"Bốp!"
Cô và Thẩm Nghi Tu va vào nhau, đầu mũi cô có thể ngửi thấy mùi hương hoa chuông dễ chịu trên người anh.
"Thẩm Nghi Tu, cậu làm gì... ưm..."
Lời còn chưa dứt đã bị Thẩm Nghi Tu giữ gáy hôn mạnh xuống. Thời Vi muốn đẩy anh ra nhưng không có chút tác dụng nào. Mùi rượu thanh mát từ người anh truyền đến, dần dần Thời Vi cảm thấy mình cũng có chút say, lực đẩy cũng yếu đi.
Đột nhiên, cửa phòng riêng bị đẩy ra, giọng của nhân viên phục vụ vang lên: "Thẩm tổng, ngài có cần..."
Lời còn chưa nói xong đã thấy hai người đang ôm c.h.ặ.t nhau hôn dưới đất. Nhân viên phục vụ ngẩn ra, rất nhanh phản ứng lại: "Xin lỗi... Thẩm tổng, tôi không biết... tôi ra ngoài trước, không làm phiền hai người nữa..."
Nói xong một đoạn đứt quãng, người phục vụ vội vàng quay người rời đi, không quên đóng cửa lại cho họ.
Vì sự cố nhỏ này, Thời Vi cũng tỉnh táo lại, cô vội vàng đẩy Thẩm Nghi Tu ra rồi bò dậy, hai má ửng hồng.
"Thẩm Nghi Tu, tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu còn làm bậy, tôi sẽ mặc kệ cậu đấy!"
Thẩm Nghi Tu mặt mày mơ màng nhìn cô, dường như hoàn toàn không nhớ chuyện gì vừa xảy ra.
"Cô là ai?"
Thời Vi: "..."
Vừa mới hôn cô xong, bây giờ đã bắt đầu không nhận người rồi? Nhưng bây giờ không phải lúc để nghĩ chuyện này, vẫn phải nghĩ cách đưa anh về mới được. Thời Vi suy nghĩ một lát, gọi một tài xế lái thay cho Thẩm Nghi Tu, để tài xế cùng cô đỡ anh lên xe.
May mà sau chuyện vừa rồi, Thẩm Nghi Tu dường như cũng mệt, anh yên lặng ngủ thiếp đi, không hề quậy phá. Đỡ anh lên ghế sau, Thời Vi thắt dây an toàn rồi nói địa chỉ cho tài xế.
"Nhà anh ấy có người, lúc đó anh bấm chuông để người ta ra đón là được."
Tài xế gật đầu: "Được."
Nhìn xe rời đi, Thời Vi cũng quay người về nhà.
Sáng sớm hôm sau, lúc Thẩm Nghi Tu tỉnh dậy chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ. Xoa xoa thái dương, anh chậm rãi ngồi dậy, phát hiện mình đang ở trong phòng ngủ, mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Anh về bằng cách nào? Ký ức cuối cùng của anh là cùng Thẩm Tứ uống rượu ở quán bar, sau đó anh say, ôm chân Thẩm Tứ khóc, rồi hình như còn thấy Thời Vi. Nhưng chắc là ảo giác thôi, cô ấy tàn nhẫn như vậy, tuyệt đối sẽ không đến quán bar tìm anh. Nghĩ đến đây, vẻ mặt Thẩm Nghi Tu lại trở nên khó coi. Chắc là Thẩm Tứ đưa anh về.
Dậy vệ sinh cá nhân xong, lúc xuống lầu ăn sáng, Thẩm Nghi Tu gọi cho Thẩm Tứ: "Chú nhỏ, tối qua chú đưa cháu về lúc nào? Cháu mất trí nhớ rồi."
"Tôi không đưa cậu về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Không phải chú đưa? Vậy ai đưa cháu về?"
Vừa dứt lời, bên kia đã cúp máy. Thẩm Nghi Tu: "..."
Xem lại lịch sử cuộc gọi, Thẩm Nghi Tu thấy hơn mười giờ tối qua anh có gọi cho Thời Vi một lần, sau đó Thời Vi gọi lại mấy lần anh đều không nghe. Không lẽ nào... tối qua không phải là ảo giác? Thời Vi thật sự đến quán bar tìm anh?
