"Ông nội cháu đã qua đời vào đêm qua rồi. Hôm nay luật sư đến công bố di chúc, ông ấy nói thím và Đậu Đậu bắt buộc phải có mặt."
Tô Dĩ Ninh vô cùng kinh ngạc, cô không ngờ ông cụ Thẩm lại đột ngột ra đi như vậy.
"Ông ấy... chẳng phải cách đây không lâu sức khỏe vẫn còn tốt sao?"
Thẩm Nghi Tu thở dài, khẽ đáp: "Cháu cũng không rõ nữa... Bác sĩ trước đó quả thật nói sức khỏe ông đang dần hồi phục, nhưng đêm qua lại đột nhiên... Thôi, chuyện này để sau hãy nói, nếu thím có thời gian thì đưa Đậu Đậu qua đây một chuyến. Ông nội... chắc là có để lại chút gì đó cho Đậu Đậu..."
Tô Dĩ Ninh nhíu mày, trong lòng đầy vẻ kháng cự: "Dù ông ấy có để lại gì cho Đậu Đậu, chúng tôi cũng không cần."
Lúc ông còn sống, cô đã chưa từng nghĩ đến việc lấy bất cứ thứ gì từ nhà họ Thẩm, huống chi là bây giờ khi người đã khuất.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng nói bất đắc dĩ của Thẩm Nghi Tu lại vang lên: "Nhưng nếu thím không đến, luật sư sẽ không chịu tuyên đọc di chúc, vì quy định là phải có mặt đầy đủ mọi người liên quan. Làm phiền thím đến một chuyến được không..."
Nghĩ đến việc Thẩm Nghi Tu trước đây từng giúp đỡ Thời Vi, Tô Dĩ Ninh cân nhắc một lát rồi cũng đồng ý. Cô hỏi địa chỉ bệnh viện và số phòng rồi chuẩn bị xuất phát.
Khi cô đưa Đậu Đậu đến bệnh viện đã là một tiếng sau.
Trong phòng bệnh, ngoài Thẩm Nghi Tu còn có Thẩm Thế Ngạn, Thẩm Thục Uyển và Thẩm Tứ.
Vừa thấy mẹ con Tô Dĩ Ninh, Thẩm Thục Uyển đã cười khẩy đầy mỉa mai: "Luật sư Trịnh, ông già rồi nên lú lẫn à? Công bố di chúc của ba tôi mà lại gọi hai kẻ không liên quan đến đây làm gì? Nếu tôi nhớ không lầm, cô ta và Yến Chi đã ly hôn từ tám đời rồi? Coi là người nhà họ Thẩm kiểu gì?"
Giọng điệu của bà ta chua ngoa, cay nghiệt, chỉ thiếu điều chỉ thẳng vào mặt Tô Dĩ Ninh mà mắng nhiếc.
Tất nhiên, Tô Dĩ Ninh cũng chẳng định nể nang gì hạng người này.
Thế nhưng, chưa đợi cô lên tiếng, Thẩm Tứ đã nhìn Thẩm Thục Uyển bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Trong di chúc của ba có phần liên quan đến cô ấy và Đậu Đậu. Nếu cô không hài lòng, có thể xuống dưới đó mà hỏi trực tiếp ông ấy."
Sắc mặt Thẩm Thục Uyển trắng bệch, bà ta chỉ tay vào Thẩm Tứ, run rẩy vì giận: "Thẩm Tứ, anh có ý gì hả?! Anh trù tôi c.h.ế.t đấy à?!"
Thẩm Tứ lạnh lùng liếc bà ta một cái: "Nếu cô còn tiếp tục chỉ tay năm ngón với mẹ con họ, lời tôi nói có khi sẽ thành hiện thực đấy."
Thẩm Thục Uyển tức đến mức mặt mày xanh mét, nhưng lại không dám ho he thêm lời nào. Bà ta thừa biết một khi Thẩm Tứ đã nổi điên thì chẳng nể tình thân thích gì đâu.
Thấy phòng bệnh đã yên tĩnh lại, luật sư Trịnh mới lấy bản di chúc ra, chuẩn bị công bố.
"Bây giờ, tôi xin phép tuyên đọc di chúc."
Ông vừa dứt lời, mọi ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về phía bản di chúc trên tay ông. Tô Dĩ Ninh cũng có chút tò mò, không biết ông cụ Thẩm rốt cuộc đã sắp xếp những gì.
