Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 513: Thù Lao Lấy Đồ Ngủ



Không biết qua bao lâu, mãi đến khi Tô Dĩ Ninh sắp thiếu oxy đến mức ngạt thở, Thẩm Tứ mới chịu buông cô ra.

Cô giơ tay định táng cho hắn một bạt tai, nhưng Thẩm Tứ đã nhanh tay giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay cô. Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc đầy vẻ ám muội: "Dĩ Ninh, đây là thù lao tôi lấy đồ ngủ giúp em."

Hắn ghé sát tai cô, hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai nhạy cảm, mang theo một cảm giác ngứa ngáy tê dại.

Tô Dĩ Ninh tức đến đỏ bừng mặt: "Tôi bảo thím Tiền lấy đồ ngủ cho tôi, anh là thím Tiền chắc?"

"Bất luận thế nào, người mang đồ đến cho em là tôi. Em biết đấy, tôi vốn là một thương nhân."

Tô Dĩ Ninh nghiến răng, lạnh lùng thốt ra từng chữ: "Vậy bây giờ anh có thể đưa đồ ngủ cho tôi, sau đó cút ra ngoài được chưa?!"

Thấy cô giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên tục, đôi mắt Thẩm Tứ lại tối sầm xuống vài phần. Nhưng hắn cũng biết điểm dừng, hôm nay đã có chút quá trớn, nếu còn được đằng chân lân đằng đầu, e rằng sẽ khiến cô càng thêm chán ghét mình.

Đè nén những suy nghĩ kiều diễm trong đầu, hắn đưa đồ ngủ cho cô: "Là bộ này sao? Nếu không phải, tôi có thể đi đổi bộ khác."

Tô Dĩ Ninh giật lấy chiếc váy ngủ từ tay hắn để che chắn cơ thể, gằn giọng: "Ra ngoài!"

Thẩm Tứ không tiếp tục dây dưa, xoay người mở cửa bước ra.

Tô Dĩ Ninh nhanh ch.óng mặc váy ngủ vào rồi đi đến trước gương. Nhìn đôi môi sưng đỏ và đôi mắt còn vương chút hơi nước của mình, cô không nhịn được mà nhíu mày. Nhưng quả thực là do cô không nhìn rõ người bên ngoài là ai đã vội gọi đưa đồ, giờ chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đang định lau tóc thì điện thoại đột nhiên rung lên. Nhìn thấy tên Lý Văn, Tô Dĩ Ninh mới sực nhớ ra tám giờ tối nay có cuộc họp báo cáo tiến độ thí nghiệm. Cô vội vàng dùng khăn lau qua loa mái tóc, vừa nghe máy vừa đi ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi phòng tắm, cô đã thấy Thẩm Tứ vẫn thản nhiên ngồi trong phòng ngủ của mình chưa chịu đi. Tô Dĩ Ninh trừng mắt nhìn hắn, dùng ngón tay chỉ thẳng ra cửa.

Giọng nói của Lý Văn từ đầu dây bên kia truyền đến: "Nghiên cứu viên Tô, giáo sư và toàn bộ thành viên tổ thí nghiệm đều có mặt rồi, cô có thể bắt đầu báo cáo."

"Vâng."

Tô Dĩ Ninh không thèm để ý đến Thẩm Tứ nữa, cô đi đến bàn làm việc mở máy tính bắt đầu báo cáo: "Gần đây chúng tôi đã tiến hành năm nhóm thí nghiệm..."

Đang nói, đột nhiên mái tóc cô bị một bàn tay nâng lên, sau đó được bọc gọn trong một chiếc khăn lông khô ráo.

Tô Dĩ Ninh khựng lại, quay đầu nhìn Thẩm Tứ, hạ thấp giọng: "Tôi đang báo cáo công việc, anh ra ngoài trước đi!"

Thẩm Tứ vừa lau tóc cho cô vừa thản nhiên đáp: "Tôi là Chủ tịch của Thanh Hồng, báo cáo của em tôi cũng muốn nghe một chút."

Tô Dĩ Ninh: "..."

Đang định lên tiếng thì giọng nói nghi hoặc của Lý Văn lại vang lên: "Nghiên cứu viên Tô, sao lại dừng lại rồi? Có vấn đề gì sao?"

Tô Dĩ Ninh vội vàng trả lời: "Không... không có vấn đề gì, tôi tiếp tục ngay đây."

