Thấy mẹ Thời có vẻ không vui nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự xót xa, Thời Vi vội vàng ôm lấy cánh tay bà nũng nịu: "Mẹ ơi, con thật sự chưa kịp mà, mẹ đừng giận nữa... Lần sau gặp chuyện gì con cũng sẽ báo ngay cho ba mẹ biết."
"Nói được thì phải làm được đấy."
Ba mẹ Thời hỏi han kỹ lưỡng diễn biến sự việc. Nghe xong, ba Thời tức giận đến mức muốn đi tìm nhà họ Triệu đòi một lời giải thích ngay lập tức, nhưng bị Thời Vi ngăn lại.
"Ba, chuyện này bây giờ đồn cảnh sát đã tiếp quản rồi. Ba có đi tìm họ bây giờ cũng vô ích, lỡ như lại xảy ra xung đột thì càng thêm rắc rối, cứ để cảnh sát xử lý đi ạ."
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của con gái, ba Thời thở dài một tiếng: "Ôi, đều tại ba không có bản lĩnh. Nếu Thời Thị vẫn còn ở thời kỳ hoàng kim thì cho Triệu Ninh mười cái gan hắn cũng không dám đụng đến một sợi tóc của con."
Thời Vi cũng nghĩ thoáng hơn: "Ba, đây không phải lỗi của ba. Hơn nữa Thẩm tổng đã giúp đỡ Thời Thị rồi, con tin là công ty sẽ sớm vượt qua khó khăn thôi."
Đúng lúc này, Thẩm Nghi Tu bưng một ly nước ấm tới: "Đúng vậy, Vi Vi nói đúng đấy ạ. Chú Thời, chú uống chút nước cho hạ hỏa."
Ba Thời lúc này mới sực nhớ ra trong phòng còn có Thẩm Nghi Tu. Ông liếc nhìn anh một cái, lạnh lùng nhận lấy ly nước. Nghĩ đến cảnh anh ôm con gái mình lúc nãy, ba Thời nhìn đâu cũng thấy không vừa mắt, dù rõ ràng cách đây không lâu ông và mẹ Thời còn khen ngợi Thẩm Nghi Tu là tuổi trẻ tài cao.
Thẩm Nghi Tu tiếp tục đưa một ly nước cho mẹ Thời, bà vội vàng nhận lấy: "Vất vả cho con quá, tiểu Thẩm tổng."
"Dì ơi, dì cứ gọi con là Nghi Tu là được ạ."
Mẹ Thời không ngờ anh lại tự nhiên như vậy, bà gật đầu: "Nghi Tu à, vậy con và Vi Vi nhà dì..."
"Dì, hiện tại con là bạn trai của Vi Vi ạ."
"Khụ khụ khụ..." Ba Thời đang uống nước thì bị sặc ngay tại chỗ.
Thẩm Nghi Tu vội vàng đỡ lấy ly nước trong tay ông, đưa tay vỗ nhẹ lưng trấn an: "Chú Thời, chú không sao chứ?"
Ba Thời xua tay, khó khăn lắm mới ngừng ho được, ông lập tức quay sang nhìn Thời Vi, sắc mặt khá khó coi: "Vi Vi, chuyện này là sao?" Thời Vi vừa mới đi hủy hôn với Triệu Ninh tối nay, sao chớp mắt Thẩm Nghi Tu đã thành bạn trai cô rồi?
Thời Vi lườm Thẩm Nghi Tu một cái, định lên tiếng giải thích thì anh đã nhanh miệng hơn: "Chú Thời, đây không phải lỗi của Vi Vi đâu ạ. Thực ra con đã yêu Vi Vi từ cái nhìn đầu tiên từ năm năm trước rồi, sau đó vẫn luôn theo đuổi cô ấy. Tối nay biết cô ấy hủy hôn với Triệu Ninh, con đã tỏ tình và cô ấy vừa mới đồng ý ở bên con thôi."
"Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của con, chú có muốn mắng thì cứ mắng con, đừng trách Vi Vi tội nghiệp."
