Thời Vi gọi thêm hai món rồi đưa thực đơn cho phục vụ.
Triệu Ninh nhướng mày: "Thời tiểu thư, cô không phải đang tiết kiệm tiền cho tôi đấy chứ? Lượng thức ăn ở đây không nhiều đâu, hay là gọi thêm hai món nữa nhé?"
"Triệu tiên sinh, tôi ít khi đến nhà hàng này nên cũng không rõ món nào ngon. Hay là anh gọi đi, tôi không kiêng kỵ gì cả."
Giọng nói của Thời Vi trong trẻo như dòng suối chảy trong khe núi, va vào đá phát ra âm thanh leng keng vô cùng êm tai.
"Được, vậy tôi cung kính không bằng tuân mệnh."
Gọi món xong, Triệu Ninh nhìn Thời Vi, vẻ mặt đầy áy náy: "Thời tiểu thư, chuyện trước đây thật xin lỗi, là tôi thất lễ. Hôm nay chúng ta làm quen lại nhé, tôi tên Triệu Ninh, rất vui được biết cô."
Thời Vi không nhịn được bật cười, cũng bắt chước giọng điệu của hắn: "Triệu tiên sinh chào anh, tôi là Thời Vi, tôi cũng rất vui được quen biết anh."
Khi hai người nhìn nhau, cả hai đều bật cười, bầu không khí nhờ đó mà trở nên thoải mái hơn nhiều.
Triệu Ninh vốn là người học rộng tài cao, cộng thêm việc cả hai đều từng du học ở Anh, hắn khéo léo chọn những chủ đề cô hứng thú để dẫn dắt, cuộc trò chuyện diễn ra rất hòa hợp.
Ăn xong, đang chuẩn bị thanh toán để rời đi, ánh mắt Triệu Ninh bỗng nhìn về phía sau lưng Thời Vi, thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Thời Vi quay đầu lại nhìn theo hướng mắt hắn, bàn tay đặt trên đùi bất giác run lên.
Cách đó không xa, Thẩm Nghi Tu và một cô gái khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi đang sóng vai đi về phía họ.
Cũng không hẳn là đi về phía họ, bởi vì muốn rời khỏi nhà hàng thì bắt buộc phải đi qua hành lang bên cạnh chỗ họ ngồi.
Cô gái kia Thời Vi có biết, đó là Hướng Giai Thanh, đại tiểu thư của tập đoàn công nghệ Hoằng Viễn nổi tiếng ở Thâm Thị.
Hai người đứng cạnh nhau quả thực là trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.
Ngay lúc Thời Vi đang ngẩn người, giọng nói mang theo ý cười của Triệu Ninh vang lên bên tai: "Trước đó Nghi Tu nói với tôi cậu ấy chuẩn bị đi xem mắt, tôi còn không tin, hóa ra là thật."
Thời Vi cố gắng lờ đi cảm giác chua xót đang dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c, khi quay đầu lại, vẻ mặt cô đã bình thản như thường: "Ừm, họ rất xứng đôi."
"Thật sao? Cô cũng thấy vậy à? Có điều tôi cũng hơi ghen tị với Nghi Tu, ở tuổi này vẫn còn nhiều thời gian để yêu đương, chúng ta thì không được rồi, đã đến lúc phải cân nhắc chuyện thành gia lập nghiệp."
Thời Vi rũ mắt không nói gì, ngón tay vô thức mân mê vạt áo.
Trong lúc cô im lặng, Thẩm Nghi Tu và Hướng Giai Thanh đã đi đến cạnh bàn.
Triệu Ninh ngẩng đầu cười chào hỏi: "Nghi Tu, không ngờ cậu và Hướng tiểu thư cũng hẹn hò ở đây. Biết sớm thế này thì bốn người chúng ta đã có thể ngồi chung rồi."
Thời Vi: "..."
Cô bắt đầu nghi ngờ không biết Triệu Ninh có phải bị thiếu dây thần kinh nào không, sao có thể nói ra lời thái quá như vậy. Ai đời đi hẹn hò lại rủ ngồi chung bốn người, không thấy kỳ cục sao?
