Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 572: Căn Nhà Cũ Và Ký Ức



"Được, anh đi đi."

Chưa đầy nửa tiếng sau, Thẩm Tứ đã hoàn tất mọi thủ tục. Khi anh quay lại phòng bệnh, Tô Dĩ Ninh đang thu dọn đồ đạc cho Quý Vĩ Hoành.

"Dĩ Ninh, chú Quý xuất viện xong thì cứ chuyển thẳng về biệt thự ở cùng chúng ta đi."

Động tác của Tô Dĩ Ninh khựng lại, cô ngẩng đầu nhìn Thẩm Tứ rồi lắc đầu: "Không cần đâu anh, ba em vừa nói sức khỏe ông hiện tại đã ổn định, ông muốn được sống một mình cho thoải mái."

"Vậy để anh tìm một căn hộ khác cho ông."

"Căn nhà cũ ngày xưa ông ở cùng mẹ em vẫn còn, ông định dọn về đó. Em đã thuê người đến dọn dẹp sạch sẽ rồi, hôm nay có thể vào ở ngay."

Thấy họ đã bàn bạc xong, Thẩm Tứ gật đầu: "Được, vậy để anh đưa ông về."

Tô Dĩ Ninh nhanh ch.óng thu dọn xong xuôi, Thẩm Tứ lái xe đưa Quý Vĩ Hoành về căn nhà cũ. Một giờ sau, chiếc xe dừng lại trước một khu chung cư có phần cũ kỹ. Khu này đã xây từ lâu, môi trường xung quanh không được tốt lắm, cư dân chủ yếu là người già. Thấy một chiếc xe sang trọng đỗ dưới lầu, không ít người tò mò thò đầu ra cửa sổ xem có chuyện gì.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ xuống xe, đỡ Quý Vĩ Hoành từ ghế sau ra. Quý Vĩ Hoành ngước nhìn tòa nhà, ánh mắt tràn đầy vẻ hoài niệm. Nơi này chứa đựng ký ức mười mấy năm trời của ông và mẹ Tô Dĩ Ninh – bà Tô Ngọc. Vốn dĩ tình cảm hai người rất tốt, nhưng khi Tô Dĩ Ninh học tiểu học, ông mải mê khởi nghiệp, bỏ bê gia đình khiến Tô Ngọc không chịu nổi mà đòi ly hôn. Ông đã cố gắng níu kéo suốt một tháng nhưng bà vẫn kiên quyết, cuối cùng ông đành phải buông tay. Ông từng định sau khi ly hôn sẽ theo đuổi lại bà, không ngờ ngay ngày hôm sau bà đã ra nước ngoài, bặt vô âm tín. Sau này khi sự nghiệp thành công, ông đưa Tô Dĩ Ninh chuyển đến căn biệt thự lớn hơn, nhưng căn nhà này ông vẫn giữ lại, không nỡ bán đi. Mỗi khi nhớ bà, ông lại tìm đến đây, như thể bà vẫn còn hiện hữu trong căn nhà này.

Tô Dĩ Ninh dìu Quý Vĩ Hoành lên lầu. Những căn chung cư kiểu cũ này có cầu thang ở giữa, mỗi tầng chỉ có hai hộ đối diện nhau. Căn của Quý Vĩ Hoành là phòng 301. Cửa chính đang mở rộng để thông gió, bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ. Dù vậy, vì đã lâu không có người ở nên vừa bước vào vẫn cảm nhận được một luồng không khí cũ kỹ, nhuốm màu thời gian.

Người giúp việc mà Tô Dĩ Ninh thuê đang bận rộn trong bếp, nghe thấy tiếng động liền chạy ra chào: "Tô tiểu thư, các phòng khác tôi đã dọn xong cả rồi, cô cứ kiểm tra nhé. Tôi dọn nốt cái bếp này là xong ngay đây ạ."

"Được, vất vả cho cô quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Dạ không có gì, tôi vào làm nốt đây." Người giúp việc nhanh nhẹn quay lại bếp, tiếng bát đĩa lạch cạch lại vang lên.

