Thấy Thẩm Tứ sải bước rời đi, Tô Dĩ Ninh vội vàng đuổi theo. Thẩm Tứ chân dài, cô phải chạy thật nhanh mới chặn được anh lần nữa ở phòng khách. Gương mặt anh lạnh lùng, tỏa ra luồng khí áp bức: "Tránh ra."
Tô Dĩ Ninh lắc đầu, ngước nhìn anh đầy khẩn thiết: "Thẩm tổng, tôi xin lỗi anh. Những tổn thất gây ra cho Thanh Hồng, tôi sẽ tìm cách bồi thường. Xin anh đừng giấu Đậu Đậu đi."
Cô hiểu rõ, nếu Thẩm Tứ muốn giấu đứa bé, anh có hàng ngàn cách để khiến cô không bao giờ tìm thấy. Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cô, lòng Thẩm Tứ trào dâng một nỗi bực bội khó tả. Anh định lên tiếng thì Đậu Đậu đột nhiên từ phòng ăn lao ra, dùng hết sức đẩy mạnh anh một cái rồi chắn trước mặt Tô Dĩ Ninh, phẫn nộ nhìn anh.
"Ông bắt nạt mẹ! Ông là đồ bố tồi, tôi không cần ông làm bố nữa! Tôi muốn chú Chương làm bố tôi cơ! Hu hu hu..."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nói xong, nước mắt Đậu Đậu trào ra như mưa. Tô Dĩ Ninh vội vàng quỳ xuống dỗ dành: "Đậu Đậu, bố không bắt nạt mẹ đâu. Chúng ta chỉ đang nói chuyện hơi to tiếng một chút thôi. Con trai không được khóc nhè, nín đi con."
Đậu Đậu vừa lau nước mắt vừa nức nở: "Nhưng mà... nhưng mà chân mẹ chảy m.á.u kìa, nhất định là do ông ấy đ.á.n.h!"
Lúc này Tô Dĩ Ninh mới để ý đến vết thương trên mu bàn chân, cô vội trấn an: "Vừa rồi mẹ không cẩn thận làm vỡ đĩa, bị mảnh vỡ cứa vào thôi, không liên quan đến bố đâu."
Thẩm Tứ vốn đang tím tái mặt mày vì lời nói của Đậu Đậu, nghe vậy liền cúi xuống nhìn chân cô, ánh mắt chợt chùng xuống. Trên mu bàn chân trắng nõn như ngọc là một vết cắt sâu, m.á.u vẫn đang rỉ ra. Bàn tay anh vô thức siết c.h.ặ.t, nhưng lời nói ra vẫn đầy vẻ châm chọc: "Đừng tưởng dùng cách giả vờ đáng thương này mà tôi sẽ mủi lòng. Chuyện cô tính kế tôi, tôi sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu!"
Tô Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn anh, lạnh giọng: "Đủ rồi! Đây là chuyện giữa người lớn, anh đừng nói những lời đó trước mặt con trẻ!"
Thẩm Tứ im lặng nhìn cô, gương mặt không chút biểu cảm nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo như băng. Thím Tiền nghe thấy tiếng động liền chạy ra. Thấy Tô Dĩ Ninh đang dỗ Đậu Đậu còn Thẩm Tứ thì đứng trơ mắt nhìn, bà vội vàng tiến lên.
"Thiếu gia, cô Tô, hai người làm sao vậy? Sao Đậu Đậu lại khóc thế này? Ôi trời, cô Tô, chân cô bị thương rồi! Để tôi đi lấy hộp cứu thương!"
Thím Tiền nhanh ch.óng mang hộp t.h.u.ố.c ra: "Cô Tô, mau ra sofa ngồi đi, để tôi xử lý vết thương cho cô."
Tô Dĩ Ninh lắc đầu, cảm kích nhìn bà: "Không cần đâu thím, tự tôi làm được rồi."
"Để tôi làm cho, cô đang đau thế này làm sao tự làm được."
Thấy thím Tiền kiên trì, Tô Dĩ Ninh đành gật đầu: "Vậy làm phiền thím quá."
Cô nhẹ nhàng lau nước mắt cho Đậu Đậu, dịu dàng nói: "Đậu Đậu ngoan, mẹ không sao đâu."