"Người lập di chúc: Thẩm Hoành Duệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xét thấy bản thân tuổi tác đã cao, để tránh tranh chấp di sản sau khi qua đời, tôi đặc biệt lập bản di chúc này để sắp xếp tài sản cá nhân như sau:
Thứ nhất: 20% cổ phần tập đoàn Thẩm Thị do tôi nắm giữ sẽ do cháu trai Thẩm Nghi Tu thừa kế.
Thứ hai: Khoản tiền gửi ngân hàng trị giá 530 triệu tệ, trong đó 30 triệu tệ giao cho con gái út Thẩm Thục Uyển thừa kế. Số tiền còn lại cùng toàn bộ bất động sản đứng tên tôi (bao gồm một căn biệt thự ở phía Tây thành phố), các quỹ đầu tư và tài sản khác, tất cả sẽ do chắt trai Tô Nhất Minh thừa kế.
Thứ ba: Đối với con trai cả Thẩm Thế Ngạn, di sản tôi để lại cho ông ta chính là sự ích kỷ và lạnh lùng trong bản tính của tôi. Hy vọng ông ta có thể tận dụng tốt, tin rằng ông ta nhất định sẽ phát huy tối đa tác dụng của 'di sản' này.
Thứ tư: Đối với con trai út Thẩm Tứ, di sản tôi để lại cho anh ta chỉ có bốn chữ: Tự lo lấy thân.
Bản di chúc này là ý nguyện chân thực của tôi, đã được công chứng và có hiệu lực pháp luật.
Người lập di chúc (Ký tên và điểm chỉ): Thẩm Hoành Duệ.
Ngày 19 tháng 8 năm 2024."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Luật sư Trịnh vừa dứt lời, Thẩm Thế Ngạn đã tức giận đùng đùng đứng bật dậy.
"Bản di chúc này tôi không công nhận! Ba tôi không thể làm như vậy! Ông ấy không thể không để lại cho tôi một đồng nào!"
Luật sư Trịnh vẫn giữ thái độ bình thản: "Thẩm đại thiếu, bản di chúc này đã được công chứng hợp pháp. Nếu ông không tin, có thể đi kiểm tra hồ sơ lưu trữ."
"Không! Điều này không công bằng! Tôi tuyệt đối không thừa nhận bản di chúc này!"
Thẩm Thế Ngạn mặt mày đỏ gay vì giận dữ, ông ta quay sang nhìn Thẩm Thục Uyển cũng đang có sắc mặt khó coi không kém: "Thục Uyển, chẳng lẽ em cũng tin bản di chúc này là thật? Ba chỉ để lại cho em có 30 triệu tệ? Em đừng quên, em là đứa con gái ông ấy cưng chiều nhất đấy! Sao ông ấy có thể đối xử với em như vậy! Chắc chắn là Thẩm Tứ và Thẩm Nghi Tu đã cấu kết sửa đổi di chúc rồi!"
Thẩm Thục Uyển vốn dĩ đã vô cùng bất mãn, nghe vậy liền nhìn Thẩm Tứ bằng ánh mắt đầy thù hận.
"Có phải là anh không?! Anh đã nhúng tay vào di chúc của ba đúng không?! Sao ba có thể để lại hơn 500 triệu tệ cùng toàn bộ bất động sản cho cái thằng nhóc tạp..."
Dưới cái nhìn sắc lạnh như d.a.o cạo của Thẩm Tứ, Thẩm Thục Uyển bất giác rùng mình, chữ "chủng" định thốt ra cũng bị nghẹn lại nơi cổ họng.
Nhưng nghĩ đến khối tài sản khổng lồ đó, bà ta vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Thẩm Tứ, anh không thấy mình quá ghê tởm sao?! Số tiền và bất động sản đó đáng lẽ phải thuộc về tôi! Liên quan gì đến Tô Dĩ Ninh và con trai cô ta?! Ba không bao giờ để lại những thứ đó cho họ!"
Thẩm Tứ vẫn thản nhiên: "Luật sư Trịnh đã nói rồi, di chúc có công chứng. Nếu cô không tin, cứ việc đi mà kiểm tra."
"Anh có bản lĩnh sửa di chúc, chẳng lẽ không thể mua chuộc một lão luật sư sao?!"