Tô Dĩ Ninh đỡ Quý Vĩ Hoành ngồi xuống sofa. Ông đưa mắt nhìn quanh phòng khách, gương mặt hiện rõ vẻ xúc động. Thấy những vạch đ.á.n.h dấu chiều cao của Tô Dĩ Ninh trên bức tường cạnh lối vào, khóe môi ông bất giác cong lên: "Dĩ Ninh, con lại đây đứng cạnh vạch này xem nào, để ba xem giờ con cao đến đâu rồi."

Nhìn theo hướng tay ông chỉ, Tô Dĩ Ninh cũng mỉm cười, cô đứng dậy đi đến tựa lưng vào bức tường đó. Những vạch đ.á.n.h dấu cao nhất cũng chỉ mới đến ngang eo cô hiện tại. Quý Vĩ Hoành thở dài, giọng trầm xuống: "Ba nhớ vạch chiều cao cuối cùng này là do mẹ con đ.á.n.h dấu cho con đấy."

Tô Dĩ Ninh gật đầu, trong mắt thoáng qua một nỗi buồn man mác. Không lâu sau khi vạch dấu đó được ghi lại, mẹ cô đã ly hôn với ba. Ngày bà ra nước ngoài, cô đang đi thi thư pháp ở tỉnh khác, đến cả mặt mẹ lần cuối cũng không được gặp. Sau đó, Quý Vĩ Hoành ngày càng bận rộn với công việc, chiều cao của cô cũng không còn được ai ghi lại nữa. Đợi đến khi công ty đi vào quỹ đạo, ông liền đưa cô rời khỏi nơi này. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó ông cũng sợ phải đối diện với những kỷ niệm về mẹ cô nên mới vùi đầu vào công việc để trốn tránh, và việc chuyển đi cũng là vì không muốn "cảnh cũ gợi nhớ chuyện xưa".

Thấy không khí bỗng trở nên trầm lắng, Thẩm Tứ lên tiếng phá tan sự im lặng: "Dĩ Ninh, phòng nào là phòng của em hồi nhỏ? Dẫn anh đi xem chút đi." Anh thực sự tò mò muốn biết không gian sống lúc nhỏ của cô trông như thế nào.

Tô Dĩ Ninh thu lại cảm xúc, chỉ tay về phía căn phòng bên trái: "Đây là phòng của em."

Trên cửa phòng vẫn còn dán miếng dán hình cảnh sát mèo đen, tai và móng mèo đã bong tróc, phần còn lại cũng đã ngả vàng theo năm tháng. Tô Dĩ Ninh hít một hơi thật sâu rồi từ từ đẩy cửa vào. Cánh cửa vừa mở ra, bao nhiêu ký ức tuổi thơ ùa về như một thước phim quay chậm. Những đêm mất ngủ được mẹ ngồi bên giường kể chuyện, những lúc mẹ cầm tay dạy cô viết từng nét chữ vuông vắn, hay những đêm cô ốm mẹ thức trắng đêm chăm sóc...

Nén lại nỗi chua xót, cô bước vào phòng. Thẩm Tứ đi theo sau, ánh mắt lướt qua một lượt căn phòng nhỏ bé. Đồ đạc rất đơn giản: một chiếc bàn gỗ vuông, một chiếc ghế, một chiếc giường đơn và một tủ quần áo nhỏ. Trên giường vẫn trải bộ ga gối họa tiết kiểu cũ, chăn màn được gấp gọn gàng. Có thể thấy căn phòng này thường xuyên được lau dọn nên rất sạch sẽ. Thẩm Tứ có thể hình dung ra cảnh Tô Dĩ Ninh bé nhỏ ngồi bên cửa sổ chăm chú làm bài tập, khóe môi anh bất giác mỉm cười.

Anh đi đến ngồi xuống mép giường của cô, ánh mắt đầy ý cười nhìn cô: "Em có ảnh hồi nhỏ không? Anh muốn xem lúc bé em trông đáng yêu thế nào."

Thân hình cao lớn của anh ngồi trên chiếc giường đơn khiến không gian trở nên chật chội hẳn, đôi chân dài của anh gần như không có chỗ để.

"Có chứ, để em tìm xem nào." Theo trí nhớ, cô mở ngăn kéo đầu tiên của bàn học, cuốn album ghi lại thời thơ ấu của cô quả nhiên vẫn nằm yên vị ở đó.