Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 429: Sự Quan Tâm Bất Ngờ



Thẩm Tứ nhíu mày, định bụng từ chối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc và kiên định của Tô Dĩ Ninh, cuối cùng anh chỉ hừ lạnh một tiếng: "Tùy cô."

Nói xong, anh xoay người đi vào biệt thự. Tô Dĩ Ninh lẳng lặng đi theo sau. Sau khi vào phòng khách, cô lấy túi chườm đá từ tủ lạnh, dùng khăn lông bọc lại cẩn thận rồi đi đến trước mặt Thẩm Tứ.

"Thẩm tổng, anh ngồi xuống đi."

Thẩm Tứ nghe lời ngồi xuống, gương mặt vẫn âm trầm như cũ. Tô Dĩ Ninh cầm túi đá đã bọc kỹ, nhẹ nhàng áp lên má anh.

"Có thể hơi lạnh một chút, anh chịu khó nhé."

Tay cô hơi run rẩy, cô có thể cảm nhận được luồng khí lạnh toát ra từ người Thẩm Tứ.

"Xin lỗi Thẩm tổng, đều tại tôi mang đến phiền phức cho anh."

Vì cô đứng rất gần, mùi hương sữa tắm thanh mát sau khi tắm xong trên người cô cứ thế len lỏi vào cánh mũi anh. Đôi mắt Thẩm Tứ lập tức trở nên thâm trầm. Anh rũ mắt, ánh mắt bỗng khựng lại.

Cổ áo ngủ của Tô Dĩ Ninh khá rộng, lúc này cô lại đang cúi đầu, từ góc độ của anh có thể nhìn thấy thấp thoáng cảnh xuân trước n.g.ự.c cô. Một luồng khô nóng từ bụng dưới bốc lên, vành tai Thẩm Tứ không tự chủ được mà đỏ ửng. Anh vội vàng dời mắt đi, nhưng trong đầu lại không ngừng tua lại hình ảnh vừa rồi.

Vì anh im lặng không nói lời nào, bầu không khí càng trở nên áp lực. Ngay lúc Tô Dĩ Ninh tưởng anh sẽ không trả lời, Thẩm Tứ đột nhiên lên tiếng: "Không có lần sau."

Tô Dĩ Ninh vội vàng gật đầu: "Nhất định sẽ không có lần sau."

Xử lý xong, cô thở phào nhẹ nhõm: "Thẩm tổng, mấy ngày tới anh chú ý ăn uống thanh đạm một chút nhé."

Thẩm Tứ lạnh nhạt đáp: "Ừ."

Giữa hai người rơi vào im lặng. Tô Dĩ Ninh thu dọn túi đá, ngước nhìn anh: "Thẩm tổng, anh có thể cho tôi phương thức liên lạc của Thẩm Nghi Tu không?"

Đôi mắt Thẩm Tứ nheo lại: "Cô muốn liên lạc với cậu ta làm gì?"

"Tôi lo cho Vi Vi... Tôi muốn hỏi xem anh ta đã đuổi kịp cô ấy chưa..."

Nhìn thấy sự lo lắng và áy náy chân thành trong mắt cô, Thẩm Tứ trầm giọng: "Cô yên tâm đi, có cậu ta ở đó, Thời Vi sẽ không sao đâu."

"Tôi vẫn muốn có số để xác nhận lại, như vậy mới yên tâm được."

Thẩm Tứ nhíu mày, định nói gì đó thì điện thoại đột nhiên rung lên. Thấy là Thẩm Nghi Tu gọi đến, trong mắt anh hiện lên vẻ lạnh lẽo, một lúc sau mới bắt máy: "Chuyện gì?"

Giọng nói nôn nóng của Thẩm Nghi Tu truyền đến: "Tiểu thúc, chú có thể bảo thím nhỏ qua đây một chuyến không... Cháu đuổi kịp Thời Vi rồi, nhưng cảm xúc của cô ấy hiện tại rất không ổn định, cứ tự nhốt mình trong xe không chịu ra. Cháu nghĩ cần thím nhỏ đích thân đến đây để giải tỏa hiểu lầm."

Sắc mặt Thẩm Tứ trầm xuống. Anh định từ chối, nhưng hình ảnh Tô Dĩ Ninh cầu khẩn nhìn mình lúc nãy bất chợt hiện lên trong đầu. Bàn tay cầm điện thoại của anh chậm rãi siết c.h.ặ.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Để tôi hỏi cô ấy."

