Người phụ nữ mặc một bộ vest đen, tay ôm mấy tập tài liệu, vẻ mặt nghiêm túc, vừa nhìn đã biết là người giữ chức vụ quan trọng trong trường.
Quả nhiên, giây tiếp theo, cô Trần bên cạnh đã gọi một tiếng: "Phó hiệu trưởng Nghiêm, sao cô lại đến đây?"
Phó hiệu trưởng Nghiêm không trả lời cô giáo, mà nhìn thẳng vào Tô Dĩ Ninh bằng ánh mắt nghiêm khắc: "Cô Tô, tôi hiểu cô sốt ruột muốn bảo vệ con mình, nhưng dù ai đúng ai sai thì hiện tại bạn Ôn Tưởng đã bị thương nghiêm trọng, hơn nữa sau này rất có thể sẽ để lại sẹo. Xét về tình hay lý, con trai cô đều nên đi xin lỗi."
Nhà họ Tưởng mỗi năm đều quyên góp cho trường mẫu giáo hàng chục triệu tệ. Giữa một phụ huynh bình thường và nhà tài trợ lớn của trường, bà ta thừa biết ai là người không thể đắc tội.
Tô Dĩ Ninh hơi nhíu mày: "Phó hiệu trưởng Nghiêm, khi chưa làm rõ sự việc mà đã bắt con trai tôi đi xin lỗi là điều không hợp lý. Tôi tin con mình sẽ không vô cớ làm hại người khác."
Sắc mặt phó hiệu trưởng Nghiêm trầm xuống: "Cô Tô, cô phải hiểu trường học cũng có cái khó của trường học. Sự đóng góp của nhà họ Tưởng đối với trường là không thể phủ nhận. Chúng tôi cũng không muốn làm lớn chuyện, hơn nữa chỉ là bảo đứa trẻ xin lỗi thôi, cũng không phải yêu cầu gì quá đáng."
"Tôi không thể để con mình chịu uất ức. Hơn nữa, người muốn làm lớn chuyện là cô Tưởng, tôi luôn giữ thái độ muốn giải quyết ổn thỏa sự việc."
"Nếu cô cứ nhất quyết gây sự vô lý, tôi đành phải để con trai cô thôi học."
Nghe vậy, ánh mắt Tô Dĩ Ninh cũng lạnh đi: "Phó hiệu trưởng Nghiêm, cô định dùng việc đuổi học để uy h.i.ế.p tôi sao?"
"Tôi cũng không muốn làm đến bước này, nên hy vọng cô Tô có thể suy nghĩ kỹ xem nên làm thế nào."
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Được, ý của phó hiệu trưởng Nghiêm tôi đã hiểu. Nhưng dù có phải thôi học, tôi cũng sẽ không thỏa hiệp. Nếu camera hỏng, vậy chúng ta có thể hỏi các bạn nhỏ khác có mặt ở đó, chắc chắn sẽ tìm ra chân tướng. Không thể vì không có camera mà tùy tiện phán định lỗi lầm cho con trai tôi."
Lúc này, Đậu Đậu vẫn luôn đứng bên cạnh nắm lấy tay Tô Dĩ Ninh: "Mẹ, con thật sự không đẩy cậu ta. Là cậu ta lao vào muốn đ.á.n.h con nhưng con né được, sau đó cậu ta tự mình ngã bị thương."
"Ừm, mẹ nhất định sẽ tìm ra sự thật. Nếu con không sai, tuyệt đối mẹ sẽ không để con phải xin lỗi."
Phó hiệu trưởng Nghiêm hừ lạnh một tiếng: "Lời của trẻ con không đáng tin. Chuyện này phải giải quyết nhanh ch.óng. Cô Tô, tôi hy vọng cô có thể lý trí một chút, đừng để chuyện trở nên phức tạp hơn."
Cô Trần vẻ mặt khó xử, không biết nên xử lý tình huống này thế nào.
Tô Dĩ Ninh không hề lùi bước, nhìn thẳng vào phó hiệu trưởng Nghiêm: "Tôi sẽ lý trí giải quyết chuyện này, nhưng không phải bằng cách nhận sai khi mình đúng. Tôi sẽ tự mình điều tra sự thật để trả lại sự trong sạch cho con trai tôi."
Thấy Tô Dĩ Ninh không hề có ý định nhượng bộ, sắc mặt phó hiệu trưởng Nghiêm cuối cùng cũng trở nên lạnh lẽo hoàn toàn.
