Thẩm Tứ khẽ hắng giọng: "Đậu Đậu, người lớn nói chuyện trẻ con đừng xen vào, mau ăn cơm đi."
"Ồ..." Đậu Đậu vẫn không hiểu tại sao lại phải mua thêm t.h.u.ố.c cho mẹ. Nhưng rất nhanh, nhìn thấy món sườn xào chua ngọt yêu thích trên bàn, cậu bé liền quẳng hết thắc mắc ra sau đầu, chuyên tâm "chiến đấu" với đĩa sườn.
Ăn cơm xong, Tô Dĩ Ninh đang định về phòng ngủ nghỉ ngơi thì Thẩm Tứ đã tiến đến bên cạnh, trực tiếp bế bổng cô lên. Thấy thím Tiền đứng gần đó đang che miệng cười trộm, Tô Dĩ Ninh đỏ mặt, vội vàng nói nhỏ bên tai anh: "Em tự đi được mà."
"Em đi chậm lắm, để anh bế cho nhanh."
Tô Dĩ Ninh không cãi lại được anh, đành phải nghe theo. Thế nhưng, nơi Thẩm Tứ bế cô đến không phải là phòng ngủ, mà lại là phòng làm việc của anh.
"Lát nữa anh không phải có cuộc họp sao? Đưa em đến đây làm gì?"
"Em cứ ở sofa trong phòng làm việc đọc sách nghỉ ngơi đi, đợi anh họp xong chúng ta cùng lên lầu."
Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Như vậy có làm phiền anh họp không?"
Khóe môi Thẩm Tứ khẽ cong lên: "Không đâu."
Hôm nay quan hệ của hai người cuối cùng cũng có bước tiến triển thực chất, hơn nữa lại vừa hay Tô Dĩ Ninh đang bị trẹo chân, anh mà không nhân cơ hội này "đường đường chính chính" dọn vào phòng ngủ của cô thì không biết đến bao giờ mới có cơ hội tiếp theo. Thẩm Tứ trong lòng đang tính toán đủ điều, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản như không có chuyện gì.
Tô Dĩ Ninh cũng muốn ở bên anh thêm một lát nên gật đầu: "Vậy được."
Bế cô đặt xuống sofa, tìm cho cô một cuốn sách, lại lấy thêm chiếc chăn mỏng đắp lên chân cô, Thẩm Tứ mới dịu dàng dặn dò: "Anh đi họp đây, lát nữa nếu buồn ngủ thì cứ nằm đây chợp mắt một lát."
"Vâng."
Trở lại bàn làm việc, Thẩm Tứ mở laptop, bắt đầu cuộc họp trực tuyến với các cổ đông. Cuộc họp kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ mới kết thúc. Thẩm Tứ dặn dò Tôn Hành sắp xếp lại biên bản rồi gửi vào email cho mình, sau đó tuyên bố tan họp và đóng máy tính lại.
Anh đứng dậy đi đến bên sofa, thấy Tô Dĩ Ninh đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, cuốn sách trong tay lỏng lẻo như sắp rơi xuống đất. Thẩm Tứ nhẹ nhàng rút cuốn sách ra đặt lên bàn, ánh mắt đầy sủng nịnh nhìn gương mặt say ngủ của cô.
Tô Dĩ Ninh ngủ không sâu, cảm nhận được một bóng đen bao phủ trên đầu, cô từ từ mở mắt: "Anh họp xong rồi à?"
Giọng cô khàn khàn, mang theo vẻ lười biếng của người mới tỉnh giấc, đáng yêu vô cùng. Thẩm Tứ gật đầu: "Ừm, để anh bế em lên lầu ngủ."
"Được."
Đợi đến khi Thẩm Tứ bế mình về phòng ngủ mà vẫn không có ý định rời đi, Tô Dĩ Ninh cuối cùng cũng nhận ra có gì đó sai sai. "Sao anh còn chưa về phòng?"
Thẩm Tứ thản nhiên vén chăn, động tác cực kỳ tự nhiên nằm xuống phía bên kia giường: "Chân em đang bị thương, buổi tối đi vệ sinh không tiện, anh ở lại đây để chăm sóc em."
"Em tự lo được, anh mau về phòng mình đi."
"Không được, em xem lúc nãy tắm rửa cũng phải cần anh giúp đó thôi. Hơn nữa, cho dù không cần anh giúp, lỡ như buổi tối em không cẩn thận bị ngã mà không ai phát hiện thì sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tô Dĩ Ninh: "..."
