Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 570: Hũ Giấm Của Thẩm Tổng



Trần quản lý do dự một lát rồi mới trầm giọng nói: "Thời tiểu thư, nghe nói cô và Chu tổng đã xảy ra một số chuyện không vui ở tập đoàn Thời Thị."

Chuyện Thời Vi và Chu Thiếu Khanh chia tay ầm ĩ năm năm trước vốn đã nổi đình nổi đám, mà phần lớn nhân viên ở Thẩm Thị đều là những người kỳ cựu đã làm việc lâu năm, nên họ hiểu rất rõ ngọn ngành. Năm đó, Thời Vi đã dẫn cả một đoàn phóng viên đến bắt gian tại trận, hình ảnh và video leo thẳng lên hot search, khiến Chu Thiếu Khanh bị mắng c.h.ử.i thậm tệ suốt một thời gian dài. Cũng sau vụ đó, Chu Thiếu Khanh mới phải ra nước ngoài lánh nạn, bặt vô âm tín suốt năm năm. Thế nên hôm nay hắn vừa xuất hiện ở Thời Thị gặp cô, tin tức đã lan truyền với tốc độ ch.óng mặt.

Thời Vi nhíu mày: "Sao mọi người biết nhanh vậy?" Cô đi từ Thời Thị qua đây cũng chỉ mất mười mấy phút, vậy mà nhân viên ở Thẩm Thị đã nắm rõ tình hình rồi sao?

"Thời tiểu thư, chuyện này đã lan truyền khắp giới rồi, chắc là Thẩm tổng cũng đã biết."

Nghe vậy, Thời Vi cảm thấy hơi đau đầu. Theo tính cách của Thẩm Nghi Tu, chắc chắn anh sẽ ghen l.ồ.ng ghen lộn lên cho xem. Trước đây khi Thẩm Nghi Tu còn đang theo đuổi cô, có một lần cô đi ăn tối bàn chuyện hợp tác với đối tác đến hơn chín giờ tối. Vừa tiễn đối tác ra khỏi nhà hàng, cô còn chưa kịp gọi xe đã bị Thẩm Nghi Tu kéo lên xe chất vấn tại sao lại cười với người đàn ông đó. Một đối tác chỉ gặp vài lần mà anh còn ghen được, huống chi đây lại là bạn trai cũ, chắc chắn anh sẽ làm đổ cả hũ giấm cho mà xem.

Quả nhiên, khi Thời Vi bước vào văn phòng của Thẩm Nghi Tu, cô chỉ cảm thấy bầu không khí xung quanh lạnh lẽo đến thấu xương, khiến cô bất giác nổi cả da gà. Thẩm Nghi Tu đang ngồi sau bàn làm việc, tay cầm tập tài liệu nhưng mắt không hề ngước lên nhìn cô, rõ ràng là đang giận dỗi.

Thời Vi đi đến trước bàn, cười nói: "Thẩm tổng làm việc chăm chỉ quá nhỉ, không định đi ăn trưa sao?"

Thẩm Nghi Tu ngước mắt liếc cô một cái, hừ lạnh: "Ghen đến no bụng rồi, còn cần ăn trưa gì nữa?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Thời Vi bật cười: "Nếu anh đã no rồi thì em tự đi ăn một mình vậy." Nói xong, cô dứt khoát quay người đi về phía cửa.

Vừa đi được vài bước, phía sau đã vang lên giọng nói trầm thấp của Thẩm Nghi Tu: "Đứng lại!" Thời Vi không thèm để ý, vẫn tiếp tục bước đi. Nhưng chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, cổ tay cô đã bị một bàn tay to lớn giữ c.h.ặ.t.

"Vi Vi, anh biết lỗi rồi."

Thời Vi quay lại, đối diện với đôi mắt đầy vẻ tủi thân của Thẩm Nghi Tu, chút lửa giận trong lòng cô bỗng chốc tan biến. Tuy nhiên, cô không định cứ thế mà bỏ qua, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị. Thẩm Nghi Tu thấy vậy thì lòng thắt lại, vội vàng xuống nước: "Vi Vi, anh không nên ghen tuông lung tung như vậy, xin lỗi em..."

