Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 494: Đoạn Tuyệt Quan Hệ



"Tại sao?"

"Bởi vì con muốn xem mẹ có thể nói ra những lời ghê tởm đến mức nào, quả nhiên mẹ không làm con thất vọng." Vì trước đó cười quá lớn, giọng Tạ Hồng như bị cát mài qua, trở nên có chút khàn khàn.

Sự bình tĩnh trong giọng điệu của cô bé khiến mẹ Tạ có dự cảm không lành: "Tạ Hồng, con muốn làm gì?"

Tạ Hồng mỉm cười, nói từng chữ một: "Mẹ, đây là lần cuối cùng con gọi bà là mẹ. Số tiền mấy năm nay con đưa cho hai người cộng thêm hai mươi vạn lần này bà lừa từ chỗ con vì Tạ Triết, coi như là con trả nợ sinh thành. Sau này chúng ta đoạn tuyệt quan hệ, các người sống hay c.h.ế.t không liên quan đến con!"

Càng nghe mẹ Tạ càng hoảng hốt. Trước đây bà ta lừa tiền Tạ Hồng, cô bé cũng sẽ tức giận nhưng chưa bao giờ nói ra lời đoạn tuyệt quan hệ. Vì căng thẳng và tức giận, giọng bà ta đều lạc đi: "Tạ Hồng, con điên rồi sao?! Con là do mẹ sinh ra, mạng của con là của mẹ, con dựa vào đâu mà nói đoạn tuyệt quan hệ, mẹ không đồng ý!"

"Bà đồng ý hay không hình như không liên quan đến tôi. Tôi nhớ không nhầm thì năm nay bà mới bốn mươi lăm, đợi bà đến tuổi phụng dưỡng theo luật định, tôi sẽ gửi tiền phụng dưỡng theo quy định của pháp luật cho bà hàng tháng. Trước đó, tôi sẽ không quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của bà nữa."

Nói xong, Tạ Hồng trực tiếp cúp điện thoại, tháo sim ra bẻ gãy ném vào thùng rác, không cho mẹ Tạ cơ hội quấy rối cô bé nữa. Nghe những lời mẹ Tạ nói cô bé mới hiểu, mẹ Tạ thật sự chưa bao giờ coi cô bé là con gái, mà là một vật hy sinh có thể bỏ rơi bất cứ lúc nào vì Tạ Triết. Đã bà ta để ý đứa con trai tốt của bà ta như vậy, thì để bà ta từ từ trả nợ c.ờ b.ạ.c mấy chục vạn thay hắn đi!

Sau khi nói ra những lời vừa rồi, l.ồ.ng n.g.ự.c dường như sảng khoái hơn nhiều, cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Sau này cô bé không cần bị tình thân bắt cóc đạo đức nữa, cô bé nên vui mừng. Nhưng không biết tại sao nước mắt cứ không ngừng tuôn ra từ khóe mắt, lau thế nào cũng không hết. Cô bé sau này... thật sự chỉ còn một mình rồi.

Đột nhiên trước mắt xuất hiện một tờ khăn giấy. Tạ Hồng kinh ngạc quay đầu, trong làn nước mắt m.ô.n.g lung bắt gặp đôi mắt mang theo sự thương hại của Hà Tân Phong. Cô bé lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, cũng không nhận lấy khăn giấy anh ta đưa.

Hà Tân Phong cũng không tức giận, cười thu hồi khăn giấy: "Dù buồn đến đâu cũng sẽ qua thôi."

Tạ Hồng không muốn tiếp xúc quá nhiều với anh ta, ép nước mắt chảy ngược vào trong, không cảm xúc nói: "Cảm ơn tổ trưởng Hà an ủi, tôi về trước đây."

"Bây giờ tâm trạng em tệ thế này, một mình về anh không yên tâm, anh đưa em về."

"Không cần đâu, tôi sẽ không sao." Nói xong cô bé trực tiếp cầm túi rời đi.

Tuy nhiên Hà Tân Phong hoàn toàn không để tâm đến sự từ chối của cô bé, đi theo sau cô bé không xa không gần, dường như thật sự muốn đưa cô bé về. Tạ Hồng c.ắ.n môi dưới, không nhịn được quay đầu nhìn anh ta: "Tổ trưởng Hà, tôi thật sự không cần anh đưa, anh như vậy sẽ gây rắc rối cho tôi."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Hà Tân Phong nhướng mày nhìn cô bé: "Anh đâu có đưa em, chỉ là đường về nhà anh cũng đúng lúc là đường này, không thể nào em đi đường này thì người khác không được đi chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Hồng nhíu mày, nhưng cũng không có cách nào phản bác lời anh ta. Im lặng vài giây sau, Tạ Hồng trực tiếp xoay người rời đi. Hà Tân Phong vẫn đi theo sau cô bé không xa không gần, giữ khoảng cách bốn năm mét. Trong lòng Tạ Hồng có chút phiền, đành phải tăng tốc bước chân hy vọng có thể cắt đuôi Hà Tân Phong. Tuy nhiên chẳng có tác dụng gì, Hà Tân Phong vẫn luôn đi theo sau cô bé cho đến khi cô bé bước vào tòa nhà chung cư mới thôi.

Về đến nhà, Tạ Hồng thay giày, mệt mỏi đi đến ghế sofa ngồi xuống.

"Ting tong." Điện thoại đột nhiên vang lên một tiếng. Là tin nhắn Tô Dĩ Ninh gửi tới: *Em gái, hôm nay thấy trạng thái em không tốt lắm, nếu có chuyện gì khó xử hoặc phiền não nhất định phải nói với chị nhé, chị nghĩ cách giúp em, cố lên!*

Tạ Hồng nhìn chằm chằm đoạn tin nhắn Tô Dĩ Ninh gửi một lúc mới trả lời một chữ "vâng".

Tại nhà hàng hải sản nổi tiếng ở Thâm Thị, Tô Dĩ Ninh đợi một lúc thấy Tạ Hồng trả lời lại một chữ "vâng", trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng, úp điện thoại xuống bàn. Thấy sắc mặt cô khó coi, Thẩm Tứ đưa thịt cua vừa bóc xong đến trước mặt cô: "Ăn tối trước đi, tối nay em sao thế? Tại sao cứ lơ đễnh vậy?"

Tô Dĩ Ninh nhận lấy cái đĩa anh đưa, đang do dự có nên nói chuyện của Tạ Hồng với Thẩm Tứ hay không, một giọng nói quen thuộc đã truyền đến từ bên cạnh: "Dĩ Ninh, Thẩm tổng, hai người cũng đến đây ăn tối à?"

Tô Dĩ Ninh quay đầu lại thấy là Thời Vi, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên: "Vi Vi, cậu cũng đến đây ăn cơm à? Vị bên cạnh cậu là?"

Thời Vi cười gật đầu: "Ừ, tớ giới thiệu một chút, đây là bạn trai tớ, Triệu Ninh."

"Bạn trai?!" Tô Dĩ Ninh vẻ mặt khiếp sợ, dù sao cô nhớ không lâu trước đây Thẩm Nghi Tu vẫn đang theo đuổi Thời Vi, hơn nữa Thời Vi trông có vẻ cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác với Thẩm Nghi Tu, sao lại có bạn trai nhanh như vậy?

"Ừ, bọn tớ vừa ở bên nhau không lâu, vốn định đợi ổn định một chút rồi nói cho cậu biết, không ngờ hôm nay lại gặp ở đây." Thời Vi thần sắc bình tĩnh, hoàn toàn không nhìn ra được đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt.

Trong lòng Tô Dĩ Ninh nghi hoặc, nhưng cũng biết bây giờ không phải là thời điểm tốt để hỏi. Cô nhìn về phía Triệu Ninh: "Triệu tiên sinh, xin chào."

"Triệu Ninh, đây là Tô Dĩ Ninh, bạn thân nhất của em. Còn Thẩm tổng, chắc không cần em giới thiệu nhiều nữa nhỉ?"

Triệu Ninh thần sắc nhu hòa: "Tô tiểu thư, Thẩm tổng, buổi tối tốt lành."

Thẩm Tứ đôi mắt khẽ nheo lại, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Triệu tổng, đã lâu không gặp."