Dù cô có nói thế nào, Thẩm Tứ vẫn nhất quyết không chịu đi. Đợi đến khi cô nói đến khô cả họng, Thẩm Tứ mới đưa cho cô một ly nước: "Uống chút nước đi rồi chuẩn bị ngủ thôi."
Tô Dĩ Ninh không nhận lấy ly nước, trừng mắt nhìn anh: "Anh nhất định phải ngủ ở đây đúng không?"
Thẩm Tứ gật đầu chắc nịch.
"Được, vậy anh ngủ ở đây đi, em sang ngủ với Đậu Đậu."
Cô vừa định vén chăn xuống giường đã bị Thẩm Tứ giữ c.h.ặ.t cổ tay, trực tiếp kéo ngược trở lại giường. Bóng dáng cao lớn của người đàn ông lập tức đè ép tới: "Dĩ Ninh, nếu em thật sự không ngủ được, hay là chúng ta làm chút chuyện gì đó thú vị nhé?"
Thấy đôi môi mỏng của anh từ từ áp sát, Tô Dĩ Ninh vội vàng chống tay vào n.g.ự.c anh: "Em ngủ được... ngủ được mà..."
"Vậy em còn định sang phòng Đậu Đậu nữa không?"
Tô Dĩ Ninh: "... Không đi nữa."
"Ngoan, vậy chúng ta ngủ thôi." Anh buông cô ra, nằm trở lại vị trí cũ.
Khi Thẩm Tứ lùi lại, mùi hương tuyết tùng thanh mát trên người anh cũng dần nhạt đi. Tô Dĩ Ninh nắm c.h.ặ.t mép chăn, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một nỗi mất mát mơ hồ. Chẳng lẽ vừa rồi cô đang... mong đợi điều gì đó sao?
"Sao không đắp chăn vào? Muốn anh giúp em không?" Giọng nói trầm thấp của Thẩm Tứ vang lên bên tai, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô.
"Không cần!" Cô kéo chăn lên tận cổ, nhắm nghiền mắt tìm kiếm giấc ngủ.
Kể từ khi Đậu Đậu lên ba, cậu bé đã ngủ riêng phòng. Hai năm nay Tô Dĩ Ninh đã quen ngủ một mình, giờ bên cạnh đột nhiên có thêm một người đàn ông to lớn, cô thấy không quen chút nào. Vốn tưởng mình sẽ mất ngủ, nhưng không ngờ chỉ một lát sau cô đã chìm vào giấc mộng.
Nghe thấy tiếng thở đều đặn của người bên cạnh, Thẩm Tứ quay đầu nhìn cô. Căn phòng tối mịt, anh chỉ có thể lờ mờ thấy được đường nét khuôn mặt cô. Người con gái mà anh hằng mong nhớ suốt năm năm qua đang nằm ngay bên cạnh, cảm giác này thật khó diễn tả bằng lời. Giống như một báu vật vô giá đã mất đi bỗng nhiên tìm lại được, khiến anh vừa vui mừng khôn xiết, vừa thấy có chút không chân thực. Anh lặng lẽ ngắm nhìn cô rất lâu, đến khi hốc mắt cay xè mới thu lại ánh mắt, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô dưới lớp chăn.
*
Biệt thự Tưởng gia.
Mặc dù đã đêm khuya nhưng đèn trong thư phòng vẫn sáng trưng. Tưởng Vũ Vi và Ôn Lập Trạch ngồi trên sofa, sắc mặt cả hai đều vô cùng nặng nề.
"Lập Trạch, Từ tổng nói có thể cho em một cơ hội, nhưng Tưởng Thị phải đầu tư ba mươi tỷ mới có thể tham gia vào dự án khu nghỉ dưỡng Kim Thủy."
Ba mươi tỷ đối với Tưởng Thị mà nói là một con số quá lớn. Tưởng Vũ Vi biết rõ Tưởng Thị hiện chỉ có hơn bốn mươi tỷ tiền mặt lưu động, nếu dồn ba mươi tỷ vào dự án này, trước khi khu nghỉ dưỡng đi vào hoạt động sẽ không có bất kỳ khoản thu hồi nào. Nếu là hai mươi tỷ, cô còn có thể thương lượng với ông nội, nhưng ba mươi tỷ... ông nội chắc chắn sẽ không đồng ý. Bởi vì một khi Tưởng Thị gặp trục trặc mà dự án này lại không thể rút vốn ngay lập tức, tập đoàn sẽ đứng trước nguy cơ phá sản.