Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 479: Sóng Gió Phòng Thí Nghiệm



Nói xong, Tô Dĩ Ninh dứt khoát bắt một chiếc taxi rời đi, bỏ mặc hai người đàn ông đứng trừng mắt nhìn nhau giữa phố.

Khóe miệng Chương Toại nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích: "Thẩm tổng, vậy tôi đi trước đây, hẹn gặp lại."

Ánh mắt Thẩm Tứ lạnh thấu xương: "Chương tổng, tôi thấy chuyện của Chương Thị vẫn chưa đủ khiến anh bận rộn thì phải."

"Có bản lĩnh thì anh cứ làm cho Chương Thị phá sản đi. Nhưng tôi nhắc trước, nếu anh làm vậy, Dĩ Ninh chắc chắn sẽ càng đau lòng cho tôi, và càng thêm chán ghét anh đấy."

Nhìn thấy sắc mặt Thẩm Tứ trở nên âm trầm đến cực điểm, ý cười trên môi Chương Toại càng sâu hơn. Anh xoay người, thản nhiên đi về phía xe của mình.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Cùng lúc đó, tại một nhà hàng sang trọng có tính riêng tư cực cao ở phía Bắc thành phố. Kỳ Nhược Vũ lạnh lùng nhìn người đàn ông đối diện: "Anh chẳng phải đã hứa sẽ thay tôi đối phó với Tô Dĩ Ninh sao? Tại sao đến giờ cô ta vẫn bình an vô sự?"

Hà Tân Phong vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, hắn bưng ly trà lên nhấp một ngụm nhỏ: "Nhược Vũ, đừng nóng nảy như thế, tôi cần thời gian để sắp xếp."

Kỳ Nhược Vũ nghiến răng, giọng nói tràn đầy hận thù: "Hà Tân Phong, anh đừng quên, lúc ba anh nằm viện ngàn cân treo sợi tóc, nếu không phải tôi có lòng tốt cho anh mượn tiền, ông ta đã không thể cầm cự đến ngày hôm nay!"

Một năm trước, khi Kỳ Nhược Vũ đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, ả tình cờ gặp Hà Tân Phong đang túng quẫn vì không xoay sở được tiền phẫu thuật cho cha. Trước đây khi đến Thanh Hồng, ả từng gặp hắn một lần trong văn phòng của Thẩm Tứ nên nhận ra ngay.

Lúc đó, Kỳ Nhược Vũ hận Thẩm Tứ thấu xương. ả nghĩ nếu có thể giúp Hà Tân Phong vào lúc hắn tuyệt vọng nhất, hắn nhất định sẽ mang ơn và trở thành quân cờ đắc lực cho ả. Quả nhiên, sau khi ả giúp trả năm mươi vạn tiền viện phí, Hà Tân Phong đã định quỳ xuống tạ ơn.

Từ đó, hai người lén lút qua lại. Biết được tình cảnh nhục nhã của Kỳ Nhược Vũ ở Lương gia, Hà Tân Phong đề nghị giúp đỡ. Hắn thỉnh thoảng cung cấp cho ả những thông tin mật về khách hàng của Thanh Hồng. Nhờ những thông tin này, Kỳ Nhược Vũ đã giúp Nhiếp Duy Thanh không ít việc, đó cũng là lý do tại sao đến giờ hắn vẫn giữ ả bên cạnh.

Nhìn gương mặt vặn vẹo vì hận thù của Kỳ Nhược Vũ, Hà Tân Phong thở dài, trong mắt thoáng qua vẻ thương hại: "Nhược Vũ, Tô Dĩ Ninh vừa vào Thanh Hồng, nếu bây giờ thí nghiệm xảy ra vấn đề thì tôi sẽ là người bị nghi ngờ đầu tiên. Đợi thêm một thời gian nữa, tôi chắc chắn sẽ ra tay. Chuyện tôi đã hứa, nhất định sẽ làm được."

Nói đến đây, ánh mắt hắn khựng lại: "Cho nên, chuyện cô đã hứa với tôi, hy vọng cô cũng đừng quên."

Ánh mắt Kỳ Nhược Vũ lóe lên, ả rũ mắt đáp: "Chỉ cần anh xử lý được Tô Dĩ Ninh, tôi nhất định sẽ ly hôn với Nhiếp Duy Thanh để ở bên anh."

Khóe miệng Hà Tân Phong nhếch lên: "Được, tôi tin cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tôi không thể ra ngoài quá lâu, Nhiếp Duy Thanh sẽ nghi ngờ. Tôi về trước đây."

Sau khi Kỳ Nhược Vũ rời đi, nụ cười trên mặt Hà Tân Phong dần trở nên lạnh lẽo. Hắn muốn ở bên Kỳ Nhược Vũ đương nhiên không phải vì yêu đương gì, chẳng qua là vì ả vẫn còn giá trị để lợi dụng.

Sáng thứ Hai, Tô Dĩ Ninh vừa bước vào phòng thí nghiệm đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng tột độ. Sắc mặt của Lê Xuân và Tạ Hồng đều vô cùng khó coi.

Tô Dĩ Ninh nhìn về phía Tạ Hồng: "Tạ Hồng, xảy ra chuyện gì vậy?"

Tạ Hồng c.ắ.n môi, phẫn nộ kể lại: "Tối thứ Sáu, Lê Xuân chắc chắn đã giao dữ liệu cho Lương Tuấn rồi, nhưng bây giờ anh ta lại khăng khăng không chịu thừa nhận!"

Lương Tuấn đứng bên cạnh cười lạnh, giọng điệu quái gở: "Tôi không nhận được là không nhận được. Ai biết được có phải các người liên thủ lại để đổ tội làm mất dữ liệu lên đầu tôi không!"

Lê Xuân tức đến nổ đom đóm mắt, cậu ta lao tới túm lấy cổ áo Lương Tuấn: "Thứ Sáu tôi tận tay đưa cho anh, anh dám nói lại lần nữa xem?!"

Trái ngược với sự giận dữ của Lê Xuân, Lương Tuấn lại tỏ ra hờ hững: "Sao? Muốn đ.á.n.h người à? Vậy anh đ.á.n.h đi! Nhưng tốt nhất nên nghĩ cho kỹ, nếu anh động thủ, tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức."

Tô Dĩ Ninh sợ Lê Xuân làm càn, vội vàng can ngăn: "Lê Xuân, bình tĩnh lại!"

Tuy nhiên, ngay khi Lê Xuân vừa dịu xuống, Lương Tuấn lại bồi thêm một câu: "Sao thế? Không dám đ.á.n.h à? Đồ hèn!"

Lời này hoàn toàn thổi bùng cơn điên của Lê Xuân. Cậu ta mất sạch lý trí, vung nắm đ.ấ.m hung hăng nện về phía Lương Tuấn. Lương Tuấn nở nụ cười đắc ý, gã đã chướng mắt Lê Xuân từ lâu, chỉ đợi cú đ.ấ.m này để tống khứ cậu ta đi.

"Lê Xuân!"

Tô Dĩ Ninh thấy không ngăn kịp, liền lao ra đẩy Lương Tuấn sang một bên. Cú đ.ấ.m của Lê Xuân không kịp thu lực, giáng thẳng vào người cô. Tô Dĩ Ninh bị chấn động mạnh, lùi lại mấy bước rồi ngã nhào, làm đổ hàng loạt dụng cụ thủy tinh trên bàn thí nghiệm. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên ch.ói tai.