Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 412: Bữa Tối Ấm Áp Và Cuộc Hẹn Đêm Khuya



Thẩm Tứ khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua khuôn mặt đẫm nước mắt của Hoàng Y Nhân. Anh thật sự không hiểu tại sao trong đầu người phụ nữ này lại chứa chấp những suy nghĩ vô vị và nực cười đến vậy.

Đối với Tô Dĩ Ninh, anh hoàn toàn không có lấy một tia hứng thú, nói gì đến chuyện yêu đương nhăng nhít. Đó là điều tuyệt đối không thể xảy ra.

Nhưng anh cũng lười phải mở miệng giải thích với ả: "Cô muốn nghĩ sao thì tùy."

Chút hy vọng mong manh cuối cùng sót lại trong lòng Hoàng Y Nhân triệt để vỡ vụn. Ả nặn ra một nụ cười méo mó, trông còn t.h.ả.m hại hơn cả khóc.

Ả không cam tâm! Năm năm trước ả đã bại dưới tay Tô Dĩ Ninh, không ngờ năm năm sau, lịch sử lại lặp lại một cách nhục nhã thế này!

"Thẩm Tứ, em đồng ý hủy hôn! Nhưng em thề với anh, nhất định sẽ có ngày anh phải hối hận vì quyết định hôm nay!"

Gào lên câu c.h.ử.i rủa cuối cùng, ả quay người, ôm mặt khóc lóc chạy trối c.h.ế.t ra khỏi phòng làm việc của Tổng giám đốc.

Khuôn mặt góc cạnh của Thẩm Tứ không hề có lấy một tia gợn sóng. Anh thản nhiên cầm tập tài liệu trên bàn lên, tiếp tục vùi đầu vào công việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

*

Buổi chiều, thím Tiền gõ cửa phòng Tô Dĩ Ninh, cung kính hỏi xem tối nay cô muốn dùng món gì.

Đậu Đậu đang ngồi chơi xếp hình bên cạnh vội vàng vứt đồ chơi, chạy tới kéo kéo tay áo Tô Dĩ Ninh, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy tha thiết: "Mẹ ơi, mẹ đã hứa sẽ làm đùi gà chiên giòn cho con rồi mà! Con muốn ăn đùi gà chiên giòn!"

Nhìn dáng vẻ thèm thuồng đáng yêu của con trai, Tô Dĩ Ninh không nhịn được bật cười cưng chiều: "Được rồi, chiều ý con. Ngoài đùi gà ra, con còn muốn ăn món gì nữa không?"

"Dạ có! Con muốn ăn sườn xào chua ngọt, bò hầm khoai tây, thịt kho tàu của mẹ làm nữa..."

Đậu Đậu liến thoắng kể một lèo hơn chục món ăn. Đó đều là những món tủ do chính tay Tô Dĩ Ninh nấu, nhưng ngày thường vì công việc quá bận rộn, cô rất ít khi có thời gian vào bếp làm cho con ăn.

"Làm nhiều món như vậy hai mẹ con mình ăn không hết đâu. Hôm nay mẹ chọn làm trước vài món, sau này có thời gian mẹ sẽ từ từ nấu hết cho con ăn, chịu không?"

"Dạ vâng ạ!"

Tô Dĩ Ninh quay sang nhìn thím Tiền: "Thím Tiền, phiền thím giúp tôi chuẩn bị sẵn nguyên liệu nhé. Tối nay tôi sẽ đích thân vào bếp."

"Vâng, Tô tiểu thư."

Sau khi liệt kê danh sách các nguyên liệu cần thiết cho thím Tiền, bà liền nhanh nhẹn xuống lầu chuẩn bị.

Chơi đùa cùng Đậu Đậu thêm một lúc, Tô Dĩ Ninh mới thay đồ mặc nhà thoải mái rồi đi xuống bếp.

Trong bếp, tất cả những nguyên liệu cô yêu cầu đều đã được bày biện sẵn sàng. Thím Tiền thậm chí còn chu đáo rửa sạch sẽ, thái sẵn thịt và nhặt rau gọn gàng. Tô Dĩ Ninh chỉ việc xắn tay áo lên và bắt đầu trổ tài.

Đậu Đậu lon ton chạy theo sau lưng Tô Dĩ Ninh. Vốn dĩ cậu nhóc định phụ mẹ một tay, nhưng lượn lờ một vòng phát hiện chẳng có việc gì vừa sức mình, bèn ngoan ngoãn bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngồi ngay cửa bếp, chống cằm say sưa ngắm nhìn bóng lưng bận rộn của mẹ.

