Thẩm Tứ đang định đáp lời thì điện thoại đột ngột rung lên. "Anh nghe điện thoại chút."
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Vâng, em đi tìm cuốn sách đọc, anh cứ làm việc đi." Nhìn bóng lưng cô đi về phía giá sách, Thẩm Tứ khẽ mỉm cười rồi mới bắt máy.
"Thẩm tổng, bên 'Ưng' có tin tức. Thư ký của Trần Diệu hôm nay đã mang một chiếc ly rượu đến trung tâm giám định uy tín nhất ở Mỹ để làm xét nghiệm DNA quan hệ cha con. Trên mẫu thử... có ghi tên cô Tô."
"Chiếc ly đó là do thư ký của Chu Thiếu Khanh gửi đi."
Thẩm Tứ siết c.h.ặ.t điện thoại, hơi thở trở nên nặng nề. Anh liếc nhìn Tô Dĩ Ninh, rồi bước ra khỏi phòng làm việc, đi thẳng đến cuối hành lang tầng một mới lạnh lùng hỏi: "Đối phương làm giám định quan hệ cha con của cô ấy với ai?"
"Tên người đó là Amy, một cái tên tiếng Anh. Những thông tin khác 'Ưng' vẫn đang tiếp tục điều tra."
Sắc mặt Thẩm Tứ âm trầm: "Tôi biết rồi, bảo họ tiếp tục bám sát."
Cúp máy, Thẩm Tứ không vào phòng ngay mà đứng bên cửa sổ hành lang. Cơn gió lạnh ùa vào nhưng anh chẳng hề cảm nhận được, đôi mắt đăm đăm nhìn vào màn đêm đen kịt. Người tên Amy đó chắc chắn là phụ nữ. Chẳng lẽ có quan hệ huyết thống với Tô Dĩ Ninh? Nếu Trần Diệu nghi ngờ điều này, thì phải bắt đầu điều tra từ cha mẹ của cô. Nghĩ vậy, Thẩm Tứ quyết định tìm cơ hội gặp Quý Vĩ Hoành.
Hơn nửa tiếng sau, Thẩm Tứ mới quay lại phòng làm việc. Tô Dĩ Ninh ngẩng đầu: "Sao anh nghe điện thoại lâu thế?"
"Hơi mệt nên anh ra ngoài hít thở chút." Thấy gương mặt anh quả thực có vẻ mệt mỏi, cô mím môi: "Có cần em xoa bóp cho anh không?"
Thẩm Tứ lắc đầu: "Không cần đâu, anh nghỉ chút là ổn rồi."
Làm việc thêm hơn một tiếng, cả hai mới về phòng ngủ. Sau khi tắm xong, Thẩm Tứ chủ động đề nghị sấy tóc cho cô.
"Chẳng phải anh đang mệt sao? Để em tự làm được rồi."
"Để anh sấy cho em." Anh trực tiếp lấy máy sấy từ tay cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, như thể nếu cô từ chối thì anh sẽ giận vậy. Tô Dĩ Ninh đành chiều theo: "Vậy được rồi."
Cô quay lưng về phía anh, tiếng máy sấy o o vang lên. Sấy được mười phút, cô bắt đầu gà gật thì Thẩm Tứ mới dừng tay. Cất máy sấy xong, anh nói: "Em ngủ trước đi, anh chợt nhớ ra còn một tài liệu chưa ký, ký xong anh lên ngay."
Tô Dĩ Ninh không nghi ngờ gì: "Vâng."
Ra khỏi phòng, Thẩm Tứ cúi đầu nhìn mấy sợi tóc dài trong lòng bàn tay, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Chưa đầy mười phút sau, anh đã quay lại giường, tắt đèn chuẩn bị ngủ. Trong bóng tối, khi Thẩm Tứ còn đang suy tính cách lấy tóc của Quý Vĩ Hoành thì giọng Tô Dĩ Ninh vang lên: "Thẩm Tứ, công ty có chuyện gì sao? Hôm nay anh lạ lắm, cứ như đang có tâm sự ấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không có gì, chỉ là hơi mệt thôi."
Vừa dứt lời, một bàn tay mềm mại đã nắm lấy tay anh. "Không có chuyện gì là tốt rồi. Nếu thực sự có vấn đề, anh đừng cứ giữ mãi trong lòng. Tuy em không giúp được gì nhiều nhưng nói ra sẽ thấy nhẹ lòng hơn."
Thẩm Tứ siết c.h.ặ.t t.a.y cô, khẽ đáp: "Anh biết rồi."
Im lặng một lúc, anh đột nhiên đề nghị: "Ngày mai chúng ta đi thăm ba em đi, cũng lâu rồi không qua đó."
Tô Dĩ Ninh định nói mới có mấy ngày thôi mà, nhưng cô cũng lo cho Quý Vĩ Hoành nên gật đầu: "Vâng, vừa hay camera em mua đã về, mai qua lắp ở phòng khách để tiện quan sát ông ấy."
Thẩm Tứ hôn nhẹ lên trán cô: "Ừm, ngủ đi."
Chiều tối hôm sau, hai người đến nhà Quý Vĩ Hoành. Vừa tới nơi đã thấy một chiếc BMW màu đỏ đậu trước cửa tòa nhà. Lên đến đầu cầu thang, họ bắt gặp Ôn Kính Hồng đang đứng trước cửa nhà. Dù bà ta khoác lên mình toàn đồ hiệu, khí chất sang trọng hơn hẳn năm năm trước, nhưng Tô Dĩ Ninh vẫn nhận ra ngay lập tức.
Ôn Kính Hồng không để ý tiếng bước chân, vẫn đang nói vọng vào trong: "Vĩ Hoành, anh mở cửa đi, chúng ta cần nói chuyện."
Bên trong truyền ra giọng nói mất kiên nhẫn của Quý Vĩ Hoành: "Tôi biết bà đến đây làm gì, tôi tuyệt đối không đồng ý. Mau đi đi, nếu không tôi báo cảnh sát đấy."
Sắc mặt Ôn Kính Hồng cứng đờ, định gõ cửa tiếp thì một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng: "Bà Ôn, nếu bà còn quấy rầy ba tôi, tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức."
Bà ta quay lại, thấy Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ thì không hề ngạc nhiên, trái lại còn nở nụ cười niềm nở: "Dĩ Ninh, con đến thăm ba à?" Vẻ mặt thân thiết như thể giữa họ chưa từng có hiềm khích gì.
Tô Dĩ Ninh lạnh nhạt: "Việc này không liên quan đến bà, mời bà đi cho."
Ôn Kính Hồng cũng không giận, vẫn cười nói: "Con và ba khó khăn lắm mới làm lành, ta không làm phiền nữa. Ta hiện đang ở Thiển Thủy Loan phía bắc thành phố, rảnh thì qua chơi nhé."
Tô Dĩ Ninh không đáp, thái độ vô cùng xa cách. Khi bà ta đi ngang qua, cô mới nhỏ giọng cảnh cáo: "Tôi sẽ lắp camera ở cửa, nếu còn thấy bà lảng vảng quanh đây, tôi sẽ không nể tình đâu."
Ôn Kính Hồng khựng lại một chút rồi bước nhanh rời đi. Tô Dĩ Ninh gõ cửa: "Ba, mở cửa đi, bà ta đi rồi."
Cửa mở, thấy con gái và con rể tương lai, gương mặt căng thẳng của Quý Vĩ Hoành mới giãn ra: "Dĩ Ninh, Thẩm tổng, hai đứa đến rồi, vào nhà đi."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.