Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 574



Sắc mặt Tôn Hành biến đổi, nhịp thở cũng trở nên gấp gáp: "Sếp Thẩm, chỉ là điều tra một tên Trần Diệu, đâu cần thiết phải huy động đến..."

"Cứ làm theo lời tôi."

Nói xong, anh dứt khoát cúp máy.

Tôn Hành thở dài một tiếng, đành bấm gọi một dãy số quốc tế.

Lúc này, tại một trang viên xa hoa ở Mỹ, mười mấy nam nữ đang tổ chức tiệc tùng. Nhìn lướt qua, toàn là những gã đàn ông thân hình vạm vỡ cao trên mét tám và những cô ả bốc lửa với đường cong quyến rũ. Không khí vô cùng náo nhiệt, xa hoa trụy lạc.

Đột nhiên, chiếc điện thoại của người đàn ông đang ngồi vắt chân bên hồ bơi vang lên.

Chỉ trong tích tắc, cả trang viên vốn ồn ào bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào chiếc điện thoại trên tay người đàn ông đó.

Hắn ta cầm điện thoại lên nghe, đầu dây bên kia không biết đã nói gì, hắn chỉ hờ hững "ừm" một tiếng rồi cúp máy.

"Lão đại, có phải sắp có việc để làm rồi không?" Một cô ả mặc bikini đỏ rực bưng ly sâm panh ướt át tiến đến bên cạnh hắn, ánh mắt lúng liếng đầy mong đợi.

Mấy năm nay bên kia không giao nhiệm vụ, bọn họ sắp rảnh rỗi đến mức xương cốt rỉ sét hết cả rồi.

Người đàn ông tháo chiếc kính râm xuống, để lộ đôi mắt phượng hẹp dài tinh xảo. Ánh mắt sắc lẹm, tà mị đến mức khiến tất cả những người phụ nữ có mặt ở đó đều phải lu mờ.

"Ừm, dọn dẹp đi, chuẩn bị làm việc."

Ngay khi hắn vừa dứt lời, mười mấy nam nữ xung quanh lập tức đặt ly rượu xuống, xoay người sải bước đi vào trong trang viên.

Tầng hai bên trái trang viên vốn có bốn phòng riêng biệt, nay đã được đập thông thành một căn phòng hình chữ nhật rộng lớn, bên trong trang bị mười mấy dàn siêu máy tính tối tân.

Tất cả nhanh ch.óng tiến đến vị trí của mình, khởi động máy tính, đồng loạt hướng mắt nhìn về phía người đàn ông bước vào sau cùng.

Hắn ta mở máy tính của mình lên, khuôn mặt không chút biểu cảm: "Tôi sẽ phân công nhiệm vụ ngay bây giờ."

Rất nhanh, trên màn hình của mỗi người đều hiện lên một tệp tài liệu mã hóa. Sau khi đọc lướt qua, trong phòng chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lách cách và tiếng click chuột dồn dập, lạnh lẽo.

Tại thành phố Thâm, Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ mua thức ăn xong trở về nhà thì nhân viên dọn dẹp cũng vừa rời đi.

Tô Dĩ Ninh xách túi thức ăn bước vào bếp, Thẩm Tứ cũng thong thả đi theo sau.

"Dĩ Ninh, anh phụ em một tay."

Tô Dĩ Ninh cũng không khách sáo với vị đại thiếu gia này, trực tiếp đưa mớ rau xanh đến trước mặt anh: "Anh rửa rau trước đi."

"Được."

Thẩm Tứ nhận lấy túi nilon đặt vào bồn rửa, lấy một chiếc rổ ra, xắn tay áo sơ mi lên để lộ cẳng tay săn chắc, mở vòi nước bắt đầu rửa rau một cách thuần thục.

Hai người, một người rửa rau, một người thái thịt, phối hợp nhịp nhàng. Rất nhanh đã chuẩn bị xong bốn món mặn một món canh thơm phức.

Tô Dĩ Ninh bảo Thẩm Tứ ra ngoài gọi Quý Vĩ Hoành vào ăn tối, còn mình thì nán lại dọn dẹp sơ qua căn bếp.

Quý Vĩ Hoành bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy những món ăn nóng hổi, hấp dẫn bày biện trên bàn, đáy mắt xẹt qua một tia phức tạp.

Cô con gái từng mười ngón tay không dính nước mùa xuân của ông, bây giờ lại có thể thoăn thoắt làm xong một mâm cơm tươm tất thế này.

Nghĩ kỹ lại, ông không chỉ có lỗi với Tô Ngọc, mà còn nợ Tô Dĩ Ninh quá nhiều.

Thấy vẻ mặt ông chùng xuống, Tô Dĩ Ninh múc một bát cơm đưa tận tay ông: "Ba, ăn cơm đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Dĩ Ninh, mấy năm nay... con sống có khổ lắm không?"

Nếu lúc trước ông không mù quáng thiên vị Ôn Kính Hồng, Tô Dĩ Ninh cũng sẽ không nhẫn tâm cắt đứt liên lạc với ông suốt năm năm trời. Mỗi lần nghĩ đến điều này, trái tim ông như bị ném vào chảo dầu sôi, đau đớn quặn thắt không thở nổi.

"Mọi chuyện đều qua cả rồi, ba đừng nhắc lại nữa."

Trong mắt Quý Vĩ Hoành xẹt qua tia thất vọng, vẻ mặt càng thêm áy náy, tự trách.

Tô Dĩ Ninh gắp cho ông một miếng thịt bò, nét mặt bình thản như không: "Ba cũng đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, con sớm đã không còn trách ba rồi. Hơn nữa, nếu không có năm năm bôn ba đó, con cũng sẽ không trưởng thành được như ngày hôm nay."

Bây giờ Quý Vĩ Hoành vẫn còn sống, cô có cơ hội báo hiếu, lại có người đàn ông mình yêu thương kề cận, còn có một cậu con trai kháu khỉnh, hoạt bát. Đối với cô, như vậy đã là quá viên mãn rồi.

Con người sống ở đời, phải luôn hướng về phía trước.

Nếu cứ mãi chìm đắm trong tự trách, oán trời trách đất, thì cuộc sống sẽ chỉ ngày càng ngột ngạt, bế tắc mà thôi.

Thấy vẻ mặt cô thản nhiên, dường như thật sự đã buông bỏ được khúc mắc trong lòng, Quý Vĩ Hoành thở dài một hơi: "Sống ngần ấy năm trên đời, ba sống còn không thông suốt bằng con."

"Bây giờ điều quan trọng nhất là ba phải dưỡng bệnh cho thật tốt, an hưởng tuổi già, những chuyện khác ba cứ để con lo."

Quý Vĩ Hoành mỉm cười hiền từ: "Được."

Ông cũng nên học cách biết đủ. Dù sao suốt năm năm qua, ngày nào ông cũng thắp hương cầu nguyện cho Tô Dĩ Ninh còn sống bình an. Bây giờ tâm nguyện đã thành hiện thực, ông thật sự không nên đòi hỏi gì thêm nữa.

Ăn tối xong, Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ ngồi nán lại trò chuyện với Quý Vĩ Hoành một lúc rồi mới rời đi.

Trên đường lái xe về, Tô Dĩ Ninh nhận được cuộc gọi từ Thẩm Nghi Tu, hỏi xem Thời Vi có đang ở cùng cô không.

Tô Dĩ Ninh vốn đang hơi buồn ngủ, nghe vậy cơn buồn ngủ lập tức bay sạch.

"Cô ấy không ở cùng em, anh không liên lạc được với cô ấy sao?"

"Ừm, chiều nay cô ấy nói với anh tối nay phải đi họp lớp. Anh bảo tối sẽ đến đón, kết quả vì cuộc họp ở công ty kéo dài, lúc anh đến nơi thì trong phòng bao đã không còn ai. Bây giờ gọi điện thoại cũng không thấy nghe máy."

Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Anh đừng vội, hôm nay cô ấy có nói rõ là đi họp lớp gì không?"

"Hình như là họp lớp cấp ba."

"Được, để em đi hỏi thăm xem sao."

Hồi cấp ba, Tô Dĩ Ninh và Thời Vi học hai lớp sát vách nhau, cô cũng quen biết không ít bạn học trong lớp của Thời Vi.

Cúp máy, Tô Dĩ Ninh mở WeChat, tìm một người bạn học lớp bên cạnh, nhắn tin hỏi xem tối nay có những ai tham gia buổi tiệc.

Biết hiện tại không liên lạc được với Thời Vi, đối phương lập tức đi hỏi thăm giúp. Rất nhanh sau đó, cô bạn kia trực tiếp gọi video lại cho Tô Dĩ Ninh.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Dĩ Ninh, tớ vừa hỏi lớp trưởng rồi. Lớp trưởng nói lúc tàn tiệc có một người đàn ông lái xe đến đón Thời Vi đi. Lúc đó mọi người đều đã ngà ngà say, thấy Thời Vi không hề phản kháng nên cũng không nghĩ ngợi nhiều, còn tưởng đó là bạn trai của cô ấy."

Trái tim Tô Dĩ Ninh thót lên một nhịp: "Được, tớ biết rồi, làm phiền cậu nhé."

Cô vội vàng kết thúc cuộc gọi, lập tức liên lạc lại với Thẩm Nghi Tu, bảo anh ta đi trích xuất camera an ninh của nhà hàng, xem có quay được biển số của chiếc xe đã đưa Thời Vi đi hay không.

"Được, cảm ơn thím nhỏ."