Ánh mắt lạnh nhạt của Thẩm Nghi Tu lướt qua người Thời Vi đang cúi đầu, giọng nói lạnh lùng: "Giai Thanh cô ấy hay xấu hổ, đông người quá cô ấy sẽ không tự nhiên. Chúng tôi còn có việc, đi trước đây."
Thời Vi đè nén sự chua xót đang cuộn trào. Mới xem mắt chưa bao lâu mà đã gọi đối phương là "Giai Thanh" thân mật thế rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xem ra, anh rất hài lòng với Hướng Giai Thanh.
Triệu Ninh gật đầu: "Được, lần sau hẹn nhé."
Thẩm Nghi Tu không nói thêm gì nữa, cùng Hướng Giai Thanh rời đi.
Thời Vi ngẩng đầu lên lần nữa, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng họ khuất dần sau cửa nhà hàng.
Triệu Ninh như không nhận ra vẻ thẫn thờ của cô, vẫn cười nói: "Nghi Tu và Hướng tiểu thư thật xứng đôi, hơn nữa vừa rồi Nghi Tu che chở cho cô ấy như vậy, nói không chừng chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ được uống rượu mừng của họ."
Thời Vi miễn cưỡng nặn ra nụ cười: "Vậy sao?"
"Đúng vậy, vừa rồi cô không thấy dáng vẻ Nghi Tu bảo vệ Hướng tiểu thư đâu..."
Thời Vi cắt ngang lời hắn: "Triệu tiên sinh, chúng ta nói chuyện khác đi, bàn tán chuyện tình cảm của người khác sau lưng không hay lắm."
Triệu Ninh cười xin lỗi: "Ngại quá, chỉ là Nghi Tu là anh em tốt của tôi nên tôi vô thức nhắc đến cậu ấy."
Thời Vi không vạch trần, chỉ hùa theo: "Tôi hiểu."
Hắn rõ ràng biết Thẩm Nghi Tu từng theo đuổi cô suốt năm năm, bây giờ cố tình nhắc đến Hướng Giai Thanh trước mặt cô, chẳng qua là một cách gián tiếp nhắc nhở cô rằng Thẩm Nghi Tu đã quyết định tiến về phía trước rồi.
Tiếp theo, Triệu Ninh không nhắc đến Thẩm Nghi Tu nữa mà tiếp tục kể về những trải nghiệm ở nước ngoài.
Vì Triệu Ninh buổi chiều còn có việc nên hai người chia tay ngay tại cửa nhà hàng.
Khoảnh khắc xoay người, nụ cười trên mặt Thời Vi lập tức sụp đổ, cả người cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Hóa ra việc phải gượng cười với người mình không thích lại vắt kiệt sức lực đến thế.
Chỉ cần nghĩ đến việc phải sống cuộc sống như vậy cả đời, Thời Vi liền cảm thấy tương lai mịt mù không chút hy vọng.
Trở lại bãi đậu xe, vừa mở khóa xe, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói lạnh lẽo thấu xương.
"Em thích kiểu người như Triệu Ninh sao?"
Thời Vi quay đầu lại, thấy Thẩm Nghi Tu đứng cách cô vài bước chân, gương mặt phủ một lớp băng lạnh lùng.
Đôi mắt đen láy của anh nhìn chằm chằm vào cô, dường như nếu không nhận được câu trả lời thỏa đáng, anh sẽ không để cô đi.
Bàn tay nắm chìa khóa của cô hơi trắng bệch, Thời Vi quay mặt đi, lạnh nhạt nói: "Hình như không liên quan gì đến anh. Tôi nhớ anh từng nói sau này sẽ không..."
Lời còn chưa dứt, Thẩm Nghi Tu đột nhiên bước tới, một tay siết c.h.ặ.t lấy eo cô.
Thời Vi sững sờ, trên mặt thoáng qua vẻ giận dữ: "Buông ra!"
Tuy nhiên, vừa dứt lời, cô đã bị anh ép c.h.ặ.t vào thân xe.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.