Anh nhìn sang Tô Dĩ Ninh, thấp giọng nói: "Thẩm Nghi Tu đuổi kịp Thời Vi rồi. Cậu ta nói cô ấy đang rất bất ổn, muốn cô qua đó một chuyến. Cô có muốn đi không?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh vội vàng gật đầu: "Có, tôi muốn đi ngay... Thẩm tổng, phiền anh bảo tài xế đưa tôi đi được không?"

Thẩm Tứ không trả lời, chỉ nói vào điện thoại: "Gửi địa chỉ qua đây", rồi cúp máy. Anh cất điện thoại, đứng dậy cầm lấy chìa khóa xe: "Đi thôi."

Thấy Thẩm Tứ định đích thân đưa mình đi, Tô Dĩ Ninh ngẩn người không tin nổi, vội nói: "Thẩm tổng, không cần phiền anh đích thân đi đâu, bảo tài xế đưa tôi đi là được rồi."

Vừa dứt lời, Thẩm Tứ đã mất kiên nhẫn nhìn cô: "Giờ này chú Trần đã ngủ rồi, chẳng lẽ vì đưa cô đi mà bắt ông ấy phải dậy giữa đêm sao?"

Nói xong, anh không thèm nhìn cô nữa mà sải bước ra ngoài. Nhìn bóng lưng cao lớn của anh, Tô Dĩ Ninh c.ắ.n môi rồi lẳng lặng đi theo.

Hơn bốn mươi phút sau, chiếc Maybach màu đen dừng lại ở một bãi đất trống ngoại ô. Tô Dĩ Ninh vội vàng xuống xe. Thẩm Nghi Tu tiến lại gần: "Thím nhỏ, Thời Vi lúc nãy khóc nhiều lắm, giờ cảm xúc mới tạm ổn định một chút. Thím cứ từ từ giải thích, cháu ở ngay gần đây, có chuyện gì cứ gọi cháu."

Vì quá lo lắng, Tô Dĩ Ninh cũng không để ý đến cách xưng hô của anh ta, gật đầu: "Được, anh Thẩm, cảm ơn anh!"

Thẩm Nghi Tu xua tay: "Mau vào nói chuyện với cô ấy đi."

Tô Dĩ Ninh hít sâu một hơi, chậm rãi đi đến bên xe của Thời Vi. Thời Vi ngồi trong xe, đôi mắt sưng húp. Thấy bóng dáng Tô Dĩ Ninh, cô lập tức quay mặt đi chỗ khác.

Tô Dĩ Ninh gõ nhẹ vào cửa kính: "Vi Vi, mở cửa ra được không? Chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi."

Thời Vi vẫn quay mặt đi, không thèm để ý. Tô Dĩ Ninh đã lừa cô suốt năm năm, cô không thể dễ dàng tha thứ như vậy được. Nghĩ đến những đau khổ mình đã trải qua, Thời Vi cảm thấy vừa tủi thân vừa uất ức. Cô ấy đâu có biết năm năm qua mình đã sống thế nào!

Tô Dĩ Ninh thở dài, kiên nhẫn khuyên nhủ. Một lúc lâu sau, Thời Vi mới chịu mở cửa xe, hét lên: "Mình coi cậu là bạn thân nhất, vậy mà cậu lại lừa mình!"

Tô Dĩ Ninh nắm lấy tay bạn: "Vi Vi, mình không cố ý, chuyện này thật sự có quá nhiều nỗi khổ tâm."

Thời Vi hất tay cô ra: "Nỗi khổ tâm gì mà khiến cậu phải giấu mình lâu đến thế?"

Tô Dĩ Ninh hít một hơi thật sâu, bắt đầu chậm rãi kể lại những gì mình đã trải qua trong mấy năm qua. Thời Vi lắng nghe, sự phẫn nộ trên mặt dần biến mất, thay vào đó là vẻ kinh ngạc và xót xa.

Cuối cùng, Thời Vi ôm chầm lấy Tô Dĩ Ninh, khóc nức nở: "Xin lỗi, là mình đã hiểu lầm cậu."

Tô Dĩ Ninh cũng rơi nước mắt, ôm c.h.ặ.t lấy bạn: "Người phải nói xin lỗi là mình mới đúng."