Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 438



Thấy Tô Dĩ Ninh còn muốn từ chối, mày Thẩm Tứ nhíu lại.

“Tự cô cân nhắc, là muốn cầm lấy sổ đỏ và chìa khóa dọn đi, hay là tiếp tục ở lại nơi này.”

Tô Dĩ Ninh nhịn không được c.ắ.n môi dưới: “Thẩm tổng, anh đã nói sẽ không uy h.i.ế.p tôi nữa.”

“Tôi cũng không uy h.i.ế.p cô, chỉ là để cô lựa chọn.”

“Nhưng hai lựa chọn này, tôi đều không muốn chọn.”

“Vậy thì tôi chọn giúp cô.”

Tô Dĩ Ninh còn chưa kịp nói chuyện, Thẩm Tứ đã nắm lấy tay cô, đặt chìa khóa và sổ đỏ vào trong tay cô.

Không ngờ anh sẽ làm như vậy, cơ thể Tô Dĩ Ninh mạnh mẽ cứng đờ.

Đang định giãy ra, Thẩm Tứ lại đã buông lỏng tay cô.

“Thẩm tổng…”

“Đừng từ chối tôi nữa, tôi chỉ muốn làm chút gì đó cho cô và Đậu Đậu, hơn nữa cái này đối với tôi mà nói cũng là chuyện nhỏ.”

Tô Dĩ Ninh còn muốn từ chối, Thẩm Tứ lại nâng cổ tay nhìn thời gian, thấp giọng nói: “Tôi sắp không kịp chuyến bay rồi, lúc cô và Đậu Đậu chuyển nhà tôi chắc là không có ở đây, để tài xế đưa hai người đi.”

“Được.”

Thẩm Tứ vội vàng rời đi, Tô Dĩ Ninh cầm chìa khóa và sổ đỏ tâm tình phức tạp trở về phòng ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Tô Dĩ Ninh bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình và Đậu Đậu.

Đậu Đậu vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô: “Mẹ, chúng ta muốn về Kinh Thành sao?”

Tô Dĩ Ninh vừa gấp quần áo vừa nhu thanh nói: “Không phải, chúng ta phải dọn ra ngoài ở.”

“Chúng ta không ở cùng bố nữa sao?”

Nghe ra giọng nói của cậu bé có chút run rẩy, Tô Dĩ Ninh dừng động tác trong tay quay đầu lại, nhu thanh nói: “Ừ, tuy rằng không ở cùng nhau nữa, nhưng sau này bố vẫn sẽ thường xuyên đi thăm con.”

“Dạ.”

Đậu Đậu cúi đầu, cảm xúc có chút sa sút.

Nhìn ra sự đau lòng của cậu bé, Tô Dĩ Ninh đi đến trước mặt cậu bé ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào cậu bé nói: “Đậu Đậu, con có phải không muốn dọn đi không?”

Đậu Đậu trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Mẹ, vẫn là dọn đi thôi… Bố đối xử với mẹ không tốt, hơn nữa mẹ ở đây cũng không vui, con không muốn mẹ không vui.”

Hốc mắt Tô Dĩ Ninh trong nháy mắt ươn ướt, cô ôm c.h.ặ.t Đậu Đậu vào lòng, giọng nói nghẹn ngào: “Đậu Đậu, mẹ có con là rất vui rồi.”

Đậu Đậu vươn bàn tay nhỏ, nhẹ nhàng vỗ lưng Tô Dĩ Ninh, hiểu chuyện nói: “Mẹ, con sẽ ngoan ngoãn, chúng ta dọn đến nơi mới cũng sẽ tốt thôi.”

Tô Dĩ Ninh buông Đậu Đậu ra, dùng tay lau nước mắt nơi khóe mắt, mỉm cười nói: “Được, vậy chúng ta cùng đi đến nơi mới, bắt đầu cuộc sống mới.”

Đậu Đậu gật đầu thật mạnh, trên mặt lộ ra một tia thần tình kiên định.

Đồ đạc của hai người không nhiều, thu dọn một buổi sáng là xong.

Lúc ăn cơm trưa, Tô Dĩ Ninh nói với thím Tiền chuyện muốn rời đi.

Thím Tiền sửng sốt một chút, canh trong tay suýt nữa làm đổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà vội vàng đặt canh xuống, vẻ mặt không dám tin nói: “Cô Tô, đang yên đang lành sao đột nhiên lại muốn đi? Có phải thiếu gia cậu ấy không cho cô tiếp tục ở đây không?”

