Ôn Lập Trạch vẻ mặt dịu dàng, kéo cô vào lòng vỗ về: "Đừng buồn nữa, sau này nhất định sẽ có dự án tốt hơn mà."
"Nhưng mà... em vẫn thấy không cam tâm..."
Ôn Lập Trạch nhẹ nhàng xoa lưng cô, trầm giọng an ủi: "Bây giờ quyền quyết định nằm trong tay ông nội, chúng ta chỉ có thể nghe theo thôi. Sau này nếu bên Tinh Diệu có động thái gì mới, anh sẽ báo cho em biết ngay."
Tưởng Vũ Vi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô thoát khỏi vòng tay của Ôn Lập Trạch, ngẩng đầu nhìn hắn: "Lập Trạch, công ty game của anh chắc là có thể rút ra được một khoản tiền lớn chứ?"
Ôn Lập Trạch nhíu mày, lộ vẻ khó xử: "Chắc là có thể rút ra được khoảng mười mấy tỷ, nhưng số tiền đó là của công ty, không phải của riêng chúng ta. Các cổ đông khác chắc chắn sẽ không đồng ý lấy tiền đó ra đầu tư mạo hiểm đâu."
Thấy hắn từ chối, Tưởng Vũ Vi lạnh mặt: "Không muốn thì thôi, em cũng chỉ hỏi vậy thôi."
Ánh mắt Ôn Lập Trạch lóe lên một tia sáng lạ, hắn gật đầu nói: "Ừm, hôm nay em bận rộn cả ngày cũng mệt rồi, để anh đi xả nước cho em tắm, ngâm mình một chút cho thoải mái, ngày mai nghỉ ngơi cho tốt."
"Vâng." Sau khi Ôn Lập Trạch rời đi, Tưởng Vũ Vi rũ mắt, đôi mắt khẽ d.a.o động không biết đang toan tính điều gì.
...
Sáng sớm hôm sau, Tô Dĩ Ninh mở mắt ra, đập vào mắt cô là khuôn mặt tuấn tú phóng đại của Thẩm Tứ. Cô ngẩn người mất vài giây mới nhớ ra tối qua anh đã "đóng đô" luôn trong phòng mình. Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt anh, càng nhìn khóe môi càng không tự chủ được mà cong lên. Ngay khi cô định đưa tay chạm vào hàng lông mày rậm của anh, đối phương đột nhiên mở mắt.
Tay Tô Dĩ Ninh khựng lại giữa không trung, cách lông mày anh chỉ vài centimet, cô giật mình vội vàng rụt tay về.
"Chào... chào buổi sáng..."
Thẩm Tứ nở nụ cười đầy ẩn ý, giọng nói mang theo ý trêu chọc: "Dĩ Ninh, vừa rồi em định sờ mặt anh sao?"
Tô Dĩ Ninh cố giữ vẻ bình tĩnh: "Không có, vừa rồi thấy trên mặt anh có sợi tóc, em định giúp anh lấy xuống thôi."
"Thật sao?" Đối diện với ánh mắt đầy ý cười của anh, Tô Dĩ Ninh có chút không tự nhiên dời mắt đi chỗ khác.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Thật mà. Bây giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta mau dậy thôi."
Lời vừa dứt, tay cô đã bị một bàn tay to lớn nắm c.h.ặ.t lấy. Giây tiếp theo, anh kéo tay cô đặt lên mặt mình: "Cứ sờ thoải mái đi, anh cho phép đấy."
Tô Dĩ Ninh đang định rút tay về thì cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ.
"Tô tiểu thư, Thời tiểu thư đến tìm cô ạ."
Tô Dĩ Ninh hơi ngạc nhiên, sao Thời Vi lại đến sớm thế này? "Được, tôi biết rồi, bảo cô ấy đợi tôi mười phút ở dưới lầu."
Sau khi người giúp việc rời đi, Tô Dĩ Ninh thấy Thẩm Tứ vẫn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y mình, mặt cô không tự chủ được mà đỏ ửng lên: "Anh mau buông ra đi, em phải dậy rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Em hôn anh một cái đi, anh sẽ buông."
Tô Dĩ Ninh không nhịn được trừng mắt nhìn anh: "Thẩm Tứ, anh có thể đừng trẻ con như vậy được không?"
"Anh chỉ muốn một nụ hôn chào buổi sáng thôi mà, không hôn thì anh không buông."
Khoảnh khắc này, Tô Dĩ Ninh bỗng thấy bóng dáng của Đậu Đậu trên người anh. Trước đây khi Đậu Đậu còn nhỏ, mỗi sáng thằng bé cũng đều đòi cô hôn lên má một cái mới chịu dậy, nếu không sẽ mè nheo mãi không thôi. Quả nhiên là cha con ruột thịt. Nghĩ đến việc Thời Vi đang đợi dưới lầu, Tô Dĩ Ninh đành ghé sát vào hôn nhẹ lên má Thẩm Tứ một cái, sau đó nhanh ch.óng lùi ra.