Nhìn thấy cảnh tượng bình dị mà ấm áp này, trong mắt thím Tiền ánh lên niềm vui sướng khó tả. Trước đây, căn biệt thự rộng lớn này lúc nào cũng lạnh lẽo, u ám như một hầm băng. Nhưng từ ngày Tô Dĩ Ninh và Đậu Đậu dọn đến, nơi này đã tràn ngập sinh khí và náo nhiệt hơn hẳn.

Nếu Tô Dĩ Ninh và Đậu Đậu có thể danh chính ngôn thuận ở lại đây mãi mãi, chắc chắn căn nhà này sẽ luôn ngập tràn tiếng cười hạnh phúc.

Chưa đầy hai tiếng đồng hồ, Tô Dĩ Ninh đã thoăn thoắt hoàn thành xong ba món mặn và một món canh.

Sợ Đậu Đậu ăn nhiều đồ chiên rán sẽ đầy bụng không ăn được cơm, nên cô chỉ đặc cách chiên cho cậu nhóc đúng một chiếc đùi gà.

Lúc Tô Dĩ Ninh múc thức ăn ra đĩa, Đậu Đậu đã gặm sạch sẽ chiếc đùi gà chiên giòn, đang thòm thèm mút mát mấy ngón tay dính mỡ.

Vừa nhìn thấy đĩa sườn xào chua ngọt đỏ au, bóng bẩy - món khoái khẩu của mình được bưng ra, hai mắt cậu nhóc lập tức sáng rực lên như sao trời. Đậu Đậu vội vàng nhảy phắt khỏi ghế, chạy lon ton đến bên cạnh Tô Dĩ Ninh, nịnh nọt: "Mẹ ơi, để con nếm thử xem sườn đã chín mềm chưa giúp mẹ nhé!"

Tô Dĩ Ninh cúi đầu nhìn bộ dạng háu ăn của con trai. Thấy ánh mắt thằng bé dính c.h.ặ.t vào đĩa sườn xào chua ngọt trên tay mình, hoàn toàn không thèm liếc nhìn mẹ lấy một cái, cô không khỏi phì cười. Cô gắp một miếng sườn nhiều thịt nhất, cẩn thận thổi nguội.

"Cẩn thận kẻo bỏng miệng đấy."

Đậu Đậu hai tay đón lấy miếng sườn, chu môi thổi phù phù thêm mấy cái. Ngay lúc cậu nhóc há to miệng chuẩn bị c.ắ.n, thì một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía cửa bếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Hai người đang làm cái gì vậy?"

Đậu Đậu bị âm thanh bất thình lình này dọa cho giật nảy mình. Miếng sườn trên tay trượt đi, rơi "bộp" một tiếng xuống sàn nhà.

Cậu nhóc đau lòng nhìn miếng sườn xào chua ngọt ngon lành nằm lăn lóc trên đất, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó đầy vẻ tiếc nuối.

Tô Dĩ Ninh quay đầu nhìn ra cửa bếp. Đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Tứ, cô giữ vẻ mặt bình thản, nhạt nhẽo đáp: "Đậu Đậu thèm ăn đồ tôi nấu nên tôi làm vài món. Thẩm tổng chắc đã dùng bữa tối ở bên ngoài rồi nhỉ?"

Đáy mắt Thẩm Tứ xẹt qua một tia u ám. Ý của người phụ nữ này là không muốn anh ngồi ăn chung bàn với mẹ con cô ta sao?

Không hiểu sao, trong lòng anh dâng lên một cỗ bực dọc khó tả.

Im lặng vài giây, anh lạnh lùng buông một câu: "Ăn rồi. Tôi còn có việc cần xử lý, lên thư phòng trước đây."

Tô Dĩ Ninh gật đầu cho có lệ: "Được."

Ngay khoảnh khắc anh xoay người rời đi, khóe mắt anh vô tình bắt được cảnh Tô Dĩ Ninh đang nở nụ cười dịu dàng, gắp một miếng sườn khác đút cho Đậu Đậu. Cả hai mẹ con đều cười nói vô cùng vui vẻ.

Sắc mặt Thẩm Tứ lập tức đen kịt lại. Áp suất thấp tỏa ra từ người anh lạnh lẽo đến mức gần như đóng băng toàn bộ không khí trong phòng khách.

