Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 598: Địa Ngục Trần Gian



Trong phòng ngủ, Kỳ Nhược Vũ đang mải mê sắp xếp lại những bằng chứng về việc Hà Tân Phong ăn tiền hoa hồng trong các dự án d.ư.ợ.c phẩm. Đột nhiên, tiếng "rầm" vang lên khô khốc, cánh cửa bị đá văng khiến ả giật b.ắ.n mình, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống sàn.

Ả ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt âm u, đầy sát khí của Nhiếp Duy Thanh, toàn thân không tự chủ được mà run rẩy.

"Duy... Duy Thanh... anh, á!"

Chưa kịp dứt lời, Nhiếp Duy Thanh đã lao đến như một con thú dữ, bàn tay hộ pháp bóp c.h.ặ.t lấy cổ ả. Cảm giác ngạt thở ập đến tức thì, nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t bao trùm lấy tâm trí Kỳ Nhược Vũ. Ánh mắt của Nhiếp Duy Thanh lúc này thực sự quá đáng sợ, hắn chưa bao giờ nhìn ả bằng vẻ mặt tàn độc như thế.

"Ưm... Duy... Thanh..."

Oxy trong phổi cạn kiệt, tầm nhìn của Kỳ Nhược Vũ bắt đầu mờ đi, đầu óc ong ong. Theo bản năng sinh tồn, ả điên cuồng cào cấu vào cánh tay hắn nhưng vô dụng. Bàn tay hắn như gọng kìm thép, siết c.h.ặ.t đến mức ả không thể thốt nên lời.

Ngay khi ả tưởng mình sắp lìa đời, Nhiếp Duy Thanh đột ngột buông tay. Cơ thể Kỳ Nhược Vũ đổ sụp xuống sàn như một con b.úp bê đứt dây. Không khí tràn vào phổi khiến ả đau đớn như bị kim châm, ả nằm bò ra đất, ho sặc sụa.

Nhiếp Duy Thanh đứng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một sinh vật thấp kém: "Kỳ Nhược Vũ, cô giỏi lắm, dám qua mặt tôi để tẩu tán tài sản công ty. Sao trước đây tôi không nhận ra cô có bản lĩnh này nhỉ?"

Hắn nghiến răng thốt ra từng chữ, không gian xung quanh như đóng băng. Kỳ Nhược Vũ khựng lại, ngước nhìn hắn với vẻ bàng hoàng. Sao hắn lại biết được? Ả đã làm việc này vô cùng kín kẽ cơ mà!

Đột nhiên, ả nghĩ đến Hà Tân Phong. Ả vừa mới gọi điện đe dọa anh ta xong thì Nhiếp Duy Thanh đã biết chuyện, làm gì có sự trùng hợp đến thế? Chắc chắn là tên khốn đó đã đ.â.m sau lưng ả!

Nhưng lúc này ả không còn tâm trí đâu mà tính sổ với Hà Tân Phong, việc quan trọng nhất là phải giữ mạng. Ả nén đau đớn, bò đến ôm c.h.ặ.t lấy chân Nhiếp Duy Thanh, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Duy Thanh, em biết sai rồi. Em làm vậy chỉ vì quá sợ hãi, sợ một ngày nào đó anh sẽ bỏ rơi em... Em thực sự rất sợ... Chỉ cần anh tha cho em lần này, em hứa sẽ không bao giờ dám nữa..."

Chưa kịp nói hết câu, ả đã bị Nhiếp Duy Thanh đá văng ra xa. Cú đá trúng ngay n.g.ự.c khiến Kỳ Nhược Vũ hét lên đau đớn, đầu đập mạnh vào thành giường, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trán.

Nhiếp Duy Thanh chẳng mảy may động lòng, hắn ngồi xổm xuống, bóp c.h.ặ.t cằm ả, giọng nói chậm rãi nhưng đầy đe dọa: "Xem ra thời gian qua tôi đã quá nương tay, khiến cô quên mất thân phận của mình là cái thứ gì."

Hắn dùng lực mạnh đến mức tưởng như muốn bóp nát xương hàm của ả. Nhìn vẻ mặt đau đớn của Kỳ Nhược Vũ, hắn cười lạnh: "Từ hôm nay, tôi sẽ cho cô nếm trải thế nào là địa ngục thật sự."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vẻ mặt hung tàn của hắn lúc này chẳng khác nào ác quỷ hiện hình, khiến linh hồn Kỳ Nhược Vũ run rẩy vì sợ hãi.

"Không... đừng, anh định làm gì..."

Chạy! Trong đầu ả lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất là phải thoát khỏi đây. Ả liều mạng đẩy hắn ra, định chạy ra cửa nhưng chưa kịp bước tới đã bị hắn túm tóc lôi ngược trở lại.

"Á!"

Ả hét lên kinh hoàng, bị hắn kéo xềnh xệch trên sàn. Tiếng cửa phòng ngủ đóng sầm lại như dấu chấm hết cho mọi hy vọng. Nhiếp Duy Thanh ném ả lên giường, dứt khoát rút thắt lưng da ra, quất mạnh xuống. Tiếng gió vù vù và tiếng thắt lưng va chạm vào da thịt vang lên khô khốc, đủ thấy hắn đã dùng sức mạnh đến nhường nào.

Kỳ Nhược Vũ không còn cầu xin nữa, ả đột nhiên cười phá lên đầy điên dại: "Đánh đi! Đánh c.h.ế.t tôi đi! Anh ngoài việc hành hạ phụ nữ thì còn làm được gì nữa? Đồ vô dụng!"

Đôi mắt Nhiếp Duy Thanh đỏ ngầu vì giận dữ: "Cô nói cái gì?!"

Kỳ Nhược Vũ nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ. Ả biết hôm nay mình khó lòng thoát khỏi tay hắn nên cũng chẳng buồn diễn kịch nữa: "Tôi nói anh là đồ vô dụng! Anh có biết tại sao lúc đầu tôi lại chọn anh không? Vì anh là kẻ ngu xuẩn nhất. Chỉ cần tôi rơi vài giọt nước mắt là anh tin sái cổ, cam tâm tình nguyện làm con ch.ó cho tôi sai bảo để đối phó Tô Dĩ Ninh. Anh ngu như thế, hèn gì bị Thẩm Tứ đ.á.n.h cho không ngóc đầu lên nổi! Đồ hèn!"

Mỗi lời ả thốt ra như thêm dầu vào lửa. Cuối cùng, Nhiếp Duy Thanh lại bật cười, một nụ cười rợn người: "Kỳ Nhược Vũ, tôi sẽ khiến cô sống không bằng c.h.ế.t!"

Hắn ném thắt lưng sang một bên, từ từ tiến lại gần. Nhìn vẻ bình thản đến đáng sợ của hắn, Kỳ Nhược Vũ bắt đầu thấy bất an: "Anh... anh định làm gì?"

"Lát nữa cô sẽ biết."

Hắn túm tóc ả, lôi đi như lôi một món đồ chơi hỏng về phía phòng khách. Cơn đau từ da đầu khiến ả không ngừng la hét: "Nhiếp Duy Thanh, buông tôi ra! Buông ra!"

Nhiếp Duy Thanh lạnh lùng liếc nhìn người phụ nữ đang mặt mày méo mó vì sợ hãi dưới chân mình. Nghĩ đến việc mình từng coi loại đàn bà tâm cơ này là nữ thần suốt bao nhiêu năm, hắn cảm thấy ghê tởm tột cùng.