"Bây giờ thì buông được rồi chứ?" Giọng cô tuy bình thản nhưng vành tai đỏ ửng đã bán đứng tâm trạng cô.
Thẩm Tứ cũng không tiếp tục trêu chọc cô nữa, anh buông tay ra. Tô Dĩ Ninh ngồi dậy, vừa định xuống giường thì một đôi tay mạnh mẽ đã đỡ lấy cô: "Để anh đỡ em đi vệ sinh cá nhân."
Có anh giúp đỡ, tốc độ quả thực nhanh hơn nhiều, Tô Dĩ Ninh cũng không từ chối. Bước vào phòng vệ sinh, cô sững sờ khi thấy bên cạnh cốc đ.á.n.h răng của mình xuất hiện thêm một chiếc cốc và bàn chải màu đen. Không chỉ vậy, tất cả đồ dùng cá nhân khác đều đã biến thành đồ đôi.
Cô chỉ vào chiếc cốc màu đen: "Chuyện này là sao đây?"
Thẩm Tứ sờ mũi, cười nói: "Nếu anh nói là để tiện chăm sóc em, em có tin không?"
"Anh nghĩ em có tin không?"
"Được rồi, anh thừa nhận là anh muốn mỗi tối trước khi ngủ đều được nắm tay em, và mỗi sáng thức dậy người đầu tiên anh nhìn thấy chính là em."
Nhìn thấy sự chân thành trong mắt anh, lòng Tô Dĩ Ninh tràn ngập những cảm xúc khó tả, cô không biết phải đáp lại thế nào, đành quay mặt đi: "Em đi đ.á.n.h răng trước đây."
Thấy cô không phản đối, Thẩm Tứ khẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần cô không giận là được. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, lúc thay quần áo, Tô Dĩ Ninh thấy một nửa tủ đồ của mình đã bị quần áo của Thẩm Tứ chiếm đóng, cô cũng chẳng còn phản ứng gì nữa. Thực ra từ lúc ở trong phòng vệ sinh, cô đã ngầm chấp nhận chuyện hai người ở chung phòng rồi. Dù sao bây giờ họ cũng là người yêu, lại có chung Đậu Đậu, nếu không có gì bất ngờ thì họ sẽ bên nhau cả đời, chuyện ở chung chỉ là sớm muộn mà thôi.
Thay đồ xong, Thẩm Tứ kiên quyết bế Tô Dĩ Ninh xuống lầu. Thời Vi đang ngồi trên sofa phòng khách uống cà phê, thấy cảnh tượng này thì suýt chút nữa phun hết nước ra ngoài. Cô vội vàng đặt cốc xuống, ánh mắt đầy vẻ tò mò và trêu chọc nhìn hai người. Chẳng lẽ tối qua hai người họ "mãnh liệt" đến mức Tô Dĩ Ninh đi không nổi luôn sao?
Thẩm Tứ đặt Tô Dĩ Ninh xuống sofa đối diện Thời Vi, chào hỏi một câu rồi đi vào thư phòng, để lại không gian riêng cho hai cô gái. Anh vừa đi, Thời Vi đã lập tức sáp lại trêu chọc: "Xem ra Thẩm Tứ mấy năm nay nhịn cũng khổ sở lắm nhỉ, hôm nay cậu vẫn còn sức dậy sớm thế này là giỏi rồi."
Hiểu ra ẩn ý trong lời nói của bạn thân, mặt Tô Dĩ Ninh đỏ bừng: "Cậu đừng có nghĩ bậy, tớ bị trẹo chân nên đi lại không tiện, anh ấy mới bế tớ thôi."
Thời Vi nghi ngờ nhìn cô: "Nếu chỉ là trẹo chân thì sao mặt cậu lại đỏ như m.ô.n.g khỉ thế kia?"
Tô Dĩ Ninh: "..." Cô khẽ hắng giọng, lảng sang chuyện khác: "Cậu đến tìm tớ sớm thế này có chuyện gì không?"
"Vốn định rủ cậu đi shopping, nhưng chân cậu thế này thì shopping gì nữa. Mà này, chân cậu bị trẹo thế nào? Không phải là lúc đang 'hành sự' với Thẩm Tứ thì..."
"Không phải!" Tô Dĩ Ninh vội vàng cắt ngang, cô thật sự sợ cái trí tưởng tượng phong phú đến mức kinh thiên động địa của Thời Vi.