Đối diện với đôi mắt quan tâm của thím Tiền, trong lòng Tô Dĩ Ninh trào dâng một dòng nước ấm.

Từ ngày đầu tiên cô tới nơi này, thím Tiền vẫn luôn đối xử rất tốt với cô.

Hiện tại sắp rời đi, cô cũng có chút không nỡ xa thím Tiền.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

“Thím Tiền, không phải đâu, là cháu và Đậu Đậu cùng dọn đi, Thẩm tổng đồng ý cho bọn cháu dọn ra ngoài.”

Thím Tiền ngẩn người: “Sao có thể…”

“Là thật ạ, hôm qua trước khi đi công tác anh ấy nói với cháu, thời gian qua rất cảm ơn sự chăm sóc của thím, sau này có thời gian cháu nhất định sẽ về thăm thím.”

Nghe vậy hốc mắt thím Tiền lập tức đỏ lên, nói về thăm bà, phỏng chừng sau khi rời đi, sẽ không quay lại nơi này nữa.

Dù sao, bà nhìn ra được, Tô Dĩ Ninh cũng không muốn tiếp xúc quá nhiều với Thẩm Tứ.

Bà lau mắt, quay đầu nói: “Trong bếp còn món nữa, tôi đi bưng ra.”

Nhìn bóng lưng buồn bã của bà, trong lòng Tô Dĩ Ninh cũng có chút khó chịu.

Nhưng cô không thể cứ ở đây mãi được, rời đi là chuyện sớm muộn.

Cơm trưa xong, Tô Dĩ Ninh và Đậu Đậu liền rời đi, không để tài xế đưa.

Thím Tiền nhìn bóng xe đi xa, trong mắt một mảnh mơ hồ, trong lòng đều là không nỡ.

Lan Tâm bên cạnh hừ lạnh một tiếng: “Cuối cùng cũng đi rồi, xem ra là quyến rũ thiếu gia không thành công, cũng đúng, thiếu gia mới chướng mắt loại phụ nữ tâm cơ thâm trầm này.”

“Lan Tâm, cháu câm miệng cho cô! Bất luận thiếu gia có để mắt đến cô Tô hay không, cũng vĩnh viễn sẽ không để mắt đến cháu, thu hồi mấy cái tâm tư vô dụng của cháu lại đi!”

Lan Tâm bĩu môi, quay mặt sang hướng khác, không nói nữa.

Thím Tiền cũng không thèm để ý đến cô ta, xoay người về biệt thự thu dọn phòng của Tô Dĩ Ninh.

Vừa bước vào phòng, liền nhìn thấy trên giường đặt một cuốn sổ đỏ, một chùm chìa khóa, còn có một tấm thẻ ngân hàng, không tự chủ được sửng sốt một chút.

Những thứ này bà không dám tùy tiện xử lý, vội vàng liên lạc với Thẩm Tứ.

Vừa đến khách sạn ở, Tô Dĩ Ninh liền nhận được điện thoại của Thẩm Tứ.

“Biệt thự tôi cho cô tại sao không nhận? Còn nữa, cô để lại một tấm thẻ ngân hàng là có ý gì?”

Tô Dĩ Ninh rũ mắt, từng câu từng chữ nói: “Thẩm tổng, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, tôi cũng không cần sự bồi thường của anh, hơn nữa biệt thự tôi tự mình cũng mua được, về phần tấm thẻ ngân hàng kia, tiền bên trong hẳn là đủ bồi thường tổn thất của Thanh Hồng trong khoảng thời gian này.”

Điện thoại đối diện trầm mặc vài giây, giọng nói lạnh băng của Thẩm Tứ truyền đến: “Cô đây là có ý gì? Định hoàn toàn vạch rõ giới hạn với tôi?!”

“Chúng ta vốn dĩ cũng đâu có quan hệ gì, không phải sao? Nhưng anh yên tâm, anh là bố của Đậu Đậu điểm này sẽ không thay đổi, anh muốn gặp Đậu Đậu cứ gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ không ngăn cản hai người gặp mặt.”

Vừa dứt lời, trong điện thoại liền truyền đến một trận tiếng tút tút.

Xem ra, Thẩm Tứ giận rồi.

Tô Dĩ Ninh thần sắc bình tĩnh cất điện thoại, mở máy tính bắt đầu xem nhà.