"Tôi khuyên cô nên nghĩ cho kỹ. Nếu thật sự đắc tội c.h.ế.t với nhà họ Tưởng, ở cái thành phố Thâm Thị này sẽ không có trường mẫu giáo nào dám nhận con trai cô đâu."
Lời vừa dứt, văn phòng trở nên yên tĩnh đến lạ thường, dường như một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Tô Dĩ Ninh nhướng mày, gằn từng chữ: "Phó hiệu trưởng Nghiêm, tôi không biết trước đây khi gặp tình huống tương tự, có phải cô cũng mặc kệ đúng sai mà bắt phụ huynh có gia cảnh bình thường phải xin lỗi bên quyền thế hay không. Nhưng trước khi tôi xác định được con mình có sai hay không, tôi tuyệt đối sẽ không đi xin lỗi."
Nói xong, Tô Dĩ Ninh trực tiếp dắt Đậu Đậu rời đi.
Giọng nói tức giận của phó hiệu trưởng Nghiêm truyền đến từ phía sau: "Cô đừng có mà hối hận!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Dĩ Ninh không quay đầu lại, bước chân cũng không hề dừng lại, dắt Đậu Đậu đi thẳng.
Ra khỏi trường mẫu giáo, Tô Dĩ Ninh dắt Đậu Đậu bắt xe về nhà. Trên đường đi, Đậu Đậu im lặng một cách bất thường. Cho đến khi về đến cửa biệt thự, cậu bé mới ngẩng đầu nhìn Tô Dĩ Ninh, cẩn thận hỏi: "Mẹ, có phải con lại gây họa rồi không?"
Thấy sự bất an và sợ hãi trong mắt con, Tô Dĩ Ninh ngồi xổm xuống trước mặt cậu bé, dịu dàng nói: "Đậu Đậu, chỉ cần những gì hôm nay con nói với mẹ đều là sự thật, thì con không làm gì sai cả."
"Thật không ạ?"
"Thật. Mẹ đã lừa con bao giờ chưa?"
Nghe vậy, Đậu Đậu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh trong đôi mắt nhỏ lại hiện lên sự lo lắng: "Nhưng con nghe nói ba mẹ của Ôn Tưởng rất giàu, họ có trả thù chúng ta không?"
Tô Dĩ Ninh không nhịn được bật cười: "Con yên tâm, mẹ sẽ bảo vệ con, không cần phải sợ."
"Vâng ạ."
"Vào nhà thôi, vết thương trên mặt con cần phải xử lý, hơn nữa cũng phải tắm rửa thay quần áo nữa. Hôm nay tạm thời không đến trường, đợi chuyện này giải quyết xong rồi tính."
Nếu trường mẫu giáo này luôn giữ thái độ như vậy, Tô Dĩ Ninh cũng sẽ không để Đậu Đậu tiếp tục ở lại một môi trường như thế.
Tô Dĩ Ninh dắt Đậu Đậu vào biệt thự. Thím Tiền thấy dáng vẻ nhếch nhác của Đậu Đậu thì sợ đến mức mặt mày tái mét: "Đậu Đậu sao thế này?"
"Ở trường đ.á.n.h nhau với bạn học ạ. Thím Tiền, phiền thím lấy hộp t.h.u.ố.c ra đây, tôi xử lý vết thương cho Đậu Đậu."
"Được, tôi đi ngay!"
Sau khi giúp Đậu Đậu xử lý và sát trùng vết thương, Tô Dĩ Ninh để thím Tiền dắt cậu bé đi tắm, còn mình thì bắt xe đến công ty.
Bên kia, trên đường Tưởng Vũ Vi dắt Ôn Tưởng đến bệnh viện, ả đã gọi điện cho Ôn Lập Trạch. Vết thương trên mặt Ôn Tưởng vừa xử lý xong thì Ôn Lập Trạch cũng vừa tới.
"Thế nào rồi? Bác sĩ nói sao? Vết thương có nghiêm trọng không?"
Tưởng Vũ Vi hừ lạnh một tiếng: "Khâu ba mũi, anh nói xem có nghiêm trọng không?!"
Ôn Lập Trạch nhíu mày: "Nghiêm trọng vậy sao?"
Ôn Tưởng đứng bên cạnh Tưởng Vũ Vi bước lên ôm lấy chân Ôn Lập Trạch, mắt rưng rưng: "Ba ơi, Tưởng Tưởng đau quá, hu hu hu..."
Thấy Ôn Tưởng đau đến nhăn cả mũi, nước mắt ngắn dài, Ôn Lập Trạch xót xa vô cùng. Hắn ngồi xổm xuống trước mặt con trai, nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.