Đậu Đậu vẫn nức nở, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy góc áo cô, trong mắt tràn đầy nỗi sợ hãi. Tô Dĩ Ninh dắt con ra sofa ngồi. Thím Tiền nhanh nhẹn xử lý vết thương cho cô. Lúc cất hộp t.h.u.ố.c, thấy Thẩm Tứ vẫn đứng đó với gương mặt âm trầm, thím Tiền nhịn không được mà khuyên nhủ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thiếu gia, tôi không biết cậu và cô Tô có mâu thuẫn gì, nhưng dù thế nào cũng không nên để cô ấy bị thương, càng không nên cãi nhau trước mặt Đậu Đậu. Thằng bé còn nhỏ, hai người cứ thế này sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của cháu đấy."
Thẩm Tứ lạnh lùng liếc bà một cái: "Thím Tiền, thím cứ làm tốt việc của mình đi. Tôi thuê thím về không phải để thím dạy tôi cách hành xử."
Thím Tiền cúi đầu, không dám nói thêm lời nào. Phòng khách rơi vào một khoảng lặng ngột ngạt. Đúng lúc đó, Thẩm Nghi Tu bước vào. Nhận thấy bầu không khí bất thường, anh ta nhướng mày, nhìn Thẩm Tứ: "Tiểu thúc, có mấy văn kiện cần chú ký gấp."
"Vào thư phòng."
Thẩm Tứ xoay người đi thẳng, Thẩm Nghi Tu vội vàng theo sau. Ký xong giấy tờ, thấy Thẩm Nghi Tu vẫn chưa đi, Thẩm Tứ lạnh giọng: "Còn việc gì nữa?"
Thẩm Nghi Tu vẻ mặt hóng hớt: "Tiểu thúc, chú lại cãi nhau với thím nhỏ à?"
"Không liên quan đến cậu."
Nhìn sắc mặt âm trầm của anh, Thẩm Nghi Tu biết mình đoán đúng rồi.
"Tiểu thúc, chú đừng quên là trước đây chú đã nợ thím nhỏ rất nhiều. Hơn nữa cô ấy còn sinh cho chú một đứa con kháu khỉnh thế kia. Chú còn gì mà không hài lòng nữa mà cứ gây gổ với cô ấy? Chú làm vậy là hơi 'biết sướng mà không biết hưởng' đấy."
"Cậu có biết tại sao cậu theo đuổi Thời Vi năm năm mà cô ấy vẫn không thèm nhìn cậu lấy một cái không?" Thẩm Tứ vặn lại.
Thẩm Nghi Tu khựng lại, rồi nghiến răng: "Tiểu thúc, chú vạch trần vết sẹo của người khác là hơi quá đáng rồi đấy!"
"Vậy cậu lo chuyện bao đồng thì không quá đáng chắc?"
Đối diện với đôi mắt lạnh lẽo của Thẩm Tứ, Thẩm Nghi Tu giơ tay đầu hàng: "Được rồi, cháu không nói nữa. Công ty còn việc, cháu về trước đây."
Sau khi Thẩm Nghi Tu rời đi, Thẩm Tứ cầm tài liệu lên định xem nhưng không tài nào tập trung nổi. Anh bực bội ném xấp giấy xuống bàn, rút một điếu t.h.u.ố.c ra châm lửa. Hút xong một điếu, sự bực dọc trong lòng vẫn không hề thuyên giảm.
Thực ra, lời đe dọa không cho Tô Dĩ Ninh gặp Đậu Đậu chỉ là lời nói lúc nóng giận, nhưng lời đã thốt ra, giờ muốn rút lại cũng khó. Đặc biệt là khi nhớ lại đôi mắt đỏ hoe của cô, cơn giận của anh đã tan biến quá nửa. Thế nhưng, cứ nghĩ đến việc Đậu Đậu đòi nhận Chương Toại làm bố, ngọn lửa ghen tuông trong lòng Thẩm Tứ lại bùng lên dữ dội. Một người ngoài như hắn ta thì có thể tốt với nó bằng anh sao?
Đang mải suy nghĩ, điện thoại anh lại rung lên.