Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 526: Tai Nạn Hay Là Âm Mưu?



Thời Vi nhìn thoáng qua với vẻ mặt không cảm xúc rồi nhanh ch.óng dời mắt đi.

Tô Dĩ Ninh nhìn bạn mình, vẫn không nhịn được mà khuyên nhủ: "Vi Vi, tớ thấy chuyện đính hôn này, cậu nên suy nghĩ lại đi."

Cả đời phải ở bên một người mình không yêu là một sự t.r.a t.ấ.n, bởi vì mỗi ngày trôi qua đều chỉ là sự lặp lại vô nghĩa. Thời Vi gượng cười: "Dĩ Ninh, cậu không cần khuyên tớ nữa, tớ tự biết mình đang làm gì."

Nhìn vẻ bướng bỉnh của cô ấy, Tô Dĩ Ninh định nói chuyện Thẩm Tứ chuẩn bị giúp đỡ nhà họ Thời, nhưng lại sợ lỡ như có biến cố gì khiến bạn mình mừng hụt. Cô thầm thở dài, quyết định tối nay phải hỏi kỹ lại Thẩm Tứ.

"Dĩ Ninh, tớ muốn yên tĩnh một lát, không đi cùng cậu nữa."

"Được, đừng đi xa quá, tiệc sắp bắt đầu rồi."

Thời Vi gật đầu rồi nhanh ch.óng rời đi. Cô ấy vừa đi, Tô Dĩ Ninh lập tức cảm thấy lạc lõng. Trước đây khi còn là vợ Thẩm Yến Chi, cô rất ít khi tham gia những buổi tiệc tùng thế này nên gần như không quen biết ai. Cô cũng không định ép mình chen chân vào giới này, bèn lấy một ly nước trái cây, định tìm góc nào đó ngồi nghỉ.

Lúc đi ngang qua tháp rượu sâm panh, một người giúp việc đột nhiên lao ra va mạnh vào cô. Lực va rất lớn khiến Tô Dĩ Ninh lảo đảo, ngã thẳng về phía tháp rượu.

Xoảng!

Tháp rượu sâm panh đổ sụp, mảnh vỡ và rượu b.ắ.n tung tóe khắp nơi, lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ khách mời. Cơ thể Tô Dĩ Ninh theo đà ngã xuống đống mảnh vỡ sắc nhọn trên sàn.

Sắc mặt cô tái nhợt vì kinh hãi, theo bản năng đưa tay định nắm lấy khăn trải bàn nhưng lại nắm hụt. Thẩm Tứ ở phía xa nhìn thấy cảnh này, tim như thắt lại, hắn lập tức lao về phía cô với tốc độ nhanh nhất. Nhưng khoảng cách quá xa, hắn căn bản không kịp cứu cô.

Ngay lúc Tô Dĩ Ninh nghĩ rằng mình sắp bị hủy dung, một bàn tay thon dài đã kịp thời nắm lấy cánh tay cô, kéo mạnh cô đứng dậy.

Sau khi đứng vững, mặt Tô Dĩ Ninh vẫn cắt không còn giọt m.á.u. Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu định cảm ơn ân nhân, nhưng khi nhìn rõ mặt đối phương, ánh mắt cô chợt lóe lên.

Người cứu cô lại chính là Ôn Lập Trạch!

Cô mím môi, lùi lại hai bước để giữ khoảng cách: "Cảm ơn Ôn tiên sinh."

Thấy hành động xa cách của cô, Ôn Lập Trạch nheo mắt, khóe môi hiện lên nụ cười nhạt: "Không cần khách sáo, là tôi không quản giáo tốt người làm, để họ va phải cô Tô. Đáng lẽ tôi phải xin lỗi cô mới đúng."

Vừa dứt lời, Thẩm Tứ cũng đã kịp chạy đến. Thấy cô không sao, chỉ là sắc mặt hơi kém, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn kéo cô ra sau lưng mình, lạnh lùng nhìn Ôn Lập Trạch: "Cảm ơn Ôn tổng."

Ôn Lập Trạch vẫn giữ nụ cười dịu dàng: "Thẩm tổng khách sáo quá."

Ánh mắt Thẩm Tứ rơi xuống người giúp việc đang quỳ sụp dưới đất, mặt cắt không còn giọt m.á.u. Người đó run rẩy: "Cô Tô, xin lỗi, tôi không cố ý... Lúc nãy cô đột nhiên đi ra, tôi không kịp nhìn thấy..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Ánh mắt Thẩm Tứ lạnh thấu xương: "Ý cô là, lỗi tại bạn gái tôi?"

Người giúp việc sợ hãi co rúm lại: "Thẩm tổng, tôi không có ý đó... là lỗi của tôi, cô Tô, xin lỗi cô..."

Tô Dĩ Ninh định lên tiếng thì Ôn Lập Trạch đã lạnh lùng ra lệnh: "Đến chỗ quản gia lĩnh lương tháng này đi, ngày mai không cần đến nữa."

Người giúp việc nghe vậy thì mặt xám ngoét, đột nhiên quỳ lạy: "Cậu chủ, xin đừng đuổi tôi! Tôi còn cha mẹ già và con gái đang đi học, chồng tôi mất sớm, nếu mất việc này cả nhà tôi sẽ c.h.ế.t đói mất! Xin cậu thương xót!"

Người phụ nữ khóc lóc t.h.ả.m thiết, toàn thân run rẩy. Ôn Lập Trạch vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng không chút lay chuyển. Người phụ nữ thấy vậy liền quay sang cầu xin Tô Dĩ Ninh: "Cô Tô, xin cô đại xá! Tôi thật sự không thể mất việc này! Xin cô!"

Xung quanh bắt đầu có tiếng xì xào: "Đúng đấy, chấp nhất với một người làm làm gì, cô ta cũng đáng thương mà."

"Người phụ nữ gánh vác cả gia đình không dễ dàng gì, thôi thì bỏ qua đi."

Tô Dĩ Ninh lạnh lùng nhìn đám người đang ra vẻ thánh thiện kia. Người suýt ngã vào đống thủy tinh vỡ, suýt bị hủy dung không phải họ, nên họ mới có thể đứng đó nói lời bao dung.

Cô nhìn người giúp việc đang quỳ dưới đất, bình thản hỏi: "Tôi lần đầu đến nhà họ Tưởng, sao cô biết tôi họ Tô?"

Người giúp việc thoáng hiện vẻ hoảng loạn, nhanh trí đáp: "Tiểu thư dặn chúng tôi phải nhớ kỹ tên và mặt của khách quý. Cô Tô xinh đẹp thế này, tôi làm sao quên được."

Tô Dĩ Ninh không bị lời nịnh hót làm mờ mắt, cô vẫn lạnh nhạt: "Vậy sao?"

Người giúp việc gật đầu lia lịa: "Vâng... Cô Tô, xin cô tha cho tôi..."

"Được thôi." Tô Dĩ Ninh nhếch môi, chỉ vào một cô gái mặc váy trắng đứng gần đó: "Nếu cô nói được vị tiểu thư này họ gì tên gì, tôi sẽ tha cho cô."

"Cái... cái gì?!" Người giúp việc cứng đờ người, sắc mặt vô cùng khó coi.

Đợi một lúc lâu không thấy cô ta trả lời, Tô Dĩ Ninh nhìn cô ta bằng ánh mắt sắc lẹm: "Sao thế? Không nói được à?"

Người giúp việc nghiến răng: "Tôi... tôi nhất thời quên mất..."

"Chẳng phải cô nói đã ghi nhớ hết tên và mặt của khách mời sao?"