Nghe tiếng bước chân nặng nề của anh khuất dần trên cầu thang, Tô Dĩ Ninh mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi cô thật sự sợ Thẩm Tứ mặt dày nói chưa ăn. Cô hoàn toàn không muốn ngồi ăn chung bàn với anh, càng không muốn anh động đũa vào những món do chính tay cô nấu.

Ăn tối xong xuôi, Tô Dĩ Ninh đang định dắt Đậu Đậu lên lầu tắm rửa thì điện thoại trong túi chợt rung lên. Là Chương Toại gọi đến.

"Dĩ Ninh, anh đến Thâm Quyến rồi. Anh vừa mới xuống máy bay, anh muốn gặp em một lát."

Giọng Chương Toại qua điện thoại nghe vô cùng mệt mỏi và khàn đặc. Mấy ngày nay, để nhanh ch.óng bàn giao xong xuôi công việc ở công ty rồi bay đến Thâm Quyến tìm cô, anh gần như đã thức trắng đêm không ngủ.

Tô Dĩ Ninh liếc nhìn đồng hồ treo tường, nhẹ giọng đáp: "Được. Anh đang ở khách sạn nào, em sẽ bắt xe qua tìm anh."

Cúp điện thoại, Tô Dĩ Ninh giao Đậu Đậu cho thím Tiền, nhờ bà tắm rửa và dỗ thằng bé đi ngủ giúp mình. Sau đó, cô vội vàng thay đồ, bắt taxi đi thẳng vào trung tâm thành phố.

Trong thư phòng tĩnh lặng, Thẩm Tứ đang vùi đầu duyệt tài liệu. Đột nhiên, khóe mắt anh bắt được ánh đèn pha ô tô lóe lên ngoài cổng biệt thự. Anh nhíu mày, gọi vọng ra ngoài cửa: "Lan Tâm."

Lan Tâm đang đứng túc trực ngoài hành lang, nghe thấy tiếng Thẩm Tứ gọi liền mừng rỡ đẩy cửa bước vào, giọng điệu nũng nịu: "Cậu chủ, ngài gọi con có việc gì sai bảo ạ?"

"Vừa rồi ai ra ngoài vậy?"

"Dạ, là Tô tiểu thư ạ. Vừa nãy cô ấy nhận được một cuộc điện thoại của ai đó rồi vội vàng đi ngay, đến cả tiểu thiếu gia cũng vứt cho thím Tiền không thèm ngó ngàng tới." Ả ta cố tình nhấn mạnh, thêm mắm dặm muối.

Thẩm Tứ nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày sắc lẹm. Giờ này đã khuya khoắt, cô ta còn lén lút ra ngoài làm cái quái gì?

Nhưng chỉ một giây sau, nhớ lại khuôn mặt lạnh nhạt, xa cách của người phụ nữ đó khi đối diện với mình, Thẩm Tứ lại bực bội đè nén sự nghi ngờ xuống đáy lòng.

Cô ta đi đâu, làm gì, gặp gỡ thằng đàn ông nào, thì có liên quan cái thá gì đến anh!

"Biết rồi. Cô ra ngoài đi."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Thấy Thẩm Tứ không hề có phản ứng tức giận hay ghen tuông gì trước việc Tô Dĩ Ninh bỏ bê con cái để đi chơi đêm, trong mắt Lan Tâm xẹt qua một tia không cam lòng. Ả bĩu môi, hậm hực quay người bước ra ngoài.

Không sao, ngày tháng còn dài. Ả còn thiếu gì cơ hội để châm ngòi thổi gió, bôi nhọ con tiện nhân đó trước mặt Thẩm Tứ.

Một tiếng sau, chiếc taxi chở Tô Dĩ Ninh đỗ xịch trước sảnh Khách sạn Hải Vân - khách sạn 5 sao sang trọng bậc nhất Thâm Quyến.

Vừa bước qua cửa xoay, cô đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Chương Toại đang ngồi ở khu vực ghế chờ VIP. Cô sững người mất một nhịp, rồi nhanh chân sải bước tiến lại gần.

Nghe thấy tiếng giày cao gót gõ nhịp nhàng trên nền đá cẩm thạch, người đàn ông đang cúi đầu nhắn tin ngẩng phắt lên. Đôi mắt vốn dĩ mệt mỏi, tĩnh lặng của anh lập tức bừng sáng khi nhìn thấy cô.