Thấy thái độ thành khẩn của anh, sắc mặt Thời Vi mới dịu đi đôi chút: "Thẩm Nghi Tu, em đã đồng ý ở bên anh thì sẽ không bao giờ dây dưa với người đàn ông khác. Hôm nay em và Chu Thiếu Khanh chỉ là tình cờ gặp mặt, anh chưa gì đã ghen tuông vô lý, anh thấy mình làm vậy có đúng không?"

Thẩm Nghi Tu vội vàng lắc đầu như trống bỏi: "Không đúng, anh đảm bảo sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa!"

Nhìn dáng vẻ của anh, chút bực bội cuối cùng trong lòng cô cũng bay sạch. "Anh thử đặt mình vào vị trí của em xem, nếu em cứ ghen tuông vô cớ mỗi khi anh nói chuyện với phụ nữ, anh có thấy mệt mỏi không?"

"Không đâu, nếu em ghen như vậy anh sẽ vui lắm, vì chứng tỏ em rất quan tâm anh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thời Vi: "..." Cô thật sự cạn lời với cái logic này.

Thấy cô vẻ mặt cạn lời, Thẩm Nghi Tu sợ lại chọc cô giận nên vội vàng chuyển chủ đề: "Đúng rồi, căng tin của Thẩm Thị nấu ăn ngon lắm, trước đây em đến bàn hợp tác chắc chưa có dịp thử, hôm nay anh dẫn em đi ăn nhé?"

"Được thôi." Thẩm Nghi Tu lập tức nắm lấy tay cô, dắt cô đi ra ngoài.

*

Bên kia đường, trong chiếc Cayenne màu đen đang đậu gần tòa nhà Thẩm Thị. Chu Thiếu Khanh nhíu mày nhìn tập tài liệu trên tay, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức trắng bệch, toàn thân tỏa ra luồng khí lạnh lẽo đáng sợ. Tập tài liệu đó ghi chép toàn bộ thông tin về Thời Vi trong năm năm qua. Khi đọc đến đoạn Triệu Ninh từng bỏ t.h.u.ố.c cô, đôi mắt hắn đột nhiên nheo lại, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh lùng.

Thư ký ngồi bên cạnh thấy vẻ mặt đó thì sợ đến mức bủn rủn chân tay. Thông thường mỗi khi Chu Thiếu Khanh lộ ra vẻ mặt này, có nghĩa là có kẻ sắp gặp họa lớn. Hắn khép tài liệu lại, thản nhiên ra lệnh: "Trong vòng ba ngày, tôi muốn Triệu Thị biến mất hoàn toàn khỏi Thâm Thị."

Thư ký cúi đầu, không dám thở mạnh: "Vâng thưa Chu tổng."

Không gian trong xe chìm vào im lặng. Thư ký do dự một lát rồi vẫn đ.á.n.h bạo nhắc nhở: "Chu tổng, lần này chúng ta về nước chủ yếu là để tìm Tô Dĩ Ninh, lấy từ chỗ cô ấy..."

Lời chưa dứt đã bị Chu Thiếu Khanh lạnh lùng cắt ngang: "Gấp cái gì? Cậu yên tâm, chuyện cần làm tôi sẽ không quên, cậu cứ làm tốt việc tôi giao đi." Một luồng áp lực vô hình đè nặng khiến thư ký gần như ngạt thở, vội vàng cúi đầu thấp hơn, không dám nói thêm lời nào. Chu Thiếu Khanh gõ nhịp ngón tay lên thành ghế, đôi mắt khép hờ, không rõ đang toan tính điều gì.

...

Tin tức Chu Thiếu Khanh về nước cũng nhanh ch.óng truyền đến tai Tô Dĩ Ninh. Khi người giúp việc mang thiệp mời đến, cô đang chơi đùa cùng Đậu Đậu.

"Tô tiểu thư, đây là thiệp mời từ Chu gia, mời cô và Thẩm tổng tối mai đến dự tiệc đón gió cho Chu thiếu gia ạ."

Động tác trên tay Tô Dĩ Ninh khựng lại, cô nhướng mày: "Chu thiếu gia nào?" Trong trí nhớ của cô không có ai họ Chu thân thiết đến mức mời tiệc, nhưng đối phương lại chỉ đích danh cô và Thẩm Tứ.

"Dạ là đại thiếu gia Chu gia, Chu Thiếu Khanh ạ."

Tô Dĩ Ninh nhận lấy thiệp mời, mở ra thấy đúng là tên Chu Thiếu Khanh, cô không khỏi ngạc nhiên.