Ba Thời nhíu mày định nói gì đó, nhưng mẹ Thời đã nhanh tay véo ông một cái khiến ông đau đến méo cả mặt. Mẹ Thời mỉm cười nhìn Thẩm Nghi Tu: "Nghi Tu à, chuyện tình cảm của bọn trẻ các con thì người lớn chúng ta cũng không tiện can thiệp. Nhưng dì chỉ có một đứa con gái duy nhất, dì và ba nó giờ cũng không định ép nó kết hôn chính trị nữa, chỉ mong nó tìm được người biết tôn trọng và yêu thương nó thật lòng. Nếu nó đã chọn con, dì hy vọng con sẽ không làm nó thất vọng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bên kia, Tô Dĩ Ninh vừa về đến nhà thì nhận được điện thoại của Tưởng Vũ Vi. Giọng ả trong điện thoại đầy vẻ tức tối: "Tô Dĩ Ninh, có phải cô đã làm gì ở trường mẫu giáo không? Tại sao con trai tôi lại bị tất cả các bạn trong lớp cô lập hả?!"
Tô Dĩ Ninh thoáng chút ngạc nhiên, cô không ngờ con trai của Tưởng Vũ Vi lại bị tẩy chay như vậy. Tuy nhiên, cô chẳng hề thấy đồng cảm chút nào.
"Cô Tưởng, trước khi điều tra rõ sự thật cô đã lớn tiếng đòi báo cảnh sát, sau khi biết con trai mình nói dối vu khống con tôi thì lại không có lấy một lời xin lỗi. Tôi không biết cô lấy đâu ra dũng khí để chạy đến đây chất vấn tôi nữa?"
"Tôi không phải hạng người như cô, không có khả năng khiến cả hiệu trưởng cũng phải đứng về phía mình. Chuyện con trai cô bị cô lập tôi không rõ nguyên nhân, nhưng trẻ con thường thích chơi với những bạn trung thực, lương thiện và ghét kẻ nói dối, đó là lẽ thường tình thôi."
"Thay vì chất vấn tôi, cô Tưởng nên tự kiểm điểm lại cách giáo d.ụ.c của mình thì hơn."
Giọng Tưởng Vũ Vi rít lên qua điện thoại: "Tô Dĩ Ninh, đừng tưởng cô có Thẩm Tứ chống lưng mà muốn làm gì thì làm..."
Chưa đợi ả nói hết câu, Tô Dĩ Ninh đã trực tiếp cúp máy. Cô không có hứng thú đôi co với loại người không biết lý lẽ, càng không muốn lãng phí thời gian vào ả.
Bên kia, Tưởng Vũ Vi đang nổi điên, nghe tiếng tút tút trong điện thoại thì càng điên tiết hơn, suýt chút nữa đã ném bay chiếc điện thoại. Ả nghiến răng định gọi lại thì Ôn Lập Trạch gọi đến.
"Vũ Vi, em đang ở đâu?"
Tưởng Vũ Vi hít sâu một hơi, cố nén cơn giận nhưng giọng nói vẫn lộ rõ vẻ khó chịu: "Em đang ở công ty, chuẩn bị qua trường đón Tưởng Tưởng. Thằng bé vừa gọi điện khóc lóc nói các bạn trong lớp đều cô lập nó, không ai chịu chơi cùng."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Chuyện của Tưởng Tưởng cứ để anh lo. Tưởng Thao đang tiếp xúc với Tổng giám đốc của Tinh Diệu đấy, anh gửi địa chỉ cho em, em qua đó ngay đi. Nếu dự án Kim Thủy bị hắn cướp mất thì hắn sẽ chính thức được vào Tưởng Thị, lúc đó chuyện em đàm phán thất bại với Thẩm Tứ sẽ khiến ông nội nổi trận lôi đình đấy."
Sắc mặt Tưởng Vũ Vi thay đổi, ả lập tức đáp: "Được, em đi ngay."
Cúp máy, Tưởng Vũ Vi nhanh ch.óng nhận được địa chỉ từ Ôn Lập Trạch và lập tức lái xe phóng đi.
Tại văn phòng của Ôn Lập Trạch, sau khi gửi địa chỉ đi, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười bí hiểm. Hắn thoát khỏi phần mềm trò chuyện, đứng dậy cầm áo khoác đi ra ngoài. Thư ký vừa lúc mang tài liệu vào: "Ôn tổng, những tài liệu này cần ký gấp trong hôm nay ạ."
Ôn Lập Trạch thản nhiên đáp: "Cứ để trên bàn đi, tôi có việc phải ra ngoài một lát."
"Vâng thưa Ôn tổng."
Công ty game của Ôn Lập Trạch cách trường mẫu giáo không xa, chưa đầy nửa tiếng sau xe của hắn đã dừng trước cổng trường. Vì trước đây nhà họ Tưởng từng quyên góp cho trường nên bảo vệ đều nhận ra hắn, vội vàng mở cổng mời hắn vào.