Nghĩ đến đây, trong mắt Thẩm Nghi Tu lóe lên một tia vui mừng, đang định gọi cho cô thì trong đầu lại vang lên những lời Thời Vi nói lúc kết thúc buổi đấu giá, khóe miệng đang cong lên cũng từ từ mím lại. Hôm đó Thời Vi nói thẳng thừng như vậy, bây giờ anh lại vì một cuộc điện thoại mà bắt đầu tự mình đa tình, nghĩ thôi cũng thấy nực cười. Lát nữa điện thoại kết nối, Thời Vi chắc chắn sẽ cười nhạo anh cho xem.
Nghĩ đến đây, Thẩm Nghi Tu hít sâu một hơi, dập tắt ý định liên lạc với cô.
Bên kia, Thời Vi vừa dậy, mẹ Thời đã bắt đầu nói về đối tượng xem mắt hôm nay. Nói một lúc thấy Thời Vi không phản ứng, bà ngẩng đầu nhìn liền thấy cô đang ngẩn người, không nhịn được mà nhíu mày.
"Vi Vi, con sao vậy? Cả buổi sáng cứ ngẩn ngơ."
Thời Vi hoàn hồn, đối diện với ánh mắt không vui của mẹ, cô lắc đầu: "Mẹ, xin lỗi, chắc tối qua con không ngủ ngon. Mẹ vừa nói gì vậy?"
"Mẹ nói lần này đối tượng xem mắt là Triệu công t.ử, cũng có kinh nghiệm du học như con, hai đứa chắc sẽ rất hợp nhau. Hôm nay anh ấy hẹn con ở trường đua ngựa, con phải thể hiện cho tốt đấy."
Thời Vi nhíu mày: "Ai lại đi xem mắt ở trường đua ngựa chứ?"
"Hôm qua nói gặp ở nhà hàng con lại bảo nhàm chán, dù làm thế nào con cũng soi mói được, có phải con không muốn đi không?"
Thời Vi bĩu môi: "Con vốn không muốn xem mắt mà, nếu không phải hai người ép, con tuyệt đối sẽ không đi."
Đối với cô, không lấy được chồng không phải chuyện gì quá to tát. So với việc mỗi ngày mở mắt ra đều thấy một khuôn mặt mình không thích, còn phải giả tạo cả đời, cô thà độc thân còn hơn.
"Con đúng là muốn làm mẹ tức c.h.ế.t mà! Con đã ngoài ba mươi rồi, không kết hôn nữa đợi đến bốn mươi thì thật sự không ai thèm đâu. Bố mẹ cũng già rồi, đến lúc chúng ta đi rồi con sống một mình thế nào?!"
Thời Vi thờ ơ: "Sống thế nào thì sống thế đó, bây giờ người không kết hôn không sinh con nhiều như vậy, cũng không thấy ai nói không sống nổi."
Mẹ Thời nghiến răng: "Mẹ không quan tâm, đợi con đến tuổi của mẹ con sẽ biết mẹ đều là vì tốt cho con!"
Thời Vi cũng hiểu là không thể nói lý được với bà, trước đây vì chuyện này đã cãi nhau quá nhiều lần, bây giờ cô đã thỏa hiệp nên cũng không muốn cãi thêm.
"Biết rồi, con sẽ đi, nhưng nếu đối phương không vừa ý con, hoặc con không vừa ý họ, con sẽ không đồng ý kết hôn đâu."
"Con cứ đi trước đi, chuyện sau này hãy nói."
Ăn trưa xong, Thời Vi lái xe đến trường đua ngựa. Lần này người cô xem mắt tên là Triệu Ninh, theo lời mẹ cô thì anh ta trước đây luôn bận rộn sự nghiệp nên ngoài ba mươi mới chưa kết hôn. Quan trọng nhất, Triệu Ninh là con trai độc nhất của nhà họ Triệu, sau này sẽ thừa kế tất cả, Thời Vi gả qua đó sẽ không phải đối mặt với cảnh đấu đá chị em dâu, mẹ chồng cũng nghe nói là người dễ tính.