Tô Dĩ Ninh nhíu mày, chưa kịp nói gì thêm thì Tạ Hồng đã vội vã rời đi. Cô ấy nhanh ch.óng leo lên chiếc xe điện đậu bên lề đường, bỏ túi t.h.u.ố.c vào thùng hàng phía sau rồi phóng đi mất hút.
Cho đến khi bóng dáng gầy gò ấy hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tô Dĩ Ninh mới thu hồi ánh mắt, quay người bước vào hiệu t.h.u.ố.c. Mua xong t.h.u.ố.c mỡ tan m.á.u bầm, cô trở lại xe với tâm trạng nặng trĩu.
Vừa đóng cửa xe, cô đã đối diện với ánh mắt dò xét của Thẩm Tứ.
"Lúc nãy em nói chuyện gì với nhân viên giao hàng đó vậy?"
Vì khoảng cách khá xa nên Thẩm Tứ không nhìn rõ mặt, cũng không biết đó là phụ nữ. Tô Dĩ Ninh ngẩn người, sau đó lắc đầu: "Không có gì đâu, để tôi bôi t.h.u.ố.c cho anh trước đã."
Cô mở tuýp t.h.u.ố.c, kéo tay phải của Thẩm Tứ lại, nhẹ nhàng thoa t.h.u.ố.c lên mảng bầm tím rồi xoa nhẹ. Nhìn dáng vẻ lơ đãng của cô, Thẩm Tứ nhíu mày thu tay lại: "Không cần xoa nữa đâu, sắp khỏi rồi."
"Ồ... được."
Thẩm Tứ: "..."
Trong xe trở lại bầu không khí im lặng. Tô Dĩ Ninh cúi đầu cất t.h.u.ố.c, tâm trí dường như đang treo ngược cành cây. Sắc mặt Thẩm Tứ trầm xuống, anh căng mặt không nói lời nào, lạnh lùng ra lệnh cho chú Vương lái xe.
Qua gương chiếu hậu, thấy vẻ mặt âm trầm của Thẩm Tứ, tay chú Vương run lên, vội vàng khởi động xe. Cho đến khi về tới biệt thự, cả hai không nói với nhau câu nào, nhiệt độ trong xe dường như hạ xuống điểm đóng băng.
Tô Dĩ Ninh vẫn mải suy nghĩ tại sao Tạ Hồng lại phải đi giao hàng, chẳng lẽ cô ấy đang thiếu tiền trầm trọng? Số tiền cô cho mượn trước đó đã tiêu hết rồi sao? Ngay lúc cô đang cân nhắc xem ngày mai có nên chuyển thêm tiền cho Tạ Hồng không, giọng nói trầm thấp của Thẩm Tứ vang lên: "Em còn định ngồi trên xe đến bao giờ nữa?"
Tô Dĩ Ninh giật mình bừng tỉnh, lúc này mới nhận ra xe đã dừng ở cửa biệt thự từ lúc nào, chú Vương cũng đã xuống xe lánh mặt.
"Xin lỗi, tôi mải suy nghĩ quá."
"Chuyện gì mà khiến em phải suy nghĩ nghiêm túc đến thế?"
"Không có gì to tát đâu, xuống xe thôi." Nói xong, cô là người mở cửa xuống xe trước.
Thẩm Tứ đi theo sau, sắc mặt lộ rõ vẻ khó chịu. Vừa vào đến phòng khách, thím Tiền đã ra đón. Thấy Thẩm Tứ mặt lạnh như tiền, bà vội hỏi: "Cậu chủ, có chuyện gì xảy ra sao? Sao sắc mặt ngài khó coi vậy?"
Tô Dĩ Ninh đi phía trước nghe thấy thế cũng quay đầu lại nhìn anh với vẻ thắc mắc. Sắc mặt Thẩm Tứ cứng đờ, anh không tự nhiên quay đi: "Không có gì."
"Có phải cánh tay vẫn còn đau không?" Tô Dĩ Ninh định tiến lại xem vết thương, nhưng Thẩm Tứ đã né tránh.
"Không sao, chuẩn bị dùng bữa tối đi." Anh thậm chí không nhìn cô lấy một cái, trực tiếp đi thẳng vào phòng ăn.
Tô Dĩ Ninh nhíu mày, cô nhận ra thái độ của Thẩm Tứ có vấn đề. Cẩn thận nhớ lại, dường như sau khi cô từ hiệu t.h.u.ố.c trở lại xe, anh đã bắt đầu thay đổi thái độ. Chẳng lẽ vì cô không nói cho anh biết chuyện của Tạ Hồng nên anh đang giận dỗi?
