Lê Xuân đi phía trước, nhận thấy tiếng bước chân phía sau đã ngừng hẳn, liền dừng lại quay đầu nhìn. Anh phát hiện Tô Dĩ Ninh đã tụt lại phía sau mình mười mấy bước.
"Học tỷ, chị..."
Lời còn chưa dứt, Tô Dĩ Ninh đột nhiên rảo bước nhanh về phía khu nội trú. Lê Xuân ngẩn người vài giây rồi vội vàng đuổi theo: "Học tỷ, không cần vội thế đâu, em biết Hà Tân Phong ở phòng nào mà."
Tô Dĩ Ninh nhìn anh, gương mặt không chút biểu cảm: "Lê Xuân, bây giờ tôi có việc khác, không đi tìm Tạ Hồng nữa. Chuyện này để thứ Hai đi làm tôi sẽ đích thân hỏi cô ấy, cậu về trước đi."
Chưa kịp để Lê Xuân phản ứng, Tô Dĩ Ninh đã quay người bước đi dứt khoát.
Cô lặng lẽ bám theo Thẩm Tứ cho đến khi anh vào thang máy. Tô Dĩ Ninh đứng trước bảng hiển thị, theo dõi xem thang máy dừng ở những tầng nào. Khi thang máy đi xuống, cô bắt đầu tìm kiếm từng tầng một.
Cuối cùng, tại tầng mười hai, cô đã nhìn thấy bóng dáng Thẩm Tứ đứng trước cửa một phòng bệnh. Anh đang quay lưng về phía cửa, trò chuyện với người nằm trên giường bệnh nên không hề phát hiện ra cô.
Tô Dĩ Ninh hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh lại, định đợi Thẩm Tứ ra ngoài rồi mới hỏi cho rõ ràng. Thế nhưng, cô mới đứng ở cửa được hai phút thì một y tá đi tới: "Vị tiểu thư này, cô đến tìm người sao?"
Giọng của y tá không hề nhỏ, khiến Thẩm Tứ ở trong phòng cũng nghe thấy. Anh vô thức quay đầu lại, khi nhìn thấy Tô Dĩ Ninh, gương mặt anh thoáng hiện vẻ hoảng loạn. Anh vội vàng đứng dậy đi về phía cô.
Lúc anh tiến lại gần, Tô Dĩ Ninh cũng đã nhìn rõ người nằm trong phòng bệnh là ai.
Quý Vĩ Hoành đang nằm trên giường bệnh, đeo máy thở, hai mắt nhắm nghiền, không rõ là đang ngủ hay hôn mê. Nhìn dáng vẻ gầy gò héo hon của ông, trong mắt Tô Dĩ Ninh thoáng qua sự bàng hoàng, cô bất giác lùi lại hai bước.
Thấy Tô Dĩ Ninh không trả lời, y tá định hỏi tiếp thì cửa phòng bệnh mở ra, Thẩm Tứ bước ra ngoài.
"Thẩm tiên sinh, vị tiểu thư này cứ nhìn chằm chằm vào phòng bệnh..."
"Ừm, tôi biết rồi, cô ấy là bạn gái tôi."
Trong mắt y tá thoáng qua sự ngạc nhiên xen lẫn thất vọng: "Ồ... hóa ra là bạn gái anh sao, vậy tôi biết rồi... không làm phiền hai người nữa..." Nói xong, y tá vội vã rời đi.
Lúc này, toàn bộ tâm trí của Thẩm Tứ đều đặt lên người Tô Dĩ Ninh, anh chẳng hề để ý đến thái độ khác thường của y tá.
"Dĩ Ninh, em nghe tôi giải thích..."
Tô Dĩ Ninh không nói lời nào, quay người bỏ đi thẳng. Thẩm Tứ vội vàng đuổi theo, cuối cùng cũng chặn được cô trước cửa thang máy.
"Dĩ Ninh, tôi không cố ý giấu em."
Tô Dĩ Ninh hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn anh: "Những lần anh lừa tôi trước đây, đều là để đến thăm ông ấy sao?"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Ừm."
Tô Dĩ Ninh gật đầu, không nói thêm gì nữa, ánh mắt cô dán c.h.ặ.t vào màn hình hiển thị thang máy đang đi lên. Thẩm Tứ muốn nắm lấy tay cô, nhưng vừa chạm vào, cô đã né tránh.
"Dĩ Ninh, tôi thật sự không cố ý giấu em, chỉ là tôi chưa biết phải nói với em thế nào. Tình hình của ba em hiện tại rất tệ... bác sĩ nói có lẽ không còn nhiều thời gian nữa..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tay Tô Dĩ Ninh từ từ siết c.h.ặ.t, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Bây giờ lòng tôi đang rất rối, anh để tôi yên tĩnh một chút."
Thấy sắc mặt cô tái nhợt, Thẩm Tứ không khỏi đau lòng: "Được, vậy tôi ở đây bên em."
"Không cần."
Lời vừa dứt, thang máy mở ra, Tô Dĩ Ninh bước vào trong. Thẩm Tứ định đi theo nhưng bị ánh mắt của cô ngăn lại.
Tô Dĩ Ninh cũng không đi xa, cô ra khỏi thang máy rồi ngồi thẫn thờ ở đình nghỉ mát dưới chân tòa nhà nội trú. Đã nhiều năm nay, cô rất ít khi nghĩ đến Quý Vĩ Hoành, cũng chẳng màng quan tâm ông sống ra sao. Dù sao thì năm xưa cô và ông đã cãi vã kịch liệt, cô cũng chẳng còn kỳ vọng gì ở người cha này nữa.
Lần cuối gặp mặt năm năm trước, Quý Vĩ Hoành tuy có bệnh nhưng không đến mức gầy trơ xương như bây giờ. Khoảnh khắc nhìn thấy ông nằm trên giường bệnh, bộ quần áo bệnh nhân rộng thênh thang, đôi tay nổi đầy gân xanh và những đốm đồi mồi như chiếc lá khô sắp rụng, cô cảm thấy lòng mình ngũ vị tạp trần.
Chút oán hận cuối cùng dường như cũng tan biến. Dù sau này ông đối xử không tốt với cô, chỉ tin lời Ôn Kính Hồng, nhưng những năm trước khi nhà họ Quý phá sản, ông đã thật sự yêu thương và cưng chiều cô như một nàng công chúa.
Đang mải mê suy nghĩ, bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói non nớt.
"Ba ơi, con muốn ăn sô cô la."
"Không được, sáng nay con ăn rồi, ngày mai mới được ăn tiếp."
"Nhưng con thèm lắm... chỉ một chút thôi mà, mẹ sẽ không biết đâu, được không ba?"
Tô Dĩ Ninh quay đầu lại, thấy một cặp cha con đang đi ngang qua con đường nhỏ. Người đàn ông một tay dắt con gái, một tay xách túi đồ ăn vặt đủ loại. Cô bé mặc đồ bệnh nhân, buộc tóc hai bên, gương mặt tròn trịa đáng yêu như b.úp bê.
"Ngày mai xuất viện rồi, về nhà rồi ăn."
"Chỉ một miếng thôi mà ba! Chẳng lẽ con không phải là chiếc áo bông nhỏ mà ba yêu nhất sao?"
Người đàn ông bật cười, ngồi xổm xuống véo nhẹ vào má cô bé: "Con đương nhiên là chiếc áo bông nhỏ quý giá nhất của ba rồi, nhưng mỗi ngày áo bông nhỏ chỉ được ăn sô cô la một lần thôi."
Cô bé bĩu môi: "Dạ... vậy cũng được ạ..."
"Ngoan nào, đừng buồn nữa. Ngày mai xuất viện ba sẽ đưa con đi ăn hải sản mà con thích nhất."
Cô bé lập tức rạng rỡ, đôi mắt sáng lấp lánh: "Thật không ba?"
"Thật."
"Ba là nhất! Con yêu ba nhất trên đời!"
Giọng nói của hai cha con dần xa khuất, Tô Dĩ Ninh thu hồi ánh mắt, đột nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện thuở nhỏ. Khi đó, dù đi nhà máy hay đến công ty, Quý Vĩ Hoành luôn mang cô theo. Cô ngoan ngoãn đi bên cạnh ông, có khi đợi ông làm việc mà ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy, bên cạnh luôn có sẵn những món đồ ăn vặt mà cô yêu thích nhất.