Cô mặc kệ Thẩm Tứ, quay đầu nhìn vào màn hình máy tính tiếp tục công việc. Thẩm Tứ ở phía sau tỉ mỉ lau khô từng lọn tóc dài của cô. Mãi đến khi tóc không còn nhỏ nước, hắn mới bỏ khăn ra, cắm máy sấy định sấy tóc cho cô.

Tô Dĩ Ninh bị động tác của hắn làm cho giật mình, vội giữ tay hắn lại: "Công việc của tôi chưa xong, lát nữa hẵng sấy."

Đôi lông mày Thẩm Tứ khẽ nhíu lại đầy vẻ không vui: "Không thể để mai báo cáo sao? Bây giờ là giờ nghỉ ngơi."

"Không được, các thành viên khác ngày mai đều có thí nghiệm riêng, chỉ có lúc này là rảnh. Hơn nữa tóc tôi để một lát cũng không sao."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thời tiết lạnh thế này, lỡ cảm lạnh thì sao..."

"Sẽ không đâu, sức khỏe tôi tốt lắm. Anh ra ngoài trước đi, tôi chỉ cần mười lăm phút nữa là xong."

"Mười phút." Thẩm Tứ mặc cả.

Tô Dĩ Ninh c.ắ.n môi: "Không được, mười lăm phút."

Nếu không phải sợ các thành viên trong phòng thí nghiệm phát hiện ra điều bất thường, cô đã sớm đuổi hắn ra ngoài rồi. Nhìn đôi mắt bướng bỉnh của cô, Thẩm Tứ dù không vui nhưng cũng đành thỏa hiệp.

"Được, tôi cho em mười lăm phút. Hết giờ, tôi sẽ bật máy sấy."

Nói xong, hắn trực tiếp đặt đồng hồ đếm ngược mười lăm phút trên điện thoại rồi đặt ngay cạnh máy tính của cô.

Giải quyết xong "tảng đá" Thẩm Tứ, Tô Dĩ Ninh vội vàng tập trung vào báo cáo. Cô vắt chân lên cổ, cuối cùng cũng hoàn thành đúng mười giây trước khi đồng hồ đếm ngược kết thúc.

Cúp máy xong, cô tựa vào lưng ghế thở phào nhẹ nhõm.

"Bây giờ sấy tóc được chưa?"

Tô Dĩ Ninh quay đầu nhìn hắn, đưa tay ra: "Đưa máy sấy cho tôi."

"Vừa rồi báo cáo gấp gáp như vậy, giờ em còn sức tự sấy tóc sao?"

Tô Dĩ Ninh lườm hắn một cái, cô mệt là vì ai chứ? Không đợi cô phản ứng, Thẩm Tứ đã bật máy sấy, thử nhiệt độ gió rồi bắt đầu luồn tay vào tóc cô.

Cảm nhận được những ngón tay ấm áp của hắn lướt qua da đầu, bàn tay Tô Dĩ Ninh vô thức siết c.h.ặ.t, cơ thể cũng căng cứng lại.

"Hay là... để tôi tự làm." Cô định xoay người lại.

Bàn tay Thẩm Tứ đè lên vai cô: "Để tôi."

Giọng hắn trầm thấp nhưng mang theo uy lực không thể kháng cự. Tô Dĩ Ninh mím môi, không kiên trì nữa. Trong phòng ngủ chỉ còn lại tiếng máy sấy rì rì.

Mười mấy phút sau, tiếng máy sấy cuối cùng cũng dừng lại.

"Xong rồi, em xem thử đi."

Tô Dĩ Ninh đưa tay sờ tóc, cảm giác rất mượt và đã khô hẳn. Cô quay đầu nhìn hắn: "Cảm ơn."

Thẩm Tứ cúi đầu nhìn cô, ánh mắt vô tình lướt qua cổ áo chữ V của chiếc váy ngủ, hắn khựng lại một chút rồi nhanh ch.óng dời mắt đi.

"Xuống lầu ăn cơm thôi."

"Muộn thế này rồi, tôi không ăn đâu." Cô muốn giữ dáng, sau tám giờ tối thường không ăn gì thêm.

"Thím Tiền nói dạo này em vất vả nên làm toàn món em thích. Em chắc chắn muốn lãng phí tấm lòng của bà ấy sao?"