Trong bữa ăn, Thẩm Tứ chỉ trò chuyện với Đậu Đậu. Trừ khi Tô Dĩ Ninh chủ động bắt chuyện, nếu không anh tuyệt đối không nhìn về phía cô. Ăn xong, thấy Thẩm Tứ định vào thư phòng, Tô Dĩ Ninh vội vàng đuổi theo.
"Thẩm Tứ, đợi đã, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Giọng anh có chút lạnh nhạt: "Chuyện gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn anh: "Anh đang giận tôi à?"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thẩm Tứ né tránh ánh mắt cô: "Không có."
"Không có sao lúc nãy ăn cơm anh chỉ nói chuyện với Đậu Đậu mà không thèm để ý đến tôi?"
"Em nghĩ nhiều rồi."
Thấy anh vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên đó, Tô Dĩ Ninh bắt đầu thấy bất mãn: "Trong lòng anh có gì không thoải mái thì cứ nói ra, nén trong lòng chỉ làm bản thân khó chịu, mà còn bào mòn tình cảm của chúng ta nữa."
"Thật sự không có gì."
Nhìn dáng vẻ thờ ơ của anh, lửa giận trong lòng Tô Dĩ Ninh bùng lên: "Anh lúc nào cũng vậy, chuyện gì cũng giữ kín trong lòng, làm sao tôi đoán được anh đang nghĩ gì chứ?" Giọng cô hơi cao lên, mang theo chút uất ức.
Thẩm Tứ khẽ nhíu mày, dường như cũng nhận ra thái độ của mình có chút quá đáng. Anh thở dài, đưa tay kéo cô lại: "Đừng giận, tôi chỉ là... thấy em nói chuyện với người đàn ông khác, hỏi thì em không nói, nên tôi có chút ghen thôi."
Tô Dĩ Ninh trợn tròn mắt: "Chỉ vì chuyện đó? Anh cũng quá nhỏ mọn rồi đấy."
Thẩm Tứ bất đắc dĩ cười khổ: "Tôi biết là tôi không đúng, sau này sẽ không như vậy nữa."
Nhìn dáng vẻ thành khẩn của anh, cơn giận của Tô Dĩ Ninh tiêu tan quá nửa: "Ai nói với anh nhân viên giao hàng đó là đàn ông?"
Thẩm Tứ nhướng mày: "Không phải đàn ông thì chẳng lẽ là..." Nói đến đây, anh chợt nhận ra điều gì đó, lông mày nhíu c.h.ặ.t hơn: "Nhân viên giao hàng đó là phụ nữ sao?"
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Ừm, hơn nữa tôi còn quen cô ấy."
Thẩm Tứ: "..." Không ngờ anh hậm hực cả buổi tối, hóa ra lại là đi ghen với một người phụ nữ.
Tô Dĩ Ninh không nhịn được mà trêu chọc: "Sự chiếm hữu của anh cũng mạnh quá rồi đấy. Tôi chỉ nói chuyện với người ta vài câu mà anh cũng ghen cho được."
Trong mắt Thẩm Tứ thoáng qua vẻ chột dạ, anh sờ mũi nói: "Thì tại lúc tôi hỏi em cứ ấp úng, sau đó lại cứ thẫn thờ, làm tôi tưởng em có chuyện gì giấu tôi nên mới không vui."
"Chuyện riêng của con gái, nói với anh làm gì?"
Thẩm Tứ lúng túng không nói nên lời. Ngay lúc bầu không khí đang trở nên tế nhị thì điện thoại của Tô Dĩ Ninh vang lên. Vừa kết nối, giọng nói rệu rã của Thời Vi đã truyền đến: "Dĩ Ninh, cậu đến đây với tớ được không?"
Tô Dĩ Ninh ngạc nhiên: "Vi Vi, sao vậy? Có chuyện gì xảy ra à?"
Thời Vi im lặng vài giây rồi đọc tên một quán bar, nói sẽ đợi cô ở đó rồi cúp máy. Tô Dĩ Ninh cất điện thoại, nhìn Thẩm Tứ: "Thời Vi không biết có chuyện gì mà đang ở quán bar, tôi phải qua đó một chuyến."
Thẩm Tứ cầm lấy chìa khóa xe: "Tôi đưa em đi."