần phải cố ý gọi chú ấy vào đâu ạ. Tôi ở đây chỉ là ở nhờ tạm thời, tôi sẽ cố gắng hạn chế tối đa việc gây phiền phức cho mọi người."
"Ấy c.h.ế.t, sao lại gọi là gây phiền phức được! Tô tiểu thư, cô có yêu cầu hay cần gì cứ việc sai bảo, chúng tôi không thấy phiền chút nào đâu!"
Tô Dĩ Ninh: "..."
Không biết có phải do cô nhạy cảm quá hay không, nhưng cô luôn cảm thấy thái độ của thím Tiền đối với mình có phần quá mức nhiệt tình, giống như đang đón nữ chủ nhân về nhà vậy.
Trong lúc trò chuyện, mấy người đã bước lên đến tầng hai.
Thím Tiền đẩy cánh cửa căn phòng thứ hai bên tay phải, tươi cười nói: "Tô tiểu thư, đây là phòng của cô. Cô xem thử có chỗ nào không ưng ý cần thay đổi không, cứ nói để tôi cho người sắp xếp lại."
Tô Dĩ Ninh bước vào phòng. Tông màu chủ đạo của căn phòng là sự kết hợp giữa xanh dương nhạt và trắng tinh khôi, mang lại cảm giác vô cùng mát mẻ, thanh lịch và dễ chịu.
Cửa sổ đang mở hé, tấm rèm voan mỏng màu xanh nhạt khẽ bay bay theo làn gió. Bên bậu cửa sổ đặt một chiếc bàn trà tròn nhỏ, trải khăn trải bàn ren màu be. Trong chiếc bình pha lê trên bàn cắm vài cành hoa dành dành trắng muốt, trên những cánh hoa mỏng manh vẫn còn đọng lại vài giọt sương mai lấp lánh, rõ ràng là vừa mới được cắt từ vườn vào. Trong không khí thoang thoảng mùi hương hoa dành dành thanh khiết, dịu nhẹ.
"Tôi rất thích căn phòng này. Cảm ơn thím Tiền."
Thấy nụ cười chân thành rạng rỡ của Tô Dĩ Ninh, tảng đá trong lòng thím Tiền như được gỡ bỏ. Bà cười đáp: "Tô tiểu thư ưng ý là tốt rồi. Phòng của tiểu thiếu gia ở ngay căn thứ ba bên cạnh. Nếu cô không có dặn dò gì thêm, tôi xin phép xuống bếp chuẩn bị bữa trưa trước. Có việc gì cô cứ bấm chuông gọi tôi hoặc Lan Tâm nhé."
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Vâng, thím cứ đi làm việc đi ạ."
Sau khi thím Tiền kéo tay Lan Tâm rời đi, Tô Dĩ Ninh cúi xuống nhìn Đậu Đậu: "Đậu Đậu, con có muốn về phòng ngủ một giấc không?"
Tối qua khi biết sáng nay được xuất viện, Đậu Đậu đã phấn khích đến mức trằn trọc cả đêm, chỉ chợp mắt được vài tiếng đồng hồ. Vừa rồi ngồi trên xe, mí mắt thằng bé đã sụp xuống dính c.h.ặ.t vào nhau, rõ ràng là đang rất thiếu ngủ.
Đậu Đậu nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn: "Mẹ ơi, con có thể ngủ ở đây với mẹ được không?"
Mặc dù Đậu Đậu đã cố gắng che giấu, nhưng Tô Dĩ Ninh vẫn tinh ý nhận ra sự bất an và hoảng sợ ẩn sâu trong đôi mắt to tròn của con trai.
Cô đau lòng vươn tay xoa đầu thằng bé, dịu dàng mỉm cười: "Đương nhiên là được rồi."
Sau khi dỗ Đậu Đậu chìm vào giấc ngủ say, Tô Dĩ Ninh nhẹ nhàng bước đến ngồi xuống chiếc sofa êm ái bên cửa sổ. Cô rũ mắt nhìn ra khoảng sân vườn rộng lớn bên ngoài, không biết đang suy tính điều gì.
*
Dưới nhà bếp.
Lan Tâm điên cuồng vò nát mớ rau xanh trong tay, hai hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t lại, khuôn mặt vặn vẹo vì ghen tức và bất mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Dì ơi, dì làm cái quái gì mà phải khúm núm, nịnh bợ cái cô Tô tiểu thư đó thế? Con thấy ả ta rõ ràng là loại đàn bà tâm cơ, chỉ muốn mượn đứa con rơi để trèo cao bước vào hào môn thôi! Tuyệt đối không thể để cậu chủ bị loại hồ ly tinh lẳng lơ đó quyến rũ được!"
Thím Tiền đang đứng canh nồi canh hầm trên bếp, nghe cháu gái nói vậy liền quay đầu lại. Thấy rổ rau xanh tươi mơn mởn đã bị ả vò nát bét, bà xót ruột giật phắt lấy rổ rau từ tay ả.
"Cô ta có tâm cơ hay không thì liên quan cái thá gì đến con? Con đừng có quên thân phận của mình, con chỉ là một người giúp việc làm công ăn lương! Hơn nữa, dì thấy Tô tiểu thư là người rất tốt, ăn nói nhỏ nhẹ, tính tình dịu dàng, trông rất dễ gần."
Lan Tâm cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt: "Mới dọn vào thì đương nhiên phải diễn vai bạch liên hoa cho đạt rồi! Dì cứ chờ xem, dăm ba bữa nữa ả ta có lòi đuôi cáo ra không! Hơn nữa, cậu chủ đã có vị hôn thê đàng hoàng rồi. Con thấy Hoàng tiểu thư tốt hơn ả ta gấp một nghìn, một vạn lần!"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Hoàng Y Nhân dù sao cũng là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc của nhà họ Hoàng. Cô ta gả cho Thẩm Tứ là môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc. Lan Tâm có ghen tị cũng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt vì khoảng cách thân phận quá lớn.
Nhưng Tô Dĩ Ninh thì tính là cái thá gì?
Chẳng qua chỉ là một con đàn bà đê tiện, lén lút bò lên giường Thẩm Tứ rồi đẻ ra một đứa con hoang, giờ lại muốn dùng đứa trẻ làm công cụ để trèo cao. Chỉ là một con khốn mưu mô xảo quyệt, căn bản không xứng xách dép cho Thẩm Tứ!
Thím Tiền tức giận trừng mắt lườm ả một cái sắc lẹm, giọng điệu mang theo sự cảnh cáo nghiêm khắc: "Bất kể là Hoàng tiểu thư hay Tô tiểu thư, đều không đến lượt con xen mỏ vào! Dì khuyên con tốt nhất nên dẹp ngay mấy cái suy nghĩ trèo cao không đứng đắn đó đi! Nếu không, dì sẽ đích thân báo cáo với cậu chủ để đuổi cổ con ra khỏi đây!"
Lan Tâm bĩu môi cãi bướng: "Biết rồi, biết rồi!"
"Con tốt nhất là nên khắc ghi lời dì nói vào não! Cậu chủ không phải là người mà loại như con có thể mơ tưởng đến đâu!"
Lan Tâm nghe những lời ch.ói tai này của thím Tiền thì vô cùng khó chịu. Ả quay ngoắt mặt đi, kiếm cớ lảng tránh: "Hết trà rồi, con ra ngoài bảo chú Lý đi mua thêm một ít về đây."
Nói xong, ả hất cằm kiêu ngạo rồi quay người giậm chân bình bịch bước ra khỏi bếp.
Nhìn theo bóng lưng hậm hực của cháu gái, trong mắt thím Tiền tràn ngập sự bất lực. Nếu không phải Lan Tâm là cháu gái ruột của bà, và người anh trai quá cố trước khi nhắm mắt đã trăng trối nhờ bà cưu mang nó, thì ngay cái ngày bà phát hiện ra Lan Tâm có ý đồ dơ bẩn với Thẩm Tứ, bà đã tống cổ nó ra đường rồi.
Haiz...
Dù sao có bà ở đây giám sát c.h.ặ.t chẽ, con ranh Lan Tâm chắc cũng chẳng gây ra được sóng gió gì lớn. Cứ mặc kệ nó vậy.
Gần trưa, thím Tiền vừa bưng thố canh nóng hổi đặt lên bàn ăn, chuẩn bị lên lầu gọi mẹ con Tô Dĩ Ninh xuống dùng bữa, thì chợt nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ ngoài cửa.
Bà quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là bóng dáng cao lớn, bễ nghễ của Thẩm Tứ đang sải bước đi vào. Trong mắt bà lóe lên một tia kinh ngạc tột độ.
Bình thường vào những ngày đi làm, Thẩm Tứ rất hiếm khi về nhà ăn trưa. Cho dù có để quên tài liệu quan trọng, anh cũng chỉ sai thư ký đến lấy.
"Cậu chủ, cậu về rồi ạ. Trưa nay cậu đã dùng bữa ở công ty chưa?"
Thẩm Tứ dừng bước, cởi áo khoác vest vắt lên tay, nhạt nhẽo đáp: "Chưa. Dọn thêm một bộ bát đũa nữa đi."
Thím Tiền mừng rỡ gật đầu lia lịa: "Vâng ạ! Để tôi lên lầu gọi Tô tiểu thư và tiểu thiếu gia xuống ăn cơm ngay."
"Ừm."
Tô Dĩ Ninh dắt tay Đậu Đậu đi xuống lầu. Vừa bước vào phòng ăn, đập vào mắt cô là hình ảnh Thẩm Tứ đang ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa. Đáy mắt cô xẹt qua một tia kinh ngạc.
"Thẩm tổng, chào buổi trưa."
Kể từ khi hai người đạt được thỏa thuận ngầm không đối đầu gay gắt với nhau nữa, bầu không khí mỗi lần chạm mặt đã hòa